Diễm Dao Bất Phàm - Chương 128
Mọi vẫn im lặng
lúc cửa đột nhiên mở Giang Lạc Ngạn đến muộn vội vã xuống cùng mọi
Vừa xuống đã thấy trong tay Từ thế tử cầm một bức thư
Giang Lạc Ngạn gần một cái hỏi: “Ngươi gan to thật đấy dám thư tỏ tình với Nhiếp Chính Vương ”
Từ thế tử:
Ai
Liên quan gì đến Nhiếp Chính Vương
Giang Lạc Ngạn giải thích cho y: “Ta từng may mắn tận mắt thấy bút tích của Vương gia đây nhất định là do Vương gia đích thân hồi âm”
Từ thế tử lập tức sững sờ tại chỗ hàm răng run lên
Giang Lạc Ngạn : “Xem tâm tình Vương gia gần đây tệ mà còn ôn hòa từ chối ngươi nếu là bình thường e là đầu ngươi đã lìa khỏi cổ ”
Từ thế tử trong nháy mắt như sét đánh ánh mắt tràn đầy hoang mang và sợ hãi y bất lực xung quanh thấy mọi đều nghiêm mặt ai đùa với y…
Chứng tỏ Giang Lạc Ngạn đúng
Thư của y… mà đưa cho Nhiếp Chính Vương
Từ thế tử nổi nữa hiện tại chân y run lẩy bẩy gần như là cuống cuồng chạy về tìm cha ruột nghĩ cách cứu mạng
Sau khi y các công tử khác ngại ngùng cũng còn hứng thú uống rượu nữa
Giang Lạc Ngạn cũng buồn bực —— Từ Thế tử cũng thật to gan chết cũng nên chọn cách a dám thư tỏ tình cho Nhiếp chính vương cơ chứ Rõ ràng Nhiếp chính vương và tỷ tỷ mới là một đôi nào đến lượt dám mơ tưởng
Từ Thế tử khi trở về ngay trong ngày đã cha đánh cho một trận đó trói đưa đến Điện Quảng Hoa nhận tội
Hắn quỳ ròng rã mấy canh giờ mới đợi Thịnh Quyết
Thịnh Quyết xử lý xong chính sự trong ngày đang định tìm Giang Lạc Dao ngoài đã thấy một đang quỳ đất
Từ Thế tử dập đầu như giã tỏi sự đánh mắng của cha ruột run rẩy ngừng nhận
Cha tuổi đã cao cũng vì mà mất mặt khi đánh xong vội vàng đầu xin Vương gia tha cho con trai một mạng
“Tên nghịch tử hồ đồ mà làm chuyện ngu xuẩn biết điều như thế ” Cha Từ Thế tử thái độ vô cùng cung kính gần như đang van xin “Là lão phu dạy dỗ nghiêm về sẽ để nó làm những chuyện nữa xin Vương gia nể mặt lão phu tha thứ cho nó một lần”
Thịnh Quyết một lúc : “Bản vương biết ”
Từ Thế tử quỳ rạp mặt đất đầu cúi gằm xuống đột nhiên thấy giọng trầm thấp của Nhiếp chính vương vang lên đỉnh đầu vai run lên vì sợ hãi
Nhiếp chính vương cuối cùng vẫn nể mặt cha thật sự so đo với
Ngay khi Từ Thế tử tưởng đối phương đã rời đang định ngẩng đầu lên dậy thấy một đôi giày ống màu đen huyền lên là vạt áo thẳng thớm sang trọng
Thịnh Quyết bước xuống gì chỉ đưa tay đặt lên gáy vỗ nhẹ
Ý tứ cần cũng hiểu ——
Lực đạo của Nhiếp chính vương đặt gáy Từ Thế tử run rẩy thôi tuy cúi đầu nhưng vẫn thể tưởng tượng dung mạo lạnh lùng sát phạt của đối phương
Hắn cúi đầu đôi giày ống màu đen huyền mắt vì quá sợ hãi cơ mặt căng cứng sợ đến cực điểm cảm giác như da thịt sắp nứt trong mắt dần dần xuất hiện tia máu đỏ
Chỉ là một cái vỗ nhẹ đầu đã run lên lập tức dập đầu thật mạnh cầu xin tha mạng
Khoảnh khắc trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi ngập trời sự sợ hãi đối với Nhiếp chính vương gần như đã khắc sâu trong xương tủy biết chỉ cần đối phương mạng nhỏ của thể mất bất cứ lúc nào
Đối phương thật sự sẽ giếc
Rõ ràng chỉ là một cái vỗ nhẹ nhưng sức uy hiếp giống như đao phủ đặt lên cổ
Từ Thế tử nước mắt nước mũi giàn giụa chỉ biết nhận tội
Chẳng trách chữ trong bức thư đẽ hùng hồn như sớm nên nghĩ đến… nữ nhi thể loại chữ chỉ nắm giữ quyền lực mang sát khí nhiều năm như Nhiếp chính vương mới thể nét chữ hoa lệ tàn khốc như
Từ Thế tử hối hận vô cùng dám mơ tưởng đến Giang Lạc Dao nữa mỗi lần nghĩ đến nàng sẽ liên tưởng đến đôi giày ống màu đen huyền của Nhiếp chính vương và cái vỗ nhẹ đầy ẩn ý
Lần …
Mình nhất định sẽ sống nổi
Hắn cũng biết tại bức thư rơi tay Nhiếp chính vương nhưng vì mạng sống dám thư cho Giang Lạc Dao nữa
Nhỡ nhỡ Nhiếp chính vương thật sự ý với nàng mới thật sự là tự tìm đường chết
Từ Thế tử khi trở về hôm đó đã hoảng sợ lâu đêm nào cũng ngủ luôn cảm thấy sẽ đến giếc Nhiếp chính vương vỗ một cái dọa đến mức chút điên điên khùng khùng
Các công tử thiếu gia trong kinh thành ai dám bàn tán chuyện nữa mọi ngầm hiểu với nhắc đến Giang Lạc Dao nữa dù mỗi lần nhắc đến cái tên Từ Thế tử lộ vẻ kinh hoàng như phát điên