Diễm Dao Bất Phàm - Chương 133
Cũng biết dựa sát như thậm chí thể cảm nhận thở của
Giang Lạc Dao chút tự nhiên cử động đầu ngón tay kẹt ai ngờ chạm đầu lưỡi ấm nóng của
Ẩm ướt nóng bỏng
Trong nháy mắt cả hai cùng im lặng tình cảm ngày thường âm ỉ lớn dần cuối cùng cũng bùng phát lúc
Thịnh Quyết buông ngón tay nàng một tay nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng ép nàng hôn đòi hỏi
Chăn mềm và gối vứt sang một bên lúc nãy nhanh chóng vì động tác của hai mà rơi xuống đất chăn mềm tuy rơi hẳn xuống đất còn một nửa ở giường đáng tiếc cuối cùng vẫn tránh khỏi số phận Giang Lạc Dao dùng chân đạp xuống
Thịnh Quyết nắm lấy cằm mềm mại của nàng dùng hổ khẩu khống chế hàm ép nàng ngửa đầu lên làm nụ hôn thêm sâu
Động tác hết sức bá đạo môi lưỡi quấn chặt lấy rời
Giang Lạc Dao từng thấy mặt lộ vẻ hung dữ như hô hấp suýt nữa điều hòa khóe mắt thậm chí còn bức ép đến chảy nước mắt từng lần từng lần làm ướt tóc mai hai bên
Đợi đến khi hai đều bình tĩnh thì đều gì
Thịnh Quyết là đầu tiên lấy bình tĩnh buông Giang Lạc Dao lấy khăn tay lau nước mắt cho nàng ân cần chu đáo như thể bắt nạt nàng
Giang Lạc Dao đẩy Thịnh Quyết đang xuống hùng hổ cướp lấy khăn tay trong tay đó kiên quyết đuổi
Thịnh Quyết dậy xuống giường nhặt chăn mềm rơi đất lên ôm chặt lòng ý tứ sâu xa đầu phản ứng của nàng
Giang Lạc Dao chất vấn: “Chẳng lẽ Vương gia còn ngủ ở đây ”
Thịnh Quyết biết quá đáng thể đã dọa nàng sợ cho nên chút chột và áy náy: “Bản vương còn về xem tấu chương sẽ ngủ ”
Nói xong câu gương mặt đột nhiên nóng bừng thậm chí còn chút ngượng ngùng cúi đầu xuống
Vì đột nhiên nhớ tới sáng nay lúc ở thiên điện giải quyết dục hỏa hình như đã nàng thấy
Nàng hỏi câu đó chắc cũng là sợ sẽ làm nàng thương
Thịnh Quyết áy náy chỉnh trang tay áo dám lên tiếng nữa
Trên giường Giang Lạc Dao im lặng cúi đầu
Lúc nãy nàng cảm nhận bất kỳ phản ứng nào của lúc hôn thì hung dữ nhưng vẫn thể hành sự
Quả nhiên… vẫn
Tại rõ ràng biết bất lực còn vô tình châm lửa khiến cả hai khó chịu
Giang Lạc Dao buồn khi buồn bã xong nàng nhỏ giọng : “Vương gia còn việc gì nếu việc gì thì về ”
Chỉ khi hai ở gần như mới thể khiến áy náy trong lòng
Nếu … cả ngày ngủ bên cạnh nhất định trong lòng khó chịu
Giang Lạc Dao chu đáo suy nghĩ cho cho nên mới đuổi
Thịnh Quyết nghĩ như
Hắn kiên quyết tin rằng là do quá hung dữ chào hỏi một tiếng cho nên dọa nàng sợ
Hắn cũng hối hận hận quá lỗ mãng khống chế cảm xúc quá vội vàng khiến nàng sợ hãi khiến nàng vội vàng đuổi
“Vậy… bản vương đây” Thịnh Quyết tuy trong lòng nỡ còn ở lì nhưng vì che chở cho nàng vẫn kiềm chế bước ngoài “Nàng nghỉ ngơi ngày mai bản vương đến tìm nàng”
Giang Lạc Dao trong lòng chua xót : “Ngày mai đừng đến nữa”
Thịnh Quyết dừng bước chút dám tin
——Chuyện khiến nàng sợ đến
Mình thật sự quá đáng
Đáng thương cho vị Nhiếp Chính Vương đường đường một cõi đến nay vẫn hiểu cách ở chung với nữ nhi gia Chỉ là một nụ hôn ngắn ngủi đã khiến tưởng rằng đã làm chuyện gì thể tha thứ
Sau khi khỏi phòng nàng thần sắc Thịnh Quyết chút sa sút
Trong lòng dâng lên muôn vàn tự trách hối hận
Ba canh giữ ngoài cửa thấy chủ tử ngoài đang định đồng loạt tiến lên liền thấy đưa tay lên ôm ngực hiệu cho bọn họ dừng
Hứa Lập nhỏ giọng nhắc nhở: “Đừng qua đó để Vương gia một hóng gió cho bình tĩnh ”
Dung Bách thành tâm thỉnh giáo: “Hiện tại cần chuẩn nước lạnh ”
Hứa Lập suy tư một lát: “Còn xem tình hình nhưng… giờ mà đuổi chắc tám chín phần mười là cần chuẩn ”
Tiêu Thanh ít xoay phân phó chỉ để và Hứa Lập tiếp tục canh giữ
Bên Thịnh Quyết rốt cuộc cũng bình tĩnh tự tha thứ cho hành vi của
Hắn tuy hối hận nhưng nghĩ kỹ bản thân cũng chịu thiệt dù cũng đã nếm ít ngọt ngào bù đắp cho sự kiềm chế đây
Dưới làn gió đêm nhịn đưa ngón tay lên khẽ chạm môi trong lòng thỏa mãn nghĩ – nơi đã chạm nàng
Nàng quả nhiên mềm mại như nghĩ khi chạm ngọt ngào êm ái gần như chút sức lực nào để phản kháng về thậm chí còn níu lấy cổ kéo xuống thấp hơn một chút
Đây là lần đầu tiên Thịnh Quyết hôn nàng mọi chuyện xảy quá đột ngột kịp suy tính kỹ càng đến khi hôn xong ở cửa phòng nàng mới dám từ từ hồi tưởng
Không nhớ thì thôi nhớ ngọn lửa tà dục mà vất vả đè nén lúc sáng sớm bùng lên
Thịnh Quyết: “…”
Tai lập tức đỏ ửng mắt híp nhận dường như thể kiềm chế bản thân nữa
“Hứa Lập” Thịnh Quyết vội vàng gọi Hứa Lập đến câu đầu tiên chính là bảo chuẩn nước lạnh “Bản vương tắm gội chuẩn nước lạnh”