Diễm Dao Bất Phàm - Chương 127
Vậy… vì mỗi lần đều cảm giác sắp mất đầu
Hứa Lập thở dài cắn răng hầu hạ
Khăn lụa cuối cùng cũng đưa đến tay Thịnh Quyết
Thịnh Quyết chậm rãi rửa tay lúc mới dậy : “Lúc nãy gọi ngươi ngươi ”
Hứa Lập thành thật trả lời: “Vừa Giang cô nương vô tình là lão nô sơ suất xin Vương gia thứ tội”
“Cái gì” Vẻ ung dung khi mệt mỏi của Thịnh Quyết lập tức biến mất suýt nữa vững lập tức hỏi lần nữa “Nàng làm đây”
Hứa Lập sợ hãi nhưng vẫn thật: “Lúc Giang cô nương … còn ”
Thịnh Quyết: “…”
Có dọa nàng
Thịnh Quyết buồn bực ném khăn lụa nước nhíu mày thầm nghĩ như hình như nhịn tiếng động tính tình nàng đơn thuần như hẳn là sẽ sợ
Dù nàng ngay cả khi thấy hôn cũng tò mò dừng xem
Nàng làm biết những chuyện nhất định sẽ sợ hãi
Thôi
Sớm muộn gì cũng gặp nàng gả Vương phủ cũng đối mặt với
“Lão nô đáng chết” Hứa Lập biết từ lúc nào đã nhanh chóng quỳ xuống đầy áy náy xin tội “Vương gia trách phạt lão nô cam tâm nhận tội”
Thịnh Quyết đưa tay kéo dậy : “Không Chung quy vẫn là bản vương dọa nàng bản vương sẽ cố gắng kiềm chế nàng sẽ sợ nữa”
Hứa Lập cúi đầu thấp dám đáp lời
Ngày
Giang Lạc Dao vẫn Thái hậu gọi đến
Vì chuyện của Từ thế tử Thái hậu đặc biệt trò chuyện với nàng thêm vài câu
Thái hậu uyển chuyển với Giang Lạc Dao chuyện thành như ý cũng là Từ thế tử trăng hoa thể là vì Nhạc Xương hầu quá cổ hủ nghiêm khắc cho nên mới khiến mọi chuyện thành như
“Tấm lòng thương con gái của Hầu gia ai gia cũng thể hiểu nhưng bây giờ con cũng đã đến tuổi cập kê cũng thể để cha con cứ trì hoãn mãi ” Thái hậu “Lạc Dao Từ thế tử cũng vì chuyện hôm đó mà buồn bã đây là bức thưhắn để cho con con đừng vội từ chối về xem thử nếu ý ai gia thể làm mai mối cho hai đứa tìm cơ hội gặp mặt”
Giang Lạc Dao từ chối
Thái hậu nhất quyết nàng nhận thư nếu ý với Từ thế tử thì thư từ chối
Đã đến Giang Lạc Dao cũng tiện từ chối nữa
Nàng nhận thư tối đó liền về xem
Vừa mở thư bên trong liền rơi một cành hoa ép khô tiếp đó là một bài thơ tỏ tình
Giang Lạc Dao lướt mắt qua —
Hoa lệ mà sáo rỗng chút chân thành nào quả nhiên giống như lời ngoài vị Từ thế tử trăng hoa phóng đãng chỉ coi trọng dung mạo của nữ tử
Thôi thêm một bức thư nữa đểhắn từ bỏ ý định
Giang Lạc Dao suy nghĩ nhiều trực tiếp cầm bút …
Có lẽ đã quen với cách vận bút mà Nhiếp Chính Vương dạy nàng hề chú ý chữ giống hệt chữ của Nhiếp Chính Vương càng nghĩ đến nếu Từ thế tử thấy bức thư sẽ cảm tưởng gì
Trước khi Thịnh Quyết trở về thư đã đưa đến tay Từ thế tử tin tức tự nhiên cũng ảnh vệ truyền đến tai Nhiếp Chính Vương
Thịnh Quyết tức giận hỏi: “Thư đưa ”
Tiêu Thanh đáp: “Vâng hiện tại đã đến tay Từ thế tử”
Thịnh Quyết im lặng tại chỗ một lúc cuối cùng vẫn gì
Tuy tức giận nhưng hề cảm thấy uy hiếp dù Từ thế tử chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng cả vạn cách để dập tắt khí thế của y cần nóng vội nhất thời
Một thế tử mà thôi còn xứng để đích thân tay đối phó
Cùng lúc đó Từ thế tử vặn mở bức thư
Là lời từ chối
“Chữ của Giang cô nương thật quả hổ là đích nữ nhà Hầu gia so với những tiểu thư khuê các bình thường quả nhiên khí phách hơn” Từ thế tử xem xong thư hồi âm nhịn khen ngợi “Nét bút phóng khoáng hùng hồn phong thái của bậc danh gia”
Chỉ là… quen mắt
Hình như đã thấy ở
Lúc cha y vặn tới thấy y một cầm thư vẻ mặt vui mừng liền thuận miệng hỏi đây là ai gửi
“Đích nữ nhà Nhạc Xương hầu Giang Lạc Dao” Từ thế tử “Giang cô nương chữ ”
Y mê mẩn thêm vài lần nhịn khoe khoang
Ngày hôm y liền mang theo bức thư gặp những công tử ở kinh thành
Trong tửu lâu một đám công tử nhà cao cửa rộng tụ tập uống rượu ba tuần rượu hỏi chuyện của y và Giang Lạc Dao thế nào
Từ thế tử mặt mọi lấy bức thư hồi âm của Giang Lạc Dao làm vẻ thần bí cho mọi xem tự tin : “Tuy rằng bây giờ lấy nàng nhưng chuyện cũng chỉ là sớm muộn thôi”
Lại hỏi: “Giang cô nương tuy xinh nhưng cũng đáng để Từ thế tử ngươi si mê như chứ Nàng đã từ chối ngươi bao nhiêu lần chẳng lẽ ngươi còn vì nàng mà thay đổi Đây chính là đích nữ nhà Hầu gia cưới về nạp cũng sắc mặt ”
Từ thế tử phản bác: “Các ngươi biết cái gì nàng chỉ xinh còn chữ bản thế tử chỉ cần liếc mắt một cái đã đoạt hồn mất ”
Mọi la ó chiêm ngưỡng nét chữ tuyệt thế
Từ thế tử lúc mới cho mọi xem bức thư hồi âm —
Mọi đều ngẩn
Đây… vấn đề
Nét chữ … rõ ràng… là bút tích của Nhiếp Chính Vương