Diễm Dao Bất Phàm - Chương 132
Giang Lạc Dao trong nháy mắt tim đập liên hồi sự hổ càng thêm sâu đậm gương mặt như bốc cháy
Thịnh Quyết dùng đôi mày ngài cao quý bức bách nàng càng thêm dồn ép hỏi: “Vừa là bản vương đúng tư cách tâm sự với nàng bây giờ thì bây giờ bản vương tư cách chứ”
Giang Lạc Dao tức giận xoay căm giận trừng mắt
“Nếu bản vương lầm tấm khăn là tấm lúc dùng để gói ô mai sương đường ” Trong mắt Thịnh Quyết ý như thể phát hiện điều gì thú vị lắm “Nếu nàng trân quý khăn của bản vương đến cứ thẳng là như thế mà giấu ở gối là tâm tư của tiểu cô nương nào đây”
【Tác giả lời 】
Các tiểu thiên sứ buổi sáng lành Chương xong lúc nửa đêm (Uy phong lẫm liệt bước ) (Ngậm hoa) (Soi gương tự ngắm) (Vuốt tóc) (Hài lòng xoay )
Là tâm tư gì
Giang Lạc Dao ngượng ngùng chằm chằm tấm khăn gấm trong tay cuối cùng vẫn sự thật
Cũng trong khoảnh khắc nàng đột nhiên trách nữa
Mình nên bắt nạt như khăn tay là cho che chở nàng khỏi những cơn ác mộng mà ban đầu nàng Vương phủ quấy rầy cũng là cha nàng nàng thể bình an tránh khỏi tai họa
Đây là một cuộc gặp gỡ mục đích khác
Không ngờ đem hết chân tình bày cho nàng xem thậm chí nguyện ý về mãi mãi ở bên nàng
Giang Lạc Dao thương xót nghĩ thầm là đúng thể ân ái xem vốn là sống cô độc cả đời là đúng lúc xuất hiện khiến càng thêm bất lực càng thêm hối hận và buồn bực
Thịnh Quyết:
Thịnh Quyết đang định “truy cứu” nàng kết quả lời xong liền thấy Giang Lạc Dao dùng ánh mắt thương hại
Nàng… đang thương hại
Thương hại cái gì Xảy chuyện gì cần dùng ánh mắt để
Thịnh Quyết thực sự hiểu vì nàng biến thành như chỉ thể tiếp tục nàng
Giang Lạc Dao đột nhiên mở miệng lời xin : “Xin Vương gia… là đúng”
Ánh mắt Thịnh Quyết sững ngờ nàng những hổ ngược còn xin
Chỉ vì giấu khăn tay của phát hiện thôi
Chuyện gì to tát cũng nhỏ nhen đến mức vì chuyện nhỏ mà trách cứ nàng
Ngược lúc phát hiện khăn tay nàng đè gối trong lòng vui
Điều chứng tỏ nàng ngày đêm nhớ nhung là cho dù cả ngày đến quấy rầy cũng khiến nàng chán ghét thậm chí khi rời nàng còn đem đồ vật bên đặt gối mong ban đêm cũng thể mơ thấy
Thịnh Quyết bất đắc dĩ an ủi xoa trán thầm nghĩ nàng quả thật điểm giống
Ban ngày rõ ràng cố ý tỏ vẻ chán ghét đối với cũng mặn mà gì ai ngờ nàng lén giấu khăn tay của
Thịnh Quyết trách nàng: “Nàng…”
Giang Lạc Dao gì trong lòng đau xót – như ông trời đối xử tàn nhẫn với như
Nàng ngẩng mắt tiếp tục đau lòng
Cho dù đêm đã khuya trong màn giường nhiều ánh sáng nhưng vẫn thể thấy dung nhan tuấn tú của đôi mắt đào hoa si tình ẩn giấu trong bóng tối đuôi mắt nhếch lên như chứa đựng ý
Thịnh Quyết biết nàng rõ bèn chủ động cúi gần đẩy nàng trong lên giường
“Nếu rõ bản vương bằng đưa tay sờ thử xem” Thịnh Quyết trong bóng tối sờ tay nàng đó nắm lấy hai tay đó đặt lên mặt “Nhắm mắt hẳn là thể cảm nhận ”
Hắn cho nàng bất kỳ cơ hội từ chối nào nhân lúc nàng kịp phản ứng dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng ấn mu bàn tay nàng dẫn dắt nàng
Cảm nhận gương mặt lạnh lẽo trong lòng bàn tay Giang Lạc Dao dần dần hồn nàng nhất thời kinh ngạc liền lời nhắm mắt
Thấy nàng hợp tác Thịnh Quyết dùng tay che mắt nàng lặp : “Nhắm mắt”
Lần Giang Lạc Dao thấy gì nữa
Nàng chỉ thể như mù hai tay đều sờ lên mặt Thịnh Quyết xương cốt lạnh lùng đường nét cũng rõ ràng Giang Lạc Dao đầu tiên sờ thấy đôi lông mày sắc bén xương mày cao vì khiến hốc mắt càng thêm sâu tiếp đó là sống mũi cao thẳng đến chiếc mũi cao thẳng…
Giang Lạc Dao vô tình chạm thở của ngón tay cuộn rụt tay về ngẩn một lúc mới tiếp tục thăm dò xuống
Xuống nữa là đường cằm thon gọn…
Không đúng hình như thiếu cái gì đó
Giang Lạc Dao trở từ cằm lên hai tay nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt đầu ngón tay vô tình lướt qua một chỗ mềm mại
Hửm
Giang Lạc Dao thấy chỉ thể dựa trí nhớ để nhớ
Nàng nghĩ đôi môi lạnh lùng của xúc cảm ôn nhu
Trong tưởng tượng của nàng chỗ hẳn cũng lạnh lẽo mang theo chút thở khắc nghiệt… Không ngờ lần sờ lập tức đánh đổ tưởng tượng của nàng
Giang Lạc Dao thử một lần nữa
Lần hình như đôi môi mỏng mím thở phả nhẹ qua đầu ngón tay nàng
“Đừng ” Giang Lạc Dao nhéo nhéo má trách móc “Vương gia quá hợp tác”
Lời dứt Giang Lạc Dao đột nhiên ý thức điều gì đó
——Sao đột nhiên dụ dỗ sờ mặt chứ
Thật là quá đường đột
Không giống chuyện sẽ làm
… thừa nhận làn da sờ thích như đồ sứ mềm mại lạnh lẽo tuy mềm mại ôn nhu nhưng cũng dễ sờ xương cốt da dẻ mịn màng
Đây cũng là lần đầu tiên nàng tỉ mỉ sờ mặt một nam nhân như
Giang Lạc Dao chớp chớp lông mi động lòng
Trong chốc lát Thịnh Quyết liền cảm nhận chút ngứa ngáy trong lòng bàn tay vốn định ai ngờ hô hấp đột nhiên trở nên nặng nề
——Vì Giang Lạc Dao dùng đầu ngón tay ấn ấn lên môi
Thịnh Quyết thuận thế cắn đầu ngón tay nàng thậm chí còn quá đáng chịu buông
Giang Lạc Dao: “…”
Sao thành thế