Diễm Dao Bất Phàm - Chương 124
Khí thế thì lớn cuối cùng chỉ là một cái chạm nhẹ nhàng
Dễ dỗ dành đến mức Giang Lạc Dao còn tưởng đang mơ
Nàng nghi ngờ chống tay nghiêng phát hiện đã ngay ngắn bên cạnh mặt còn vương chút ý kịp thu
Giang Lạc Dao: “…”
Thật thể tin nổi
Thịnh Quyết thỏa mãn bèn ngoan ngoãn xuống hai tay đặt ngay ngắn ngực mở to mắt màn giường phía như thể đang nghĩ đến chuyện gì đó đáng vui ánh mắt dịu dàng như nước
Giang Lạc Dao chớp chớp mắt cuối cùng cũng chấp nhận sự thật
Bên tai nàng bỗng vang lên câu hỏi của cha nàng hôm đó Nhiếp chính vương nhiều năm cô độc thật sự…
Có lẽ
Giang Lạc Dao đau lòng nhắm mắt thầm nghĩ nếu thật sự như nàng cũng nhận
Nàng nghĩ ai hảo cho dù là mạnh mẽ như chắc chắn cũng những điểm như ý Những chỗ đau ốm bệnh tật đều là điều khó nàng cũng thể hiểu
Nghĩ đến những năm đó khi nàng ốm yếu bệnh tật thân thể đau ốm triền miên tâm trạng cũng trở nên nhạy cảm yếu đuối luôn lo lắng làm phiền gia đình
Bản thân nàng còn như huống chi là Nhiếp chính vương
Hắn là đàn ông quyền cao chức trọng nhất thiên hạ chỉ Hoàng đế loại nhược điểm càng thể miệng
Giang Lạc Dao khỏi chút thương cảm
Vương gia những năm qua chắc hẳn khó khăn khác gia đình sum vầy mà vương phủ lạnh lẽo vắng vẻ
Đáng tiếc đáng tiếc…
Chẳng trách lúc nàng dọn vương phủ cho đến đối xử với nàng đều chừng mực kiềm chế
Giang Lạc Dao nhớ đến ngày hôm đó ở phòng tắm thấy tuy dung mạo khuynh quốc khuynh thành nhưng phản ứng mà một đàn ông nên
Kể cả khi nàng vô ý rơi xuống nước lúc đến gần nàng cũng hề chút biểu hiện khác thường nào
Thậm chí…
Thậm chí là lúc thay quần áo nàng vô tình thấy cũng…
Giang Lạc Dao cảm thấy chua xót thay khỏi thầm thở dài trong lòng
Hôm nay dù cũng phát hiện cũng sẽ cố gắng chiều theo ý làm cảm thấy tự ti là
hiện tại là còn thì
Nếu thật lòng yêu nhưng đau khổ vì thể làm chuyện vợ chồng liệu cảm thấy bi ai
Nhiều lần như đều vội vàng dừng hoặc là thật lòng yêu hoặc là thật sự bất lực
Giang Lạc Dao nhỏ giọng mang theo chút thương xót gọi : “Vương gia”
Thịnh Quyết đang vui vẻ mường tượng về những ngày tháng nàng gọi tên trong lòng cũng vui mừng khôn xiết
Hắn đầu ánh mắt nóng bỏng nàng dường như in sâu nàng đôi mắt đào hoa đáp: “Ừ bản vương ở đây”
Giang Lạc Dao dịu dàng hỏi: “Vương gia yêu ”
Đó là điều đương nhiên
Thịnh Quyết còn thấy lạ khi nàng hỏi câu hiển nhiên như chẳng lẽ tình yêu của đủ rõ ràng Hay là nàng trong lòng quá bất an
Thịnh Quyết hỏi ngược nàng: “Nếu bản vương yêu nàng nửa đêm canh ba sẽ lặn lội đến đây ”
Giang Lạc Dao hiểu
—— Nếu yêu thì thật sự
Là do bệnh tật chứ do tình cảm
Giang Lạc Dao cảm thấy một nỗi bi thương dâng trào nàng kìm nước mắt đưa tay nhẹ nhàng chỉnh tóc mai cho : “Không chỉ cần Vương gia yêu là thế nào cũng cho dù…”
Cho dù thể làm chuyện vợ chồng
Thịnh Quyết bỗng nàng bày tỏ tình cảm trong lòng cũng xúc động nàng thấy lúc nàng chuyện đôi mắt đã long lanh nước như thể cảm động đến rơi lệ
Hắn nghĩ nàng quả thật yêu dù hèn hạ hung ác dù mang tiếng dù vạn phỉ nhổ nàng cũng sẽ kiên định bên cạnh
Thịnh Quyết lặng lẽ tìm tay nàng nắm chặt kiên định giữ bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay
“Bản vương sẽ tâm ý đối xử với nàng” Thịnh Quyết đưa lời hứa “Nàng Vương phủ nhất định sẽ chịu bất kỳ ủy khuất nào bất luận kẻ nào cũng phép bắt nạt nàng”
Ngay cả cũng
Thịnh Quyết thầm nghĩ sự kiềm chế của gần đây vẫn hiệu quả chỉ kiềm chế hiểu lễ mới thể khiến nàng tin tưởng mới thể cho nàng cảm giác an chứ khiến nàng sợ hãi
Là Nhiếp chính vương hỉ nộ vô thường Thịnh Quyết đã làm ít chuyện trái với lương tâm
Hắn cũng biết bản thân tiếng đồn xa cũng sợ nàng chán ghét
Cho nên khi ý với nàng liền thu liễm tất cả tính khí của việc gì thì cố gắng ít sát sinh tạo nghiệp cho dù giáng tội cũng thường xử tử hình hoặc tru di cửu tộc
Hắn bảo vệ nàng trong Vương phủ để nàng thấy bất kỳ lời đồn nào về
Về khi nhịn đến gần nàng cũng liều mạng kiềm chế bản tính dễ nóng nảy sợ dọa nàng
Nhớ lần đầu tiên chạm má nàng cứ như đang bày mưu tính kế một việc lớn nín thở ngưng thần cẩn thận từng li từng tí đến gần…
Còn nữa nàng cho uống rượu mạnh tâm thần đoạn cổ tay trắng nõn làm cho rối loạn nhịn nắm lấy tay nàng lúc đó cho dù say đến vẫn cố gắng kiềm chế
Sau đó nữa…
Là lúc gặp gỡ đêm khuya ở Hoa Vũ Các là lúc ôm nàng trong đêm là lúc ở trong phòng tắm cũng là lúc thay y phục
Mỗi lần đều khống chế tình cảm của quả thực thể cầm chuỗi tràng hạt tu luôn
Hắn cũng kinh ngạc như mà thể vì kinh động nàng mà làm đến mức quả thực là kỳ lạ
mà
Đã nhiều lần như lạ quen quen tay việc cũng vội vàng nhất thời chỉ cần cuối cùng thể nàng nhẫn nhịn thêm một chút trong thời gian cũng đáng giá
Thịnh Quyết cảm thấy cả đời làm chính nhân quân tử nhất chính là chuyện Cùng cô nương yêu thương ngủ chung giường mà nảy sinh nửa phần tà niệm thậm chí còn thể bình tĩnh đó trò chuyện với nàng
May mà trong lòng nàng cũng đều nhớ đến những điều của
Vậy thì tất cả sự nhẫn nhịn đều ý nghĩa bất kỳ nỗ lực nào cũng phụ lòng đây quả là một điều khó