Diễm Dao Bất Phàm - Chương 126
“Chuẩn nước” Thịnh Quyết tìm thấy Hứa Lập liền túm lấy Dung Bách phân phó cắn răng “Phải lạnh”
Dung Bách gật đầu đến phòng bếp
Nửa nén nhang –
Dung Bách bưng một cốc nước lạnh trở
Thịnh Quyết: “…”
Dung Bách mãi thấy Vương gia nhà nhận lấy còn nghi hoặc ngẩng đầu lên chỉ thấy Nhiếp chính vương sắc mặt âm trầm giống như sắp giếc
Dung Bách:
Mình đã làm sai chỗ nào
Hắn biết chính là may mà Nhiếp chính vương mấy ngày nay sát sinh nếu đầu chắc đã chia lìa
May mà Hứa Lập là giỏi quan sát sắc mặt nhất đã nhanh chóng đến còn chu đáo mang theo y phục thay
Nhiếp chính vương bảo Dung Bách cút đó phân phó Hứa Lập chuẩn nước lạnh
Hứa Lập : “Vương gia nếu đó một chuyến nữa e là kịp chi bằng ở ngay đây giải quyết…”
Cũng đúng hôm nay còn gặp sứ thần
Thịnh Quyết cũng câu nệ nữa gật đầu tỏ vẻ đồng ý
Nói cũng thật khó tin lâu như vẫn “hạ nhiệt” còn nhờ nước đá để đối phó một chút
Thịnh Quyết hiếm khi cau mày kéo áo khoác ngoài vai cho kín hơn may mà y phục thể che chắn nếu chỉ với lớp trung y mỏng manh e là còn khỏi cửa
Hứa Lập nhanh chóng sắp xếp xong liền mời Vương gia nhà đến tịnh phòng tắm rửa
Thịnh Quyết mở miệng ngăn : “Không cần hầu hạ ở bên ngoài chờ”
Hứa Lập cúi nhận lệnh lặng lẽ đóng cửa cho
Vừa khỏi cửa Tiêu Thanh và Dung Bách ở bên ngoài liền gọi
Dung Bách thật sự hiểu Vương gia tức giận vì điểm gì vội vàng thỉnh giáo: “Sao ngươi biết Vương gia dùng nước lạnh để tắm”
Hứa Lập vẻ mặt xem nhẹ sống chết: “Nhớ kỹ lúc Giang cô nương ở đó chuẩn đầy đủ y phục mới thay nước lạnh dự trữ…”
Dung Bách và Tiêu Thanh chợt hiểu : “Đã rõ”
Để phòng ngừa chuyện xảy lần nữa hai còn kéo Hứa Lập ở góc tường tỉ mỉ hỏi thêm vài chuyện vì quá tập trung ba ai phát hiện Giang Lạc Dao ở trong phòng đã tỉnh hơn nữa còn khỏi cửa đang về phía …
Giang Lạc Dao cũng là phát hiện Nhiếp chính vương rời mới tỉnh dậy
Nàng tỉnh dậy theo bản năng tìm khỏi cửa liền thấy ba ở góc tường phòng tắm biết đang bàn bạc chuyện gì
Bọn họ đều ở gần đó nghĩ đến Vương gia cũng ở trong đó
Giang Lạc Dao suy nghĩ nhiều cũng quấy rầy Hứa Lạp và hai vị ảnh vệ nàng yên lặng xuống bậc thang yên lặng đến tịnh phòng đẩy cửa liền
Trong phòng thấy bóng dáng Nhiếp Chính Vương cả
Giang Lạc Dao đang định lui ngoài bỗng thấy phía bình phong truyền đến một trận động tĩnh kỳ lạ
Tắm rửa
Hình như …
Không giống…
Giang Lạc Dao rõ bởi vì thanh âm của đối phương mơ hồ tựa như tiếng rên rỉ khó nhọc khi thương khàn đau đớn
Bị thương Giang Lạc Dao từng thấy loại âm thanh chỉ cảm thấy hẳn là chỉ khi thương mới như
Đối với một số chuyện tuy nàng hiểu biết nhưng nhiều
Nàng miễn cưỡng đang làm gì nhưng cũng hiểu lắm
Còn tiếng thở dài thỏa mãn cuối cùng của Thịnh Quyết khiến nàng lo lắng cho
Nàng cho rằng tiếng thở dài đó là sự bất lực và tiếc nuối của
Giang Lạc Dao thầm nghĩ nhất định là đã cố gắng nhưng thành công
“Hứa Lập lấy khăn lụa đến…”
Giọng của Thịnh Quyết chút khàn còn mang theo vài phần lười biếng
Thế nhưng Hứa Lập ở đây chỉ Giang Lạc Dao
Giang Lạc Dao nghĩ ngợi cảm thấy tiện đưa khăn cho dù bây giờ cũng đang tự trách bản thân loại tình cảnh khó xử nếu nàng chẳng càng khiến thêm buồn
Nàng lặng lẽ thở dài
Thầm nghĩ tối qua nàng nên như nếu vì những lời đó cũng sẽ hành hạ bản thân như thế sáng sớm loại thương tích nhất thời kích động làm thể chữa khỏi
Cuối cùng vẫn là uổng công vô ích chỉ thêm đau buồn
Khi Giang Lạc Dao ngoài đôi mắt nàng đong đầy nước gần như đóng cửa đã rơi lệ
Vương gia bất lực như khiến nàng cũng áy náy là nàng nên những lời đó
Hứa Lập cùng những khác đầu bỗng thấy một từ trong phòng suýt nữa thì hồn vía lên mây
“Giang cô nương mới trong đó ” Hứa Lập kinh hãi “Cô nương dọa sợ ”
Giang Lạc Dao lắc đầu đó lau nước mắt trở về phòng
Hứa Lập sơ suất nên sợ hãi hồi lâu dám hầu hạ Nhiếp Chính Vương
Nếu Giang cô nương thật sự đã thấy Vương gia…
Mà Vương gia lúc thể “giải tỏa” e là ức hiếp …
Hứa Lập sắc mặt trắng bệch dám lời nào
Tiêu Thanh ôm kiếm hỏi vì kinh hoảng như
Hứa Lập khổ: “Giang cô nương vô tình Vương gia nhất định sẽ trách tội chỉ là biết bây giờ tâm tình Vương gia thế nào nếu tâm tình lẽ chuyện thể bỏ qua thậm chí miễn cưỡng thể coi là một công lao của nhưng nếu Vương gia như ý đương nhiên sẽ nỡ trách Giang cô nương chỉ thể lấy lão nô trừng phạt”
Dung Bách kinh ngạc há hốc mồm: “Hứa sẽ phạt Ta và trưởng theo Vương gia nhiều năm như cũng từng thấy ngài thật sự phạt gì”
Tiêu Thanh: “Chúng làm ảnh vệ phạt mới là thật sự phạt so với chúng quả thực khác biệt một trời một vực ngài cũng đừng lo lắng Vương gia nhiều nhất cũng chỉ mắng mỏ vài câu sẽ thật sự làm ngài thương ”
Hứa Lập nhớ : “Cũng đúng”