Diễm Dao Bất Phàm - Chương 139
Thịnh Quyết lập tức thu vẻ mặt tức giận thay đó là vẻ mặt buồn bã quả nhiên Giang Lạc Ngạn đến gần liền chủ động hỏi đang buồn phiền chuyện gì
Thịnh Quyết: “Gần đây bản vương khi thi hành Thập Nhị Lệnh luôn lo lắng tài giỏi sử dụng nhất là những trẻ tuổi tài năng đều mắt một số nơi chỉ thể tìm trẻ tuổi mới đáng tiếc thật sự khiến lo lắng…”
Hắn cố tình làm vẻ buồn bã đôi mày kiếm sắc bén khẽ nhíu như uy nghiêm lạnh lùng nhưng thực chất ánh mắt quá nghiêm khắc giống như đang suy nghĩ một chuyện trang nghiêm nhưng bởi vì đối thoại với tương đối thân thiết cho nên lạnh lùng
Đôi mắt Giang Lạc Ngạn lập tức sáng lên
—— Cậu đã từng về Thập Nhị Lệnh Là một chính lệnh vô cùng oai phong cũng là do Quân Cơ Xứ khởi xướng là chính lệnh mà gần đây Nhiếp chính vương coi trọng nhất
Ngay cả đám bạn bè ăn chơi của cũng đều biết thể thấy Thập Nhị Lệnh oai phong đến mức nào
Một tia mong đợi mơ hồ nhanh chóng dâng lên trong lòng
Cậu cẩn thận hỏi Nhiếp chính vương: “Vậy Vương gia đợi ở cửa Hầu phủ là vì…”
Thịnh Quyết đang thản nhiên bày tỏ nỗi buồn phiền hỏi như dường như “thuận miệng” trả lời: “Bản vương định bàn bạc chuyện với phụ thân của xem ông nào để tiến cử nhưng Hầu gia hôm nay chút mệt mỏi gặp ”
Trái tim mới kích động của Giang Lạc Ngạn lập tức rơi xuống đáy cốc chút thất vọng —— Nếu là hỏi phụ thân nhất định thể tham gia dù phụ thân đối với vô cùng nghiêm khắc nhắc đến nhất định sẽ khó gánh vác trọng trách thể tham gia chuyện của Thập Nhị Lệnh
”Haiz đáng tiếc Hầu gia đang bận bản vương đang cần gấp…” Thịnh Quyết thở dài âm thanh đủ để Giang Lạc Ngạn bên cạnh thấy dường như đang tự lẩm bẩm suy nghĩ điều gì đó “Nay tài giỏi sử dụng bản vương cũng hiểu rõ những công tử con nhà quyền quý ở kinh thành càng biết ai nguyện ý Quân Cơ Xứ phụ tá bản vương thi hành Thập Nhị Lệnh”
Tuy nhỏ nhưng Giang Lạc Ngạn rõ ràng Mỗi Một Câu
Trong lòng mong chờ vô cùng tự tiến cử nhưng ngại ngùng dám trực tiếp mở miệng cả giống như bóp nghẹt cổ họng chỉ thể nín thở im tại chỗ hiệu bằng tay
Ngay lúc Nhiếp chính vương đột nhiên hỏi : “So với bản vương chắc Tiểu thế tử hiểu rõ những công tử con nhà quyền quý hơn chi bằng tiến cử cho bản vương một hai ”
Mặt Giang Lạc Ngạn đỏ bừng vì nín thở suýt chút nữa thở nổi
”Được” Cậu lập tức đồng ý đó buồn bực biết nên mở miệng tự tiến cử như thế nào “Vương gia …”
”Hửm” Thịnh Quyết khẽ hừ một tiếng dường như lúc mới từ từ hồn đưa mắt “Tìm kiếm nhân tài khắp nơi nào ngờ ngay bên cạnh… Bản vương cũng hồ đồ quên mất Tiểu thế tử cũng là văn võ song chính là trẻ tuổi tài năng mà bản vương đang tìm”
Giang Lạc Ngạn suýt chút nữa cảm động đến rơi nước mắt
Cuối cùng Cuối cùng cũng Nhiếp chính vương nhớ đến thật là gian nan
May nhờ Vương gia tinh ý hôm nay may mắn gặp
Giang Lạc Ngạn tràn đầy vẻ mặt sùng bái và nhiệt huyết chăm chú Nhiếp chính vương nhiệt huyết trong lòng dâng trào là con cháu nhà quyền quý ai sùng bái Thập Nhị Lệnh Nếu thể Vương gia coi trọng ở trong đám công tử con nhà quyền quý kinh thành đều là đầu Không biết sẽ nhận bao nhiêu ánh mắt sùng bái nữa
Thịnh Quyết giơ tay vỗ nhẹ lên vai làm vẻ mặt “ khi tìm tài giỏi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm”: “Đều tại bản vương nhất thời nhớ dù trong mắt bản vương Tiểu thế tử là bào của Lạc Dao ngày cũng sẽ trở thành thân của bản vương Giống như Lạc Dao đối xử với trong lòng bản vương Tiểu thế tử yêu thương chiều chuộng vĩnh viễn là thiếu niên lang còn chút trẻ con mới đúng”
Giang Lạc Ngạn vội vàng biện bạch: “Ta đã lớn là đứa trẻ hiểu chuyện ”
”Bản vương biết” Thịnh Quyết khi chuyện cố ý bỏ vẻ lạnh lùng thường ngày toát lên vẻ ngoài tuấn tú tao nhã tiếc lời khen ngợi Giang Lạc Ngạn mỉm ôn hòa “Tiểu thế tử thông minh xuất chúng ngày đó bản vương gặp chỉ cần vài câu liền biết Tiểu thế tử ngày cũng là trụ cột quốc gia tuổi tác tuy nhỏ nhưng tâm cơ và dũng khí hơn cũng đủ để vượt qua phần lớn quần thần”
Giang Lạc Ngạn:
Nhiếp chính vương mà đánh giá cao như
Cậu thật sự…
Giang Lạc Ngạn cảm thấy khóe mắt nóng lên trịnh trọng hành lễ: “Đa tạ Vương gia thưởng thức trọng dụng biết lấy gì báo đáp…”