Diễm Dao Bất Phàm - Chương 130
Không vì cả chỉ vì vô tình ngang qua bàn trang điểm của nàng vô tình mượn ánh trăng một cái
Hắn trong gương a quả thật tuấn tú
Thịnh Quyết lập tức dừng bước thấy bốn phía liền bước đến gần soi gương
Tuy rằng trời tối đen như mực nhưng may mà ánh trăng bên ngoài đang sáng tỏ từ một góc độ nào đó vặn khiến mê mẩn chính
Thịnh Quyết từng chịu khó thưởng thức dung mạo tuấn mỹ của biết vì từ khi Giang Lạc Dao đến càng ngày càng thích soi gương sửa sang dung nhan
Người trong gương quả thật khí độ cao quý phong thái hơn Thịnh Quyết cẩn thận đánh giá một lượt thử làm hai biểu cảm “” và “ ” đó do dự một lát vẫn theo thói quen
Bởi vì như sẽ càng oai phong hơn
Thế nhưng dù cố ý mím chặt khóe miệng nhưng ý vẫn lộ từ đôi mắt thật sự giấu
Mỗi lần đến gặp nàng đều là chuyện vui vẻ nhất một ngày vất vả của
Mỗi khi phiền lòng đều mong chờ chuyện
Mỗi khi nghĩ đến việc thể gặp nàng khi giải quyết xong những công việc rườm rà liền cảm thấy còn mệt mỏi chút nào tốc độ xử lý công việc cũng nhanh hơn nhiều
Trở về nhà cũng trở thành một việc đáng để mong chờ
Thịnh Quyết rốt cuộc vẫn thể kìm nén niềm vui sướng trong lòng chính trong gương cuối cùng cũng hành động của bản thân chọc
Hắn chống tay lên bàn trang điểm cúi đầu mỉm bất đắc dĩ đưa tay lên xoa xoa trán
Chuyện … thật sự giống chút nào
Nếu như một năm với rằng sẽ một ngày vì gặp trong lòng mà soi gương chải chuốt e rằng sẽ mắng đó đầu óc vấn đề… sự thật là quả thực đã làm loại chuyện trái khoáy
Thậm chí còn hơn thế nữa—
Mỗi sáng thức dậy bắt đầu tỉ mỉ lựa chọn y phục chọn ngọc quan còn cẩn thận khi tắm rửa xong sẽ đốt một ít hương long cốt áo trong nhưng nhiều chỉ thoang thoảng chỉ khi nào vô tình đến gần mới thể cảm nhận
Điều cũng dẫn đến việc nàng đã nhiều lần hỏi đã đốt hương mà thì sẽ thản nhiên phủ nhận nhất định là nàng ngửi nhầm tin thì thử xem chắc chắn là
Giang Lạc Dao lừa gạt vài lần nhiều lần đến gần nhiều lần do dự rời
Cuối cùng sẽ đùa — đó nhất định là mùi hương vốn nàng để ý thích cho nên mới thể ngửi thấy
Giang Lạc Dao đương nhiên là tin
nàng tin thì tùy vẫn tiếp tục bịa chuyện
Thịnh Quyết hài lòng soi gương xong xác nhận bản thân hiện tại đủ tuấn tú vô song đó mới tự tin tìm nàng
— Cô nương giường ngủ say sưa vẫn nhỏ nhắn như ngoan ngoãn yên tĩnh nghỉ dáng vẻ dịu dàng hòa thuận thân hình thanh tú xinh ngay cả y phục đơn giản cũng đều toát lên vẻ
Thịnh Quyết chỉ cần liếc mắt một cái đã cảm thấy vui vẻ trong lòng
Hắn nghĩ đây là bảo vật yêu thích nhất đời
Cái gọi là “ưng ý lòng” đại khái cũng là như
Thịnh Quyết một rối bời hồi lâu cuối cùng cũng bình tĩnh xuống cạnh nàng bên giường
Hắn sợ đè lên nàng liền đưa tay ôm nàng dịch trong một chút vất vả lắm mới dọn một chút chỗ trống liền voi đòi tiên xuống bên ngoài
— Đủ hài lòng
Thịnh Quyết cảm thấy vô cùng thoải mái thở phào nhẹ nhõm vui vẻ tự đắc một hồi lâu mới thử đưa tay tìm kiếm tay nàng ở
Sờ thấy
Nhịp tim vốn đã bình tĩnh một lần nữa trở nên dồn dập trong lồng ngực như tiếng trống gõ
Thôi thì cứ làm liều nín thở một lát đan tay tay nàng các ngón tay đều khít chặt
Sau khi thành công Thịnh Quyết thở phào nhẹ nhõm
Mỗi lần nàng ngủ đầu ngón tay đều mềm mại và khô ráo như Thịnh Quyết sợ đánh thức nàng chút hồi hộp nắm lấy ngón tay nàng nghịch
Tay nàng mà mềm mại đáng yêu đến thế
Thịnh Quyết như phát hiện điều gì mới lạ cứ mãi yên hết động tác nhỏ đến động tác nhỏ khác mỗi lần lỏng một chút cố chấp siết chặt các khớp ngón tay thon dài mỗi lần siết chặt đều khít lấp đầy khe hở giữa những ngón tay thon thả của nàng
Bởi vì nàng cũng tỉnh dậy cho nên mới dám nắm tay nàng đặt lên ngực
Thật là to gan
Hắn nghĩ như bất tri bất giác đã làm ướt tay nàng vốn khô ráo mềm mại
Tại quá căng thẳng quá để ý
Có mồ hôi nhất định sẽ khiến nàng vui
Thịnh Quyết chút áy náy nhưng khổ nỗi khăn tay ý chỉ thể tìm kiếm khắp giường một miếng vải mềm mại một chút
Ban đêm quá tối màn giường buông xuống trong giường ít ánh sáng
Cho dù lòng cũng thực sự thể rõ chỉ thể miễn cưỡng nheo mắt chằm chằm miếng vải nhỏ ở phía trong cùng của giường
Không biết đó là cái gì đặt y phục nàng đã thay Thịnh Quyết cũng rõ lắm chỉ thể duỗi tay xem xét một chút
Sau khi cầm lên mắt Thịnh Quyết vẫn nhận đây là cái gì
Đồ của con gái là thứ thể nhận hết
Thịnh Quyết cầm món đồ nhỏ lên mặt suy nghĩ dùng đầu ngón tay vuốt ve chất liệu mềm mại hẳn là loại lớn hơn khăn tay một chút nhỏ hơn y phục một chút hình như còn dây buộc gì đó
Đây là cái gì
Thịnh Quyết khỏi tò mò ngửi thử mùi hương hoa thoang thoảng đó… cũng là mùi hương thường thấy nàng
Thứ … thể dùng làm khăn tay
Được
Thịnh Quyết tự hỏi trong lòng vài lần do dự cảm thấy vẫn là cứu nguy mắt quan trọng hơn cũng nghĩ nhiều liền lấy dùng