Diễm Dao Bất Phàm - Chương 145
“Cha …”
Giang Lạc Dao chút bất đắc dĩ đang định gì đó thì bỗng thấy cha cau mày lạnh mặt lời nào chằm chằm tay
Nhạc Xương Hầu nghiêm mặt hỏi: “Thứ con đang đeo tay là do Nhiếp Chính Vương cho ”
Giang Lạc Dao giật lúc mới nhận quên tháo
Tại quá vội vàng chú ý đến tay còn đeo nhẫn ngọc bội bây giờ đưa khăn cho cha mà phát hiện
Nàng chỉ đành thừa nhận: “Vâng đúng là Vương gia cho ạ”
Nhạc Xương Hầu nghiến răng nghiến lợi tay chống đầu gối càng nghĩ càng thấy đúng
Nếu lầm chiều nay lúc Nhiếp Chính Vương cưỡi ngựa hồi kinh tay đeo chính là chiếc bội chỉ đột nhiên đến tay con gái
Rõ ràng khi đón xe ngựa hai họ gặp mặt nữa mà
Chẳng lẽ… hai đã gặp
Nhạc Xương Hầu bỗng thấy sởn gai ốc — thủ đoạn của Thịnh Quyết mà cao minh đến thể qua mắt gặp con gái mà hề biết
Quả nhiên
Đây mới là Nhiếp Chính Vương trong ấn tượng của mưu kế quỷ dị âm hiểm thường căn bản khó lòng phòng
Nhạc Xương Hầu nghĩ trái nghĩ vẫn nghĩ sơ hở ở là lúc canh giữ ở sân đã lẻn Hay là đã dùng cách nào đó cao minh hơn
Cứ suy tính như Nhạc Xương Hầu suýt nữa sụp đổ
Trong lòng ông vô cùng buồn bã thất vọng biết rằng lẽ còn là đối thủ của nữa hồi còn trẻ thể đấu trí với bây giờ nghĩ nát óc cũng hiểu nổi mưu kế của
Con gái mà yêu thương hết mực cũng lừa gạt chỉ thể trơ mắt Thịnh Quyết cướp mà bất lực làm gì
Nhạc Xương Hầu thở dài thườn thượt đó ông gõ gõ lòng bàn tay vẫn nuốt trôi cơn tức
Không phấn chấn lên mấy ngày nay càng canh chừng con gái cho kỹ tin Thịnh Quyết tài cán thông thiên thể qua mặt hết lần đến lần khác
Nhạc Xương Hầu lau khô tóc quyết tâm bê ghế ở cửa cứ đợi Thịnh Quyết đến
Tiếc là cả đêm nay ông cũng thấy bóng dáng đối phương
Ngày hôm trời sáng Nhạc Xương Hầu rời khỏi sân bước chân chút lảo đảo
Giang Lạc Dao bất đắc dĩ dặn dò ông : “Cha cứ hành hạ bản thân thế con sẽ mách nương đấy”
Nhạc Xương Hầu: “Không mách”
Giang Lạc Dao: “…”
Thật đúng là năng hùng hồn
Có lẽ nhận giọng điệu của quá đáng Nhạc Xương Hầu lúc sắp liền hạ giọng xuống doạ con gái: “Dao Nhi ngoan đừng với nương con mấy ngày nay tâm tình nương ăn ngủ cũng ngon nếu nương biết lôi tai mắng cha con mất”
Giang Lạc Dao khoanh tay im lặng ông
Nhạc Xương Hầu: “Cha làm chẳng cũng vì con Thịnh Quyết vấn đề nhất thời bán hội cũng chữa khỏi con nếu gả cho chẳng chịu thiệt thòi Mấy ngày nay cha đã cho tìm thần y đợi chữa khỏi cái bệnh kín của hai các con gặp cha nhất định nửa lời oán trách”
Tìm đại phu ư
Giang Lạc Dao câu trả lời cuối cùng cũng buông tay bằng lòng tin tưởng
Nàng : “Được cha cố gắng lên mau chóng tìm lang y giỏi nhé”
Nhạc Xương Hầu hài lòng gật đầu chắp tay lưng rời
Cuối cùng cũng thuyết phục con gái mách lẻo nhưng mà… Hầu phủ còn những hạ nhân khác nhỡ họ lắm mồm lắm miệng khó tránh khỏi phu nhân trách mắng
Rời khỏi đây Nhạc Xương Hầu vội vàng dặn dò với tất cả hạ nhân trong phủ: Nói năng cẩn thận một chút giữ kín miệng một chút vài chuyện nên thì đừng ngoài
Hạ nhân trong Hầu phủ vội vàng ghi nhớ mấy ngày nay cũng dám nhiều lời hận thể giả câm giả điếc
Mấy ngày nay Nhạc Xương Hầu gần như gắt gao chằm chằm bên hận thể ngay cả một con ruồi cũng cho bay ngay cả khi chim chóc bay đến đây ông cũng bắt lấy xem chân chúng buộc thư từ gì
Mấy ngày mấy đêm ông đều nghỉ ngơi đàng hoàng cho dù chợp mắt một lát cũng giật tỉnh giấc mấy lần
Làm mọi việc đến mức liên tiếp mấy ngày ông ngay cả bóng dáng Thịnh Quyết cũng thấy nửa phần
Mỗi ngày lên triều đối phương vẫn vẻ đường hoàng tan triều liền trực tiếp về Vương phủ hình như cũng nữa
Nhạc Xương Hầu vẫn cảm thấy yên tâm đối phương càng bình thường càng khiến ông nghi ngờ
Vất vả quan sát mấy ngày ông cuối cùng cũng thả lỏng một chút
Bởi vì thời gian chỗ ở của Giang Lạc Dao căn bản ai đến hạ nhân đều là những quen thuộc cũng gương mặt mới chim chóc cũng bay ngoài ông và Giang Lạc Ngạn thì còn ai khác
Nghiêm ngặt như Nhiếp Chính Vương hiển nhiên là thể trà trộn
Ngày cuối cùng Nhạc Xương Hầu rốt cục từ bỏ
Ông thể thừa nhận Thịnh Quyết quả thật đã an phận đến quấy rầy con gái nữa tạm thời cũng thể đến cướp
“Cha rốt cục cũng thể nghỉ ngơi một thời gian ” Nhạc Xương Hầu vẻ mặt vui mừng tuy rằng mệt mỏi nhưng cảm thấy cũng đáng giá ông với con gái: “Quả nhiên Thịnh Quyết mấy phần chân tâm con gái xem từ khi cha đón con về một lần cũng liên lạc với con nhất định là kẻ bạc tình bạc nghĩa nếu loại thể chút tin tức gì chứ”
Giang Lạc Dao âm thầm nhớ những bức thư Nhiếp Chính Vương cho mỗi ngày khóe miệng khẽ động nhanh chóng che giấu