Diễm Dao Bất Phàm - Chương 142
Thậm chí Nhạc Xương Hầu còn quyết định thức trắng đêm trực tiếp canh giữ ở sân viện cho nàng thừa cơ chuồn
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng tỏ vẻ làm thể lén lút bỏ chạy chứ cha cũng cần thận trọng đến
“Không cha sợ con rời ” Nhạc Xương Hầu giải thích “Mà cha lo lắng Nhiếp Chính Vương sẽ nửa đêm leo tường ”
Giang Lạc Dao: “Sao thể chứ Vương gia sẽ bao giờ làm hành động bất lịch sự như ”
Nhạc Xương Hầu hừ lạnh một tiếng giọng điệu mỉa mai: “Sao làm Đừng coi là chính nhân quân tử gì theo thấy Thịnh Quyết tối nay nhất định sẽ đến”
Mọi : “…”
Giang Lạc Dao khuyên can vài lần nhưng vẫn lay chuyển cha đành mặc kệ ông
Đang lúc nàng khuyên nhủ Giang Lạc Ngạn cũng đến
“A tỷ” Giang Lạc Ngạn vẻ mặt vui mừng bước nhanh mới lộ diện đã thấy cha là Nhạc Xương Hầu cũng ở đó thế là giọng điệu lập tức hạ thấp “Cha cũng ở đây ạ”
Nhạc Xương Hầu đang oai phong chiếc ghế đá bằng ngọc trong sân cả căng thẳng tay cầm một đoạn cây gậy giống như đang mai phục chờ đợi con mồi
Nhạc Xương Hầu đáp: “Muộn thế tìm tỷ tỷ con làm gì”
Giang Lạc Ngạn xuống chiếc ghế đá bên cạnh cha hai tay đan chút chột chỉnh ống tay áo đó cố tỏ thoải mái : “Lâu gặp A tỷ con nhớ tỷ cửa tỷ đã về nên lập tức chạy đến đây”
Giang Lạc Dao bước tới xoa đầu đưa cho một gói kẹo mơ muối: “A tỷ lấy trong bữa tiệc của Thái hậu ngon nghĩ đến nên mang về cho một ít”
Thấy cảnh tượng tỷ hòa thuận Nhạc Xương Hầu hài lòng gật đầu đó nghiêm mặt với Giang Lạc Ngạn: “Nhìn tỷ tỷ con thương con thế nào kìa Vạn Hòa Viên một chuyến cũng quên mang kẹo về cho con”
Giang Lạc Ngạn cũng thích ăn kẹo thấy kẹo đã vui vẻ nhận lấy
Giang Lạc Dao tiện tay xoa xoa đỉnh đầu
Nhạc Xương Hầu theo thói quen : “Lúc nào cũng thấy tỷ con chiều chuộng con cũng thấy con mang gì cho tỷ con cả”
Giang Lạc Ngạn trong lòng chợt tỉnh vội vàng kéo tay áo tỷ tỷ: “A tỷ mang đồ cho tỷ Mau theo ”
Nhạc Xương Hầu:
Thằng nhóc khi nào thì giác ngộ Biết mang quà cho tỷ tỷ
Nhạc Xương Hầu chằm chằm Giang Lạc Ngạn thấy thần bí kéo Giang Lạc Dao sang một bên hình như còn tránh mặt ông là cha ruột nữa
“Cái gì mà tránh mặt ” Nhạc Xương Hầu chút bất mãn “Hai đứa đứa nào đứa nấy đều bí mật cũng chịu cho cha biết”
Hai làm như thấy lưng về phía Nhạc Xương Hầu đến góc nhỏ biết gì đó
Nhạc Xương Hầu cũng biết chỉ thể bóng lưng hai trong lòng bỗng dưng thêm vài phần bi thương
Vừa con gái mới từ chối tiết lộ bí mật cho bây giờ con trai về nhà ngay cả tặng quà cũng giấu
Cảm giác giống như con cái cô lập khiến Nhạc Xương Hầu bất lực chua xót
Có lẽ con cái lớn lên đều như
