Diễm Dao Bất Phàm - Chương 123
Muốn hôn nàng
Chẳng là mơ giữa ban ngày ư
Chi bằng mơ còn nhanh hơn
Thịnh Quyết một lăn lộn hồi lâu “một nén nhang” ban đầu định đã kéo dài vô tận chẳng còn chút giới hạn nào
Hắn nghĩ lúc trời sáng cũng
Trước khi làm việc nếu thể nếm chút ngọt ngào chắc cả ngày sẽ vui vẻ
Phải làm đây… Vẫn đánh thức nàng đánh thức một nàng ngoan ngoãn tật khi mới ngủ dậy
Thịnh Quyết nghiêng một bên sợ đè lên nàng chỉ đáng thương chiếm một góc nhỏ bên ngoài giường thật sự chẳng còn gì tủi thân hơn
Bao giờ nàng mới tỉnh đây
Thịnh Quyết mong mỏi nàng tỉnh dậy thật sự việc gì làm bèn xoay dùng đầu ngón tay vẽ vòng tròn tấm lưng mỏng manh của nàng
Một vòng một vòng một vòng
Làm nhăn nhúm bộ trung y mềm mại của nàng
Dù chỉ dùng một ngón tay tiếp xúc cũng chỉ là một chút nhưng thể ngăn cản tình yêu nảy nở trong lòng Thịnh Quyết
Hắn nghĩ thân thể nàng quả nhiên yếu ớt ngay cả xương bả vai cũng thể sờ thấy
Thịnh Quyết buồn chán tách ngón tay cái và ngón trỏ định đo thử thân hình nàng Hắn dùng ngón cái ấn đốt xương đầu tiên nhô gáy nàng dùng đầu ngón tay chạm da thịt đo từng chút một Một gang tay như ước chừng năm tấc biết bao nhiêu gang tay mới đo hết
Bàn tay bất tri bất giác trượt xuống
Thịnh Quyết nín thở hồn vía như bay lên mây nàng tỉnh nàng đừng tỉnh
Chỉ là——
Tiếng động lớn như Giang Lạc Dao đang ngủ say cuối cùng cũng nhịn nữa tỉnh giấc
Mắt nhắm mắt mở nàng còn tỉnh táo hẳn
Việc đầu tiên khi hồn chính là hất bàn tay đang làm loạn bảo nó cút
Thịnh Quyết giả vờ tủi thân rụt tay về: “Nàng hung dữ với bản vương làm gì”
Giang Lạc Dao đang lưng về phía bỗng mở to mắt chợt nhận phía biết từ lúc nào đã thêm một vị Nhiếp chính vương
Hắn đến làm gì
Còn dám đổ
Rốt cuộc là ai tay chân đắn
Giang Lạc Dao tỉnh trong lòng đang đầy bực bội lập tức đầu trừng mắt
“Bản vương biết ngay nàng tính tình lớn như mà” Thịnh Quyết đã chuẩn sẵn sàng mỉm che mắt nàng để nàng bằng ánh mắt oán hận đó nữa “Lúc nàng đến tìm bản vương bản vương cố ý lạnh nhạt với nàng chỉ là vì đã nghỉ ngơi biết nàng đến Cho nên bây giờ bản vương đã đến tìm nàng như đã hứa biết thể bù đắp ”
Giang Lạc Dao một tràng dài chỉ cảm thấy phiền phức ồn ào
“Muốn ngủ”
Nàng ngắn gọn xong lưng về phía nghỉ ngơi
Trời sập xuống cũng là chuyện của ngày mai
Nàng thích khác làm phiền giấc ngủ càng trong lúc mơ màng nghĩ đến chuyện yêu đương nam nữ
Thịnh Quyết: “…”
Nhiếp chính vương hắt hủi chẳng hề nản lòng ấn vai nàng kéo nàng lòng : “Lạc Dao bản vương hôn nàng ”
Giang Lạc Dao mơ màng câu bất đắc dĩ trong lòng đáp đại khái nàng cũng biết đồng ý nhưng dù cũng thật sự mở miệng trả lời
May mà Thịnh Quyết xưa nay mặt dày quen bèn coi như nàng ngầm đồng ý
Giang Lạc Dao chìm giấc ngủ mơ hồ thấy tiếng màn rơi xuống đất ngay đó là tiếng quần áo xột xoạt…
Giang Lạc Dao:
Nàng sợ đến mức tỉnh cả ngủ lập tức chống tay dậy vặn thấy Thịnh Quyết đang sững
Dưới ánh mắt của nàng bình tĩnh cởi áo ngoài
Lúc đến vẫn khoác thêm chiếc áo ngoài cùng đêm khuya gió lớn lạnh dùng để che chắn gió tránh mang lạnh cho nàng
Bộ y phục là mặc khi dự tiệc mừng thọ trăm ngày hôm nay màu đen tuyền thêu hoa văn bạc cổ kính khiến cả thêm phần uy nghiêm
Tay áo rộng cũng chắn gió
Chỉ là xuống cùng nàng thì bất tiện Thịnh Quyết cởi lớp áo là trời sáng tiếp tục ở bên nàng hôn nàng ngủ thêm một lát
Lúc Thịnh Quyết cởi hẳn áo ngoài vặn thấy Giang Lạc Dao đang mở to mắt
Trong mắt nàng dường như còn chút kinh hãi
Thịnh Quyết mỉm tiến gần vuốt ve mái tóc đen nhánh mềm mại của nàng an ủi: “Đừng sợ bản vương đến dạy nàng… Nàng học… Không ”
Giang Lạc Dao thử thương lượng với : “Có thể đợi ban ngày buồn ngủ quá”
Thịnh Quyết tiếp tục mỉm : “Không ”
Giang Lạc Dao xoa trán giọng mềm mại mệt mỏi: “Vương gia thật sự buồn ngủ lắm ”
Thịnh Quyết cũng tủi thân : “ hôm nay bản vương hứng chí đến tìm nàng làm bây giờ”
Thật sự thể lý lẽ với Giang Lạc Dao lập tức hết rúc trong giường mặc kệ
“Giang Lạc Dao nàng đối xử với bản vương hơn một chút ” Thịnh Quyết tiến gần kéo nàng về phía vô tình làm rối tung mái tóc đen nhánh giường của nàng “Chỉ một lát thôi nếm thử một chút”
Giang Lạc Dao giữ chặt còn cách nào khác bèn bày vẻ mặc làm gì thì làm: “Vậy ”
Thịnh Quyết lập tức thở phào nhẹ nhõm đó nâng niu nàng lên nhẹ nhàng nhắm mắt đặt xuống một nụ hôn
Nụ hôn thoảng qua như chuồn chuồn lướt nước thậm chí còn đạt đến mức “nếm thử một chút”