Diễm Dao Bất Phàm - Chương 141
Giang Lạc Ngạn một trận kích động tin vui liên tiếp ập đến cũng biết nên gì nữa niềm vui sướng to lớn suýt chút nữa làm choáng váng đầu óc
Đây chính là Quân Cơ Xứ đó biết bao nhiêu quần thần擠破 đầu cũng mà Vương gia chủ động gọi đến giúp đỡ
Đây là vinh dự lớn lao đến nhường nào Cậu quả thực dám nghĩ đến
Thịnh Quyết quyết định chuyện xong liền dặn dò: “Chuyện tạm thời đừng cho Hầu gia biết đợi đến khi Tiểu thế tử thật sự Quân Cơ Xứ ngày gặp Hầu gia triều cho Hầu gia một bất ngờ mới thú vị”
Giang Lạc Ngạn cũng đang ý
Cậu cũng sợ phụ thân biết nửa đường chặn nọ rằng với cái đức hạnh của thì thể đến Quân Cơ Xứ sẽ làm vướng chân khác các kiểu
Phụ thân luôn chèn ép chí khí của cho rằng còn nhỏ tuổi thể gánh vác trọng trách thì ngày sẽ cho phụ thân tận mắt chứng kiến cũng thể đảm đương
Nhiếp chính vương đã đích thân khen ngợi là Vương gia mời đến Quân Cơ Xứ sẽ làm mất mặt Hầu phủ
Giang Lạc Ngạn cảm động vô cùng nếu đối phương quyền cao chức trọng đã kéo tay đối phương kết nghĩa
Vương gia quả thật là thập thập mỹ khi chấp chưởng chính lệnh thì thủ đoạn quyết đoán dám mạnh tay thực hiện đồng thời cũng tinh tế thể cân nhắc chu cả những việc nhỏ nhặt
Trên đời còn ai mỹ hơn Nhiếp chính vương
Không
Cho đến lúc chia tay Giang Lạc Ngạn vẫn lưu luyến rời vô cùng sùng bái đối phương đối phương mãi giọng điệu khí chất quả thật là từng gặp qua
“Được về sớm ” Thịnh Quyết giống như một trưởng bao dung nhân từ thuận tay xoa đầu đồng thời khi tách “vô tình” “buột miệng” thêm một câu: “Mấy ngày nữa là rằm tháng Tám phố xá sẽ dỡ bỏ lệnh giới nghiêm ban đêm là hội hè đèn đuốc nếu A tỷ của ngươi ở nhà buồn chán thể ngoài dạo chơi một chút”
Giang Lạc Ngạn gật đầu: “Hôm nay A tỷ chắc là đã về phủ nhưng A tỷ từ đến nay sức khỏe yếu ớt ít khi ngoài tham gia mấy chuyện náo nhiệt hơn nữa phụ thân cũng lo lắng tỷ sẽ gặp nguy hiểm”
Thịnh Quyết mỉm : “Tiểu thế tử cũng đã lớn đến tuổi bảo vệ A tỷ của ngươi ở đó Lạc Dao làm thể gặp nguy hiểm chứ”
Giang Lạc Ngạn nhanh đã hiểu ý tứ của Nhiếp chính vương cũng : “Không Vương gia bảo vệ A tỷ mới an tâm Hay là thế đến ngày đó sẽ hộ tống A tỷ ngoài gặp Vương gia Vương gia dẫn A tỷ chơi nhé”
Câu trả lời Thịnh Quyết hài lòng
Tiểu thế tử biết điều cũng coi như là thông minh
Thịnh Quyết dặn dò: “Chuyện cũng cần cho Hầu gia kẻo Hầu gia lo lắng”
Giang Lạc Ngạn: “Phụ thân tuổi đã cao luôn thích lo lắng cho hai chúng chuyện sẽ với phụ thân Vương gia cứ yên tâm”
“Tốt” Thịnh Quyết mỉm “Có Tiểu thế tử đảm bảo bản vương thật sự thể yên tâm hơn”
“Chuyện cứ giao cho ” Giang Lạc Ngạn vỗ ngực đầy tự tin đó “Vương gia vật gì thường mang theo bên mấy ngày nay nếu A tỷ gặp ngài lỡ như nhớ ngài da diết cũng vật để an ủi”
Thịnh Quyết khựng đó nheo mắt tán thưởng Giang Lạc Ngạn thầm nghĩ Lạc Dao thật uổng công thương yêu Tiểu thế tử thật sự quá hiểu chuyện
Hắn tháo chiếc nhẫn ngọc ngón tay xuống đưa cho đối phương: “Vậy thì làm phiền Tiểu thế tử”
Trong Hầu phủ Nhạc Xương Hầu đột nhiên hắt một cái rung trời lở đất
Ông nhíu mày luôn cảm thấy đang mắng
“Chắc chắn là Nhiếp chính vương lưng bản hầu” Ông lộ vẻ mặt đắc ý “Đáng tiếc cũng chẳng làm gì chỉ thể trút giận như đáng thương đáng thương ai bảo sơ suất để bản hầu nắm cơ hội chứ”
Nhạc Xương Hầu tự tự thoại một hồi nghĩ thế nào cũng thấy thắng một ván thật sự quá hả giận
Lúc ở Vạn Hòa Viên Thịnh Quyết càng kiêu ngạo bao nhiêu ông càng tức giận bấy nhiêu giành con gái thì thôi còn chịu đựng lời mỉa mai châm chọc của đối phương
May mà bây giờ đã đưa Lạc Dao về cần cẩn thận như lúc ở Vạn Hòa Viên nữa
Đây là Hầu phủ Nhiếp chính vương dù ngông cuồng đến cũng sẽ đến Hầu phủ cướp
Tai họa của Lạc Dao chắc cũng đã qua ân tình giữa và Nhiếp chính vương coi như đã trả xong cứ xem như biết chuyện nước sông phạm nước giếng
Gánh nặng đè nặng trong lòng cuối cùng cũng trút bỏ Nhạc Xương Hầu hiếm khi vui vẻ mở mấy vò rượu ngon thoải mái uống một trận trò
Gió đêm hiu hiu trong lòng ông sảng khoái
Mãi cho đến khi uống hết ông mới dậy về phía xa
Chắp tay lưng ngắm trăng trong lòng đột nhiên chút cảm giác trống vắng Nhạc Xương Hầu thở dài một tiếng kỳ thực cũng chút nỡ
Nhiếp chính vương quả thật là tuấn tú thể làm một chồng đáng tiếc dung mạo như mắc bệnh kín đã nhiều năm ngay cả Trạch đại phu cũng chữa khỏi e là cũng khó mà…
Trong lòng Nhạc Xương Hầu mơ hồ chút áy náy nghĩ thầm là tìm một thần y đưa đến Vương phủ coi như trả những ân tình đã nợ