Ông nghĩ
Bên Giang Lạc Ngạn đuổi hầu chỉ còn chuyện với tỷ tỷ: “A tỷ đây là vật tùy thân Nhiếp Chính Vương bảo mang đến cho tỷ nếu tỷ nhớ thể lấy xem”
Cậu cẩn thận lấy chiếc ngọc bội chỉ nhân lúc ai thấy vội vàng nhét cho Giang Lạc Dao
Giang Lạc Dao nắm chặt tay chút dở dở
mà cũng ban đêm khi gặp ác mộng đặt ngọc bội chỉ gối thể mượn vật tùy thân xua tan bất an để nàng còn hoảng sợ nữa
“Lạc Ngạn gặp Vương gia ” Giang Lạc Dao hỏi “Gặp ở ”
Giang Lạc Ngạn thay Nhiếp Chính Vương cảm thấy uất ức: “Vương gia đang chờ ở ngay cửa nhà chúng đấy cha cho Ngài Ngài ở cửa đợi lâu thật đáng thương”
Giang Lạc Dao bất đắc dĩ : “Không lát nữa thư cho Vương gia giải thích rõ ngọn ngành tránh cho Vương gia cảm thấy cô đơn”
Giang Lạc Ngạn hỏi ngược : “Cha sẽ cho A tỷ thư cho Vương gia Đệ thấy bức thư gửi e là khó”
“A tỷ còn ” Giang Lạc Dao cảm thấy đây là chuyện gì khó nhưng cũng cho cha biết chuyện “Ăn cơm tối nếu thì lát nữa cùng A tỷ ăn cơm lúc tiện thể mang theo một bức thư là ”
Giang Lạc Ngạn mắt sáng lên vui vẻ : “ ”
Hai chuyện xong liền trở về phòng chỉ để Nhạc Xương Hầu một trong sân
Nhạc Xương Hầu như thần giữ cửa hung dữ chằm chằm bức tường hy vọng Thịnh Quyết đừng từ đây mong đợi thể thấy từ đây… để đánh một trận
đợi mãi trời sắp tối chỗ vẫn bóng
Ông nghĩ nhất định là tên Nhiếp Chính Vương gian xảo định tối hẳn mới dù bây giờ trong Hầu phủ đông mắt tạp cũng nắm chắc thể tránh khác
Cứ đợi thêm xem xem lúc nào lộ diện
Nhạc Xương Hầu thở dài một hai chân vững vàng đạp xuống đất hai tay chống đầu gối hề lơi lỏng xung quanh
– – Trước đây khi đánh trận mai phục cũng từng tập trung như
Trong phòng Giang Lạc Dao xong thư bảo giấu kỹ
Giang Lạc Dao: “Đừng để cha phát hiện”
Giang Lạc Ngạn nháy mắt: “A tỷ yên tâm của tỷ vẫn đáng tin cậy”
Đệ đã cao lớn Giang Lạc Dao hài lòng thậm chí còn ngẩng đầu lên mới nàng gật đầu: “A tỷ tin ”
Thư đã xong cũng trì hoãn nữa chào tạm biệt rời
Vừa lúc đó Hầu phủ hai từ Vương phủ đến
– – Chính là Dung Bách và Tiêu Thanh
“Giang cô nương đánh rơi đồ Vương gia lệnh cho chúng đích thân giao đến tận tay cô nương”
Ỷ cái cớ hai đường hoàng cửa chính Hầu phủ đó dẫn đến sân viện của Giang Lạc Dao
Kết quả hai đã chạm mặt Nhạc Xương Hầu đang mai phục chờ đợi vội vàng hành lễ: “Tham kiến Hầu gia…”
Nhạc Xương Hầu là đã cướp xe ngựa của hai đương nhiên nhận họ cũng biết hai là thị vệ bên cạnh Thịnh Quyết
“Các ngươi đến làm gì” Nhạc Xương Hầu giọng điệu ánh mắt mang theo nhiều sự dò xét “Là Nhiếp Chính Vương sai các ngươi đến Mục đích là dò la tin tức để đêm nay leo tường ”