Diễm Dao Bất Phàm - Chương 147
Giang Lạc Dao ôn hòa thấy hàng lông mày lạnh lùng mang theo vài phần hoảng hốt nàng nhịn : “Vương gia là thấy bối rối ”
“Sao thể chứ” Thịnh Quyết chối đây đẩy “Đừng trêu chọc bản vương”
“Được ”
Giang Lạc Dao chỉ thể giả vờ như
Thịnh Quyết dám nàng chỉ thể tạm thời dời mắt cao quý lên tiếng: “Bản vương đã cho dò la hôm nay là rằm kinh thành Kim Ngô Bất Cấm Dạ chỗ náo nhiệt nhiều nếu nàng…”
Thịnh Quyết:
Nói một nửa đột nhiên im bặt ngón tay run lên vội vàng móc lấy ngón tay nàng
—— Vừa lúc chuyện Giang Lạc Dao dám sờ tay
Giang Lạc Dao như an ủi mà vỗ vỗ lòng bàn tay trấn an thả lỏng một chút: “Vương gia cần chiếc nhẫn ngọc nữa Đừng căng thẳng đeo cho Ngài”
Thịnh Quyết lúc mới thả lỏng
Tuy rằng ngón tay đã buông nhưng thần trí vẫn đặt nàng ánh mắt dám dời nữa chỉ thể nàng chằm chằm
Vì đối phương phối hợp lắm Giang Lạc Dao chỉ thể cúi xuống hai tay khống chế ngón tay cưỡng ép đeo nhẫn ngọc lên cho
Rõ ràng Nhiếp Chính Vương vẫn căng thẳng
Gân xanh nổi lên lòng bàn tay đã bán
Giang Lạc Dao lặng lẽ nàng nghĩ hóa Nhiếp Chính Vương tính tình thuần khiết như chỉ thế thôi phản ứng lớn như
Bàn tay dài hơn thường nhiều Giang Lạc Dao dùng hai tay mới thể nắm một bàn tay của khi ôm trong lòng bàn tay dường như thể cảm nhận huyết mạch chảy xiết da thịt khô ráo nóng lẽ là đối phương thoải mái bao lâu ngón tay liền ẩm ướt đầu ngón tay thậm chí còn ửng hồng
Thịnh Quyết chỉ là thoải mái khẽ cong ngón tay hô hấp cũng dám lớn tiếng
Đau khổ hơn là Giang Lạc Dao chậm khi đeo nhẫn ngọc cho dường như còn quan sát ngón tay khiến thân tâm dày vò biết nên làm thế nào cho
Thịnh Quyết khẽ động yết hầu cẩn thận câu lấy tay nàng giọng khàn khàn dịu dàng nên lời: “Nhanh lên bản vương còn chuyện với nàng”
Giang Lạc Dao nắm một tay hai tay ôn nhu nâng bàn tay dùng đầu ngón tay mềm mại khẽ véo gốc ngón tay cảm nhận lớp chai mỏng đó đó là minh chứng cho việc thường xuyên luyện võ tập kiếm
Nàng : “Vương gia cứ bịt miệng Ngài ”
Thịnh Quyết: “…”
Nên đáp thế nào đây
Chẳng lẽ —— nàng nắm tay bản vương bản vương tĩnh tâm đầu óc rối bời biết nên mở miệng thế nào
Lúc tuyệt đối thể lời thật lòng
Trong lòng Thịnh Quyết dâng lên một tầng ngứa ngáy ngón tay nhịn khẽ co duỗi chỉ thể dựa một số động tác nhỏ để che giấu sự hoảng loạn trong lòng
Hắn cũng ngờ hôm nay xuất sư bất lợi chỉ là gặp nàng trong xe ngựa đã khiến tan tác
Cho nên những lời và đối sách đã chuẩn đều dùng nàng câu mất hồn phách giống như tân quý lần đầu tiên triều vứt bỏ hết những lời lẽ hoa mỹ chỉ dựa trực giác bản năng để đáp
Chiếc nhẫn ngọc cuối cùng cũng đã đeo tay
Thịnh Quyết nín thở cúi đầu thấy nàng vùi đầu mặt tỉ mỉ nắm chiếc nhẫn ngọc chậm rãi vuốt xuống dường như sợ làm đau nên vô cùng cẩn thận trân trọng
Không biết nghĩ đến điều gì vành tai Thịnh Quyết đột nhiên đỏ ửng
Hắn dám cúi xuống nàng
Bởi vì khi nàng cúi xuống đeo nhẫn ngọc cho từ góc độ thật sự giống đang…
Thịnh Quyết khẽ ho khan một tiếng
Giang Lạc Dao động tĩnh đỉnh đầu làm giật khẽ động vài sợi tóc liền rơi xuống tay
Khớp hổ khẩu kẽ ngón tay mu bàn tay…
Thịnh Quyết cảm nhận sợi tóc lạnh lẽo trơn mượt hô hấp lập tức ngừng suýt chút nữa đã cảm giác ngứa ngáy dày đặc cuốn chút tỉnh táo còn sót suýt nữa đã biến mất
Hắn nhịn nắm lấy một sợi tóc mân mê trong kẽ ngón tay đó vuốt thẳng cho nàng dùng khe hở giữa các ngón tay làm răng lược yên lặng chải tóc cho nàng
Qua hồi lâu xe ngựa vẫn yên tại chỗ nhưng Thịnh Quyết cảm thấy như đã trải qua nhiều năm tháng những chuyện đã lên kế hoạch ban đầu một việc cũng nhớ một việc cũng làm
Hắn đột nhiên cảm thấy tất cả những chuyện náo nhiệt đều còn hấp dẫn nữa dường như chỉ cần ở bên nàng bên cạnh nàng là đã thấy mãn nguyện thời gian trôi qua thật trọn vẹn
“Lạc Dao thể sờ mặt bản vương ”
Thịnh Quyết dứt khoát vứt bỏ mặt mũi tâm cũng quyết nhắm mắt đưa mặt đến gần nàng sờ
Giang Lạc Dao: “…”
Quả nhiên vẫn thích sờ mặt
Giang Lạc Dao biết đây là sở thích gì nàng dở dở nhưng vẫn chiều theo sở thích đưa tay sờ lên xương hàm thon gọn của men theo làn da mềm mại như sứ từng chút cảm nhận nhiệt độ và thở của
Từ cằm đến tai cho đến khi hai tay ôm lấy tai … Thịnh Quyết đột nhiên mở mắt
Đôi mắt đào hoa hàm tình u ám mà sâu thẳm chất chứa thêm nhiều thứ tình cảm khó hiểu
Trong lòng Giang Lạc Dao khẽ động lập tức nhận dường như đã lừa Nàng cảnh giác định buông tay nhưng đã muộn