Diễm Dao Bất Phàm - Chương 131
Giang Lạc Dao tỉnh dậy thấy chính là cảnh tượng —
Nhiếp Chính Vương đang chăm chú cẩn thận dùng ngón tay lau nhẹ ngón tay ôn nhu tỉ mỉ như thể đây là bảo vật gì đó
Giang Lạc Dao hiểu nghĩ tới nữa
Muộn thế Đến làm gì
Sao đột nhiên lau tay cho
Hơn nữa… dùng cái gì để lau
Giang Lạc Dao đột nhiên nhớ tới gối còn để khăn tay đưa trong lòng bỗng chột tưởng rằnghắn đã phát hiện bí mật
— Suốt thời gian qua lúchắn bận rộn ở bên nàng ban đêm nàng sẽ gặp ác mộng cũng đến nỗi quá đáng sợ nhưng ngủ yên giấc luôn giật tỉnh dậy vài lần
Giang Lạc Dao biết số mệnh đặc biệt cũng dựa vàohắn bầu bạn mới nhưng nàng tiện quấy rầy mãi chỉ thể lấy đồ vật liên quan đến thử xem
Quả nhiên từ khi chăn đệm thay bằng màu sắc thường mặc đặt khăn tay gối những con quỷ dữ trong mơ liền biến mất hết
Từ đó đều là những giấc mơ
Chỉ là — giấc mơ thì ngọt ngào nhưng Nhiếp Chính Vương luôn dùng những động tĩnh nhỏ đánh thức nàng ban đêm
Giang Lạc Dao âm thầm thở dài trong lòng đó xem xem khăn tay đã bịhắn phát hiện
Nàng cúi đầu xuống…
Cuối cùng cũng rõ thứ trong tayhắn căn bản khăn tay gì cả mà là áo lót nhỏ nàng thay kịp giặt
Giang Lạc Dao lập tức đỏ mặt
Chuyện còn hổ hơn cả việc khăn tay phát hiện
“Tỉnh ” Thịnh Quyết nhận sự khác thường của nàng liền ngẩng đầu nàng “Bản vương đến đã lâu ”
Giang Lạc Dao vẫn mím môi nên lời
Thịnh Quyết cũng hồn liếc “khăn tay” trong tay quên mất cất kịp thời nàng phát hiện
“Xin … Bản vương…” Thịnh Quyết hề nhận đã làm gì còn tưởng rằng nàng tức giận vì quấy rầy nàng giữa đêm bù đắp với nàng “Bản vương nên đánh thức nàng”
Giang Lạc Dao ngượng ngùng vô cùng cắn môi bảohắn trả áo lót cho : “… Trả cho cho Ngài chạm ”
Thịnh Quyết liếc “khăn tay” bình thường trong tay giơ lên cao cho nàng xem: “Cái ”
Giang Lạc Dao gật đầu lặp một lần nữa bảo trả cho
“Nàng cảm thấy quá hà khắc với bản vương ” Thịnh Quyết chán nản nghĩ đã đưa khăn tay cho nàng nàng mà cho chạm khăn tay nàng thay thật công bằng “Bản vương trả thì ”
Không trả
Giang Lạc Dao kiềm chế cắn chặt môi thầm nghĩ chỉ thể giật
Tức giận khi thức dậy của Giang Lạc Dao thay thế bằng một loại hổ và tức giận khác nàng dồn hết sức lực gần giằng co với : “Cứ cho cho”
Thịnh Quyết bảo vệ “khăn tay” đùa với nàng: “Từ khi nào học cách tranh giành với bản vương Nàng cho rằng thể tranh giành ”
Giang Lạc Dao nghĩ
Cho nên nàng thất bại nhiều lần uất ức đến phát
— Sao thể như chứ
Cướp áo lót của còn vênh váo mặt đây chẳng là bắt nạt khác
“Đừng đừng nữa bản vương chỉ đang đùa với nàng thôi” Thịnh Quyết đột nhiên thấy nàng động đậy nữa gần quan sát quả nhiên là lập tức hoảng hốt vội vàng trả đồ cho nàng
Sau khi trả thấy nàng dường như vẫn ý định tha thứ cho liền vội vàng gần giải thích
Giang Lạc Dao im lặng né tránhhắn từ chối sự chủ động giảng hòa của
Thịnh Quyết ngẩn một lát thầm nghĩ nàng quả nhiên là cáu kỉnh khi thức dậy mỗi lần quấy rầy nàng tỉnh giấc đều thể tránh khỏi mắng một trận
Thôi
Thịnh Quyết thể lý lẽ với nàng chỉ thể im lặng chờ nàng bình tĩnh dịu dàng dỗ dành
Giang Lạc Dao tối nay chịu quá nhiều ấm ức liền chấp nhận lời xin nữa kiên quyết đuổihắn : “Tối nay thật sự buồn ngủ đùa giỡn với Vương gia Vương gia xin mời về cho”
Thịnh Quyết sững sờ tại chỗ thể tin nổi: “Lạc Dao nàng đuổi bản vương ”
Giang Lạc Dao nức nở một tiếng kiên định : “Ừm đuổi Ngài ”
Thịnh Quyết một lần nữa xác nhận: “Không đang đùa với bản vương đấy chứ”
Giang Lạc Dao : “Không ”
Thịnh Quyết: “Cũng nhảm”
Giang Lạc Dao: “Không ”
Thịnh Quyết: “…”
Hắn cảm thấy vô cùng thất bại rõ ràng hôm nay cũng ăn mặc chỉnh tề cho dù bằng ban ngày tuấn tú nhưng cũng sẽ khiến nàng chán ghét chứ thành thế
Thịnh Quyết hối hận vô cùng định tiến lên lý lẽ với nàng xem còn đường lui nào
Giang Lạc Dao cứ né tránh cũng chuyện vớihắn một câu nào
Hơn nữa nàng còn chất chăn thành một ngọn núi nhỏ che khuất tầm của lưng về phíahắn
Thịnh Quyết một uất ức hồi lâu cảm thấy thế nào cũng thiệt thòi nghĩ thể cứ thế mà nếu ngoài còn mặt mũi nào nữa
Ít nhất cũng hỏi rõ nguyên nhân rõ với nàng chứ
Thịnh Quyết bóng lưng nàng chăn mềm vướng víu giường quyết đoán kéo hết ngay cả cái gối chướng mắt cũng ném góc giường coi như mắt thấy tâm phiền
Ngay lúchắn dọn dẹp xong những thứ định chuyện đàng hoàng với nàng thì đột nhiên cúi đầu xuống phát hiện gối vứt ngoài thêm một chiếc khăn tay quen thuộc
— Thật trùng hợp chính là cáihắn đưa cho nàng
Thịnh Quyết nheo mắt gọi nàng: “Giang Lạc Dao…”
Giang Lạc Dao: “Ngủ ”
“Giang Lạc Dao” Thịnh Quyết nhặt tấm khăn gấm lên đưa đến mặt nàng tiếp “Bản vương cần nàng cho một lời giải thích hợp lý nếu sẽ ở đây nữa”
Giang Lạc Dao:
Sao phát hiện
Hắn phát hiện bằng cách nào