Diễm Dao Bất Phàm - Chương 137
Lời của ông là đang châm chọc mấy hôm nay ‘sinh hoạt’ quá độ sớm muộn gì cũng khiến thân thể suy nhược
Thịnh Quyết nhíu mày chút khó chịu nghĩ Nhạc Xương Hầu cũng quá to gan ngay cả châm chọc cũng xem địa điểm Bây giờ Thái hậu và tiểu hoàng đế còn ở bên cạnh đấy
Vừa nghĩ đến chuyện sáng sớm hôm đó truyền đến tai Nhạc Xương Hầu Thịnh Quyết liền cảm thấy tâm phiền ý loạn hổ tức giận
“Không phiền Hầu gia quan tâm bản vương tự biết chừng mực” Thịnh Quyết chút kiên nhẫn “Về những chuyện Hầu gia đừng nhắc đến nữa”
Nhạc Xương Hầu nghiêm mặt liếc một cái thầm nghĩ Nhiếp chính vương đúng là tính tình quan tâm một chút những biết điều còn bảo về đừng nhắc đến nữa
Che giấu bệnh kín một cách ‘lộ liễu’ như chắc hẳn cũng nhạy cảm về chuyện
Nhạc Xương Hầu âm thầm thở dài
lúc Thái hậu thấy cuộc đối thoại của hai nghi ngờ hỏi Nhiếp chính vương gần đây thân thể vấn đề gì
Thịnh Quyết nhíu mày : “Không ”
Thái hậu: “Hôm nay của Thái y viện vặn đến bắt mạch giúp con xem một chút”
Thịnh Quyết cần thân thể bất kỳ vấn đề gì
Đang lúc từ chối Thái y vặn
Thái hậu: “Thái y đã đến …”
“Hôm đó bản vương đã mời đại phu xem qua vấn đề gì” Thịnh Quyết chịu đựng phiền phức “Nếu Thái y đã đến chi bằng giúp Hầu gia xem một chút dù Hầu gia cũng lớn tuổi cũng đến tuổi thân thể suy nhược”
Nhạc Xương Hầu:
Đây là lời
Nói chuyện kiểu gì
Quả thực là ăn cháo đá bát Nhạc Xương Hầu nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ lắm Thịnh Quyết bản hầu mới quan tâm ngươi còn bằng quan tâm một con chó
Thái y kẹp ở giữa: “…”
lúc Tề Dương Điện thêm một nữa chính là Giang Lạc Dao đã đồng ý đến giải khuây cho Thái hậu hôm nay nàng cửa liền thấy cha và Nhiếp chính vương đều ở đây lập tức cảm thấy thân thiết
Sau khi vấn an xong Thái hậu ban cho nàng chỗ
Thịnh Quyết thấy nàng đến uất ức lập tức giảm bớt nhiều nhân lúc uống trà len lén nàng càng càng cảm thấy trong lòng vui vẻ…
“Khụ khụ khụ” Nhạc Xương Hầu ho nhẹ mấy tiếng “vô tình” liếc Thịnh Quyết một cái
Thịnh Quyết buông chén trà xuống im lặng thu hồi tầm mắt
Hắn thầm nghĩ Nhạc Xương Hầu đúng là khó dây dưa cùng ông cộng sự biết ông nhỏ mọn như chứ
là mù mắt hồ đồ
Thịnh Quyết còn nhớ lúc Giang Lạc Dao đưa đến Vương phủ tính cách Nhạc Xương Hầu thể nào hơn nữa làm khoan dung độ lượng ngay thẳng chính trực sẽ vì bất kỳ tư tình nào mà làm chuyện hồ đồ cùng ông hợp mưu cộng sự thể nào thoải mái hơn
Bây giờ thì —
Nhạc Xương Hầu từ khi đưa con gái đến cả đều thay đổi
Cả ngày là châm chọc thì cũng là ‘đá đểu’ nếu nể mặt mũi ngày xưa e là ông đã sớm xé rách mặt với
Giữa hai một loại so đấu im lặng khí thế đối lập vẻ căng thẳng
Thái hậu ở bên cạnh đều thấy rõ
Sau khi Giang Lạc Dao đến mùi thuốc súng hai càng nồng nặc hơn xem trong đó nhất định ẩn tình
Thái hậu cẩn thận suy nghĩ một chút nhớ — hình như gần đây Từ thế tử bởi vì chọc giận Nhiếp chính vương cho nên tự dọa đến mức điên mà Từ thế tử ý với Giang Lạc Dao con gái của Nhạc Xương Hầu…
Thảo nào
Thảo nào Nhạc Xương Hầu Nhiếp chính vương mắt hóa đều là vì chuyện
Thái hậu bất đắc dĩ nhớ đến lần Nhiếp chính vương đến Tề Dương Điện nha đầu Giang Lạc Dao cũng ở đó nàng vẻ sợ hãi đối phương mà Nhiếp chính vương cũng chuyện tử tế với nàng dậy lạnh lùng bỏ
khuê nữ thiên hạ nhiều đều sợ Thịnh Quyết đây cũng là lẽ thường tình
Lúc Thái hậu về phía Giang Lạc Dao quả nhiên thấy nàng đang cúi đầu biết đang suy nghĩ gì xem đúng là chút sợ Nhiếp chính vương
“Đến bên cạnh Aima ” Thái hậu lo lắng nàng thoải mái liền chủ động vẫy tay kéo nàng “Đừng sợ Aima ở đây”
Giang Lạc Dao đáp lời ngoan ngoãn giúp Thái hậu bóc quýt
Không khí sân chút trầm mặc Nhạc Xương Hầu và Nhiếp chính vương đều cùng về phía Giang Lạc Dao hai rõ ràng gần nhưng hận thể cách ngàn dặm
Thái hậu bầu khí ngột ngạt làm cho càng thêm buồn chán bà : “Cứ im lặng như làm gì đến đây đều chuyện ”
Ngay lúc Thịnh Quyết đột nhiên dùng khớp ngón tay gõ gõ lên bàn tạo một chút động tĩnh thu hút sự chú ý của Giang Lạc Dao
Giang Lạc Dao theo bản năng đầu ——