Diễm Dao Bất Phàm - Chương 122
Thịnh Quyết đặc biệt yêu thích đôi mắt nhưng nàng chịu tỉnh dậy liền hạ thấp tiêu chuẩn chuyển sang đếm hàng mi dày cong vút
Đôi mắt của nàng như một đóa hoa rực rỡ thì hàng mi đen như quạ chính là cánh hoa cong vút nhất ở ngoài cùng khi hoa nở rộ đến mức xa hoa
Vì hàng mi quá dày nên giống như một chiếc quạt nhỏ xinh khi nhắm mắt còn in bóng mờ nhạt mí mắt
Thịnh Quyết hôn nhưng nỡ hôn hàng mi nhạy cảm lỡ như cẩn thận hôn tỉnh dậy còn cơ hội để lén nàng nữa
Không thiệt thòi
Đợi khi nén nhang sắp cháy hết làm
Thịnh Quyết dẹp bỏ suy nghĩ tiếp tục nàng một cách tham lam mỹ nhân đều dáng vẻ yểu điệu giống như trong tranh vẽ như cành liễu mềm mại gió thổi cong ngoan ngoãn trong chăn đệm màu sẫm giống như bảo vật bọc trong lụa mềm
Chăn đệm màu tím sẫm giống như y phục mà thích mặc nhất khi nàng đó y phục màu trắng nhạt mềm mại và chăn đệm màu sẫm quấn quýt lấy màu sắc tương phản rõ rệt tạo nên vẻ rực rỡ đến kinh tâm động魄
Sao thể đến mức mong manh như chứ
Trong nhận thức đây của Thịnh Quyết những thứ là thể phá hủy càng trân trọng càng khi phá hủy càng một mùi vị kinh tâm động phách giống như pháo hoa chỉ thể rực rỡ trong khoảnh khắc càng ngắn ngủi càng kinh diễm Hoặc là đóa hoa độc nở rộ đến mức xa hoa khoảnh khắc khi tàn lụi chính là ý nghĩa tồn tại của nó
Vô vàn điều thế gian Thịnh Quyết đều thể lọt mắt cho dù thấy cũng nghĩ đến việc phá hủy hoặc là nó tàn lụi
Chỉ Giang Lạc Dao thấy liền cảm thấy thích thấy nàng suy tàn mà bảo vệ nàng để nàng mãi mãi nở rộ thế gian mãi mãi ở mắt
Hắn tội ác tày trời duy chỉ dám làm tổn thương nàng
Cho dù yêu thương đến cũng dám vượt quá lễ nghĩa
Dù ghét Nhạc Xương Hầu đến mấy cũng nguyện ý vì nàng nhịn xuống mà bồi lễ xin đối phương
Những điều đều là tâm sự thể thành lời
… Không biết từ lúc nào nửa nén nhang đã trôi qua
Thịnh Quyết đến ngẩn ngơ tâm dần bình tĩnh nhưng sự yêu thích càng trở nên mãnh liệt
Nhịp tim đập nhanh hơn
Giang Lạc Dao ngủ say sưa nhưng y phục ngủ rộng thùng thình màu nhạt xộc xệch từ góc của Thịnh Quyết thậm chí còn thể thấy xương quai xanh tinh xảo của nàng
Thịnh Quyết như một chính nhân quân tử kéo y phục ngủ của nàng lên cao hơn một chút
Hắn biết nặng nhẹ cũng biết nên kéo cao đến động đậy liền vô tình làm cổ áo nàng siết chặt hơn
Giống như đang che giấu điều gì đó
“Quá cao ” Thịnh Quyết lẩm bẩm một tiếng chút buồn bực vì sự vụng về của
Cô nương mặt lẽ cũng cảm thấy khó thở hoặc là mơ thấy yêu ma quỷ quái gì đó đáng sợ đôi mày thanh tú dần nhíu cằm nâng lên vô tình để lộ chiếc cổ thon dài yếu ớt giống như con hạc trắng sắp chết khiến nín thở tập trung tinh thần mà thưởng thức
Thịