Diễm Dao Bất Phàm - Chương 144
Nhạc Xương Hầu kiên quyết xua tay: “Không thời tiết càng càng thể thừa cơ lẩn điều càng chứng tỏ thuật che mắt của đủ cao minh bản hầu lơ là cảnh giác”
Dung Bách sắp : “Hầu gia Vương gia nhà thể nào thuyết phục trời cao đổ mưa che mắt ngài”
Nhạc Xương Hầu ngắt lời : “Càng gian nan trùng trùng càng gần với sự thật”
Vừa dứt lời màn đêm bỗng một tia chớp xé toạc cơn mưa đầu mùa thu ào ạt trút xuống biến Nhạc Xương Hầu đang ghế đá thành một con gà ướt sũng
Nhạc Xương Hầu: “…”
Ông tin Thịnh Quyết đến
“Nhiếp Chính Vương chắc chắn nghĩ rằng trời mưa bản hầu sẽ canh gác nữa” Nhạc Xương Hầu đắc ý phỏng đoán “Sao thể chứ bản hầu sẽ đợi ở đây nhất định ngờ tới hahaha”
Tiêu Thanh: “…”
Dung Bách: “…”
Xong Hầu gia đã Vương gia nhà hành hạ đến phát điên thà dầm mưa cũng đợi Vương gia nhà đến cửa
Tiếc là chắc chắn sẽ đợi
Haiz
Hai khổ lắc đầu
Không khuyên hai họ cũng chỉ đành cùng Hầu gia dầm mưa
【Tác giả lời 】
Hầu gia: Hừ hừ bản hầu sẽ bắt quả tang ngươi (oai phong) (hung dữ) (dầm mưa)
Thịnh Quyết: Nhận thư tình thật chữ quá (mỹ mãn trong lòng) (vui mừng khôn xiết) ( trong chăn thư)
Đêm mưa gió sấm chớp ầm ầm Giang Lạc Dao khó ngủ bèn khoác áo ngoài dậy
Nàng vẫn sợ sấm sét mỗi khi gặp lúc như trong lòng cảm thấy nghẹn ngào thậm chí nghiêm trọng hơn còn thấy khó thở ngực tức
Nàng lấy ngọc bội chỉ từ gối lặng lẽ đặt lên ngực xoa dịu nỗi bất an do sấm sét gây
May mắn thay vẫn còn thứ
Nàng bình tĩnh hơn một chút quả nhiên đã khá hơn
Lại cầm ngọc bội chỉ lên Giang Lạc Dao cúi đầu chăm chú quan sát nó
Đây là vật Thịnh Quyết đeo bên hẳn cũng là vật yêu thích của Nhiếp Chính Vương Giang Lạc Dao thường xuyên thấy cũng nhận
Nghĩ tới nghĩ lui Giang Lạc Dao nhịn đeo nó ngón tay — lớn hơn hẳn một vòng chiếc nhẫn ngọc trang nghiêm đeo liền trượt thẳng xuống tận gốc ngón tay nặng nhưng cũng cảm giác an tâm khó tả
Nàng chiếc ngọc bội chỉ cứ như cảm nhận đang ở bên cạnh
Giang Lạc Dao kìm dùng tay sờ lên chiếc nhẫn cảm nhận chất ngọc mịn màng và độ lạnh nhẹ…
Bên ngoài một tiếng sấm sét vang lên
Một lát tiếng động truyền đến từ bên ngoài
Giang Lạc Dao tập trung lắng phát hiện cha mà vẫn còn canh giữ ở ngoài
“Chung Nguyệt” Giang Lạc Dao nhanh chóng dậy lo lắng định chạy ngoài “Sao cha vẫn còn ở ngoài Ngoài trời mưa to như cha cũng biết tránh mưa ”
Chung Nguyệt giải thích: “Là Hầu gia kiên quyết chịu cứ đợi cho đến khi Vương gia tới”
Giang Lạc Dao: “…”
Giờ cha cũng thật là quá đáng
Nàng tức giận đau lòng cầm ô giấy vội vàng mở cửa ngoài khuyên can Bọn hạ nhân thấy nàng đầu khuyên nhủ vội vàng theo
Bên ngoài ba canh giữ bên bàn đá đã ướt sũng
Tiêu Thanh và Dung Bách vẻ mặt tê dại như đã trải qua đủ mọi sóng gió buông xuôi
“Cha mau nhà tránh mưa ” Giang Lạc Dao che ô bên cạnh Nhạc Xương Hầu vô cùng xót xa “Ngoài trời tối mưa to nếu cảm lạnh…”
Nhạc Xương Hầu kiên quyết xua tay: “Cha con thân thể còn cường tráng lắm”
Giang Lạc Dao : “Dù thế cũng thể làm chuyện vô lý như cha đừng canh nữa Vương gia căn bản sẽ đến cha đợi ở đây cũng vô ích”
Nhạc Xương Hầu phản bác: “Không nhất định sẽ đến bản hầu sẽ bắt quả tang ở đây”
Vất vả lắm mới gỡ một ván thể để Thịnh Quyết âm mưu thành công cướp con gái Nhạc Xương Hầu thầm nghĩ lúc ở Vạn Hòa Viên Nhiếp Chính Vương đã vô sỉ lừa xuống lầu thừa dịp chú ý mà dám cướp từ cửa sổ thật to gan lớn mật
Hắn Thịnh Quyết chuyện gì dám làm chứ
Không
Tên chính là gian xảo như
Nhạc Xương Hầu vô cùng tin tưởng điều và kiên quyết cho rằng đối phương nhất định sẽ đến Hầu phủ gặp con gái tối nay
Giang Lạc Dao thật sự còn cách nào khác bèn hỏi ông: “Vậy tại cha đợi ở trong sân Sao trực tiếp trốn trong phòng nhỡ đến cha ngoài cũng thể đánh úp bất ngờ”
Mọi : “…”
Nhạc Xương Hầu: “…”
nghĩ nhỉ
Giang Lạc Dao: “Cha cứ đợi ở trong sân mưa to như lỡ Vương gia đến ở tường thấy bóng dáng của cha chừng sẽ đầu bỏ cha còn hề biết”
Nhạc Xương Hầu: “…”
Có lý
Quả thực là như mưa to như thế mắt cũng còn như Thịnh Quyết thể nào ngay lập tức nhận Nếu thật sự đến thăm dò tình hình chừng sẽ giống như Giang Lạc Dao đến một cái đầu bỏ
Lỡ như thật sự phát hiện chẳng là đợi cả đêm uổng công
“Cha mau nhà ” Giang Lạc Dao dùng chiêu cuối cùng để thuyết phục ông “Nếu cha còn lời con con sẽ mách với nương cha đêm hôm khuya khoắt ngủ mà sân dầm mưa…”
Nhạc Xương Hầu sống lưng lạnh toát cau mày dậy trong: “Vào đừng với nương con”
Giang Lạc Dao lúc mới mỉm hài lòng