Diễm Dao Bất Phàm - Chương 129
Giang Lạc Ngạn: “…”
Đừng lên cơn nữa
“Vương gia hề hung dữ như là nghĩ nhiều ” quen biết từ lâu Giang Lạc Ngạn kiên nhẫn giải thích với Từ Thế tử “Huynh nghĩ xem hôm đó Vương gia cũng giếc về chủ động trêu chọc đối phương càng hứng thú giếc Vương gia nhân từ đại lượng căn bản thể nào đầu trị tội ”
Giang Lạc Ngạn kiên định tin tưởng —— Nhiếp chính vương là
Dù hôm đó đến Vương phủ thật sự đã gặp đối phương
Nhiếp chính vương lòng rộng lượng khí độ hơn còn đối xử với tỷ tỷ
Người sùng bái nhất đời chính là Nhiếp chính vương đó mới là cha
“Đừng sợ” Giang Lạc Ngạn an ủi Từ Thế tử “Nếu ban đêm ngủ hãy uống nhiều thuốc trị bệnh tim cả ngày hoảng hốt dáng vẻ của một Thế tử cứ tiếp tục thế các cô nương ái mộ sẽ để ý đến nữa”
Trên thực tế khi chuyện xảy tiểu thư khuê các nào dám đến gần Từ Thế tử nữa
Vị Thế tử đã từng chọc giận Nhiếp chính vương như về chắc chắn sẽ còn đường làm quan nữa biết ngày nào đó Nhiếp chính vương nhớ vui trực tiếp xử lý Từ Thế tử chẳng là tự chôn vùi cả đời
Chuyện từ Vườn Vạn Hòa lan truyền đến kinh thành trở thành bí mật mà gần đây các công tử tiểu thư nhà giàu trong kinh thành dám nhắc đến
Thịnh Quyết cũng chuyện
Hắn với Hứa Lập: “Từ Thế tử cũng thật nhát gan bản vương còn phạt chỉ vỗ nhẹ một cái thôi dọa thành như ”
Hứa Lập: “…”
Hôm đó Hứa Lập cũng ở bên cạnh tận mắt thấy Vương gia vỗ gáy Từ Thế tử suýt chút nữa cũng khỏi rùng
Quá đáng sợ
Thà trực tiếp đá một cái còn hơn
Vương gia nhà vốn là tính tình thất thường thích giếc chóc càng bình tĩnh thì càng dễ dọa chết
Từ Thế tử dọa đến phát điên cũng thể hiểu
Hứa Lập biết rõ trong lòng nhưng dám thẳng chỉ thể thuận theo ý Vương gia mà : “ Vương gia nhân từ tha cho tự suy sụp”
“ cũng giác ngộ khi thư cho nàng nhanh đã đến nhận tội với bản vương biết là ai đã chỉ cho một con đường sáng”
Ý của Thịnh Quyết cũng rõ ràng —— nếu đối phương vẫn còn cố chấp quấy rầy Giang Lạc Dao cũng sẽ khoanh tay Mà đối phương đã sớm chủ động nhận tội tự nhiên cũng sẽ tha cho đối phương
Hứa Lập: “Lão nô biết”
Thịnh Quyết suy nghĩ nát óc vẫn chút tò mò Giang Lạc Dao rốt cuộc đã trả lời đối phương như thế nào nghiêng đầu Hứa Lập: “Ngươi thấy… là Lạc Dao đã gì đó nên mới khiến Từ Thế tử sợ hãi mà rút lui trực tiếp đến nhận tội với bản vương ”
Hứa Lập: “Chẳng lẽ Giang cô nương trong thư nhắc đến ngài Nói nàng ý với ngài”
Đôi mày kiếm lạnh lùng của Thịnh Quyết đột nhiên mang theo ý : “Chắc là nếu tên họ Từ sẽ nhận tội nhanh như ”
Hứa Lập phụ họa: “Giang cô nương đối với Vương gia ngài thật sự là một lòng chân thành”
Trong lòng Thịnh Quyết như dòng nước ấm chảy qua đôi lông mày tuấn tự chủ mà giãn vui vẻ đôi mắt đào hoa tràn đầy cảm động
Dưới ống tay áo rộng lặng lẽ siết chặt ngón tay gần như thể kìm nén tiếng tim đập mạnh thở dồn dập…
“Nàng ngủ ” Thịnh Quyết đột nhiên gặp nàng tuy rằng vẫn luôn kiềm chế nhưng vẫn thể gặp nàng dù hai mới chia xa vẫn cảm thấy nhớ nhung “Nếu ngủ bản vương xem nàng”
Hứa Lập vội vàng ngoài sai ám vệ thăm dò
Một lát Dung Bách trở về bẩm báo
Hứa Lập chặn ở cửa: “Giang cô nương ngủ ”
Dung Bách thành thật trả lời: “Giờ cô nương đã ngủ ”
Hứa Lập: “Ngươi trong cô nương ngủ”
Dung Bách kinh ngạc há hốc mồm chút hiểu: “Hả Giang cô nương thật sự đã ngủ ”
Hứa Lập kiên trì bảo đổi lời: “Không ngươi ngủ còn cảnh tượng Vương gia thấy khi đó là chuyện khác”
Tuy Dung Bách vẫn hiểu nhưng vẫn nguyện ý tin tưởng Hứa Lập: “Ồ ồ hiểu ”
Nửa nén hương Thịnh Quyết như ý nguyện cửa phòng Giang Lạc Dao
Trong phòng đèn đã tắt
Hắn do dự hồi lâu ngón tay đặt lên khung cửa biết nên đẩy cửa
Hứa Lập tới dối chớp mắt: “Cô nương còn ngủ chắc là vẫn luôn đợi ngài trong lòng cảm thấy cô đơn nên mới tắt đèn khi ngài đến”
Thịnh Quyết do dự quyết trong lòng như mèo cào khát khao gặp nàng: “Thật ”
Hứa Lập cùng hai ám vệ phía đồng thanh : “Thật ạ Vương gia thì cứ ”
Bọn họ đều đã như Thịnh Quyết cũng cuối cùng lý do để nghĩ nhiều nữa nhanh đã xem nàng
Ba ngoài cửa lúc mới thở phào nhẹ nhõm
Hứa Lập: “Các ngươi xem đã đây là chuyện khác đấy Vương gia căn bản quan tâm sự thật”
Dung Bách: “…”
Tiêu Thanh: “…”