Diễm Dao Bất Phàm - Chương 13
Hứa Lạp chút nắm chắc mắt mũi mũi tim bên cạnh Vương gia vẫn lên tiếng liền im lặng
Ngay khi đang nghĩ xem nên tiếp tục như thế nào thì Vương gia nhà bỗng nhiên cử động
Thịnh Quyết cố gắng khiến giọng điệu của tỏ quá sốt ruột và tò mò: “Bản vương chỉ sợ nàng cẩn thận chết ở trong phủ đến lúc đó Nhạc Xương hầu chất vấn”
Hứa Lạp thuận theo ý : “Quả thực là đạo lý Vương gia tâm nhân hậu thật khiến nô tài bội phục”
Thịnh Quyết: “…”
Ý của câu … Sao giống “ tâm nhân hậu” lắm
Thịnh Quyết về hướng Ninh Tử Hiên tự một giải thích: “Còn nữa bản vương tò mò vì cả phủ Nhạc Xương Hầu đều yêu thương chiều chuộng nàng như những đó vì chân thành thật ý bỏ tâm tư đối xử với nàng …”
Thời thơ ấu của cũng đối đãi như thế
Thịnh Quyết nhớ chuyện lúc nhỏ đám hạ nhân trong phủ phần nhiều đều là hạng xu nịnh tuy đến mức quá tắc trách khi chăm sóc khác nhưng cũng chẳng bao nhiêu tận tâm chỉ cần qua loa cho xong chuyện là căn bản giống như đám hạ nhân trong phủ Nhạc Xương Hầu bỏ tâm tư chăm sóc như
Rốt cuộc là như thế nào… mới đáng để nhiều yêu thương và chiều chuộng như chứ
”Nàng rốt cuộc là thật sự bệnh là cố ý tránh mặt bản vương điểm cũng cần điều tra kỹ lưỡng” Thịnh Quyết “Sao cứ hễ bản vương là nàng đổ bệnh đến thăm là nàng khỏe chẳng lẽ là cố ý kiếm cớ đến gặp Chẳng lẽ là đang chờ đến tìm nàng Nàng đúng là sĩ diện thật đấy”
Hứa Lạp: “…”
Có một câu biết nên
Vương gia nhà thật sự suy nghĩ sai
Chẳng lẽ nên ngược Nếu mỗi lần Vương gia đến tìm Giang cô nương Giang cô nương đều lấy cớ bệnh gặp như mới kỳ lạ chứ
Người mỗi lần đều gặp chỉ là khi Vương gia rời mới lấy cớ bệnh đến thỉnh an cũng chẳng gì là đúng chứ
Nói cho cùng Giang cô nương chỉ là đến Vương phủ tạm trú một thời gian cũng là cầu xin Vương gia cũng là vãn bối thuộc hạ gì cần ngày nào cũng lượn lờ mặt Vương gia
Hứa Lạp hợp lý hoài nghi – nếu Giang cô nương thật sự mỗi ngày đều đúng giờ đến thỉnh an Vương gia nhà ngày thứ ba đã cảm thấy phiền hạ lệnh cho đối phương đừng đến làm phiền nữa
“Đừng dùng vẻ mặt ấp úng bản vương” Trong lòng Thịnh Quyết phiền muộn “Bản vương chỉ biết ma ma vì ngăn cản bản vương gặp cô nương nhà bà cô nương nhà bà nhất định chuyện gì thể để lộ dám để bản vương biết…”
Hứa Lạp thật sự nhịn liền chen : “Vương gia nô tài cũng hỏi ngài đã tìm ba lý do khác để thuyết phục bản thân tìm Giang cô nương ”
Thịnh Quyết: “… Có ”
Hắn cũng nhận điểm khi chỉ Thịnh Quyết liền dừng ngay lập tức nữa
Hứa Lạp vội vàng đỡ lấy Nhiếp chính vương “mời” Ninh Tử Hiên : “Không là nô tài nhớ nhầm”
Thịnh Quyết định nữa vì thể diện mỏng manh đang lung lay của quyết định về
Hứa Lạp: “…”
Hứa Lạp hối hận chết nhiều lời thêm một câu chứ
mà ngay lúc vạn phần hối hận Nhiếp chính vương một lần nữa đổi hướng xem là đến Ninh Tử Hiên
”Ngươi cố ý như là thông đồng với bọn họ ngăn cản bản vương đến Ninh Tử Hiên” Thịnh Quyết sa sầm mặt làm như miễn cưỡng “Giang Lạc Dao nhất định chuyện giấu giếm bản vương ngươi đừng nữa nếu còn nữa chính là ăn cây táo rào cây sung”
Chương 7<: br/>
Cho dù là vì tâm lý gì cuối cùng Thịnh Quyết vẫn gặp Giang Lạc Dao
Sau khi đến Ninh Tử Hiên vốn tưởng rằng sẽ thấy dáng vẻ ốm yếu của đối phương vì liền hiếm khi chu đáo để hạ nhân thông báo chỉ dẫn theo một Hứa Lạp
trong liền thấy Giang Lạc Dao ăn mặc chỉnh tề rõ ràng là bộ dạng chuẩn ngoài chơi tuyết
Thịnh Quyết: “…”
Hắn nhất thời biết gì cúi đầu xuống thấy lò sưởi tay trong tay Giang Lạc Dao
”Chuẩn khá đầy đủ đấy” Thịnh Quyết hừ lạnh một tiếng trong lời mang theo vài phần giễu cợt đầu hỏi Hứa Lạp “Đây chính là cái mà các ngươi “ốm đến mức dậy nổi giường” ”
Hứa Lạp cũng kinh ngạc bởi vì lần hỏi đúng là như
Sao nhanh chóng khỏi bệnh như thế
Hứa Lạp hiểu lắm liền dùng ánh mắt dò xét về phía nha Chung Nguyệt bên cạnh Giang Lạc Dao
Tin tức cô nương nhà nàng bệnh là do Chung Nguyệt truy tìm nguồn gốc vẫn hỏi Chung Nguyệt
Chung Nguyệt giải thích: “Cô nương nhà nô tỳ hôm nay thân thể mới đỡ hơn một chút chúng nô tỳ cũng nghĩ cô nương đã mấy ngày ngoài nhân lúc hôm nay bệnh tình đã khỏi bằng ngoài giải sầu một chút dạo tiêu tan hết mệt mỏi mấy ngày nay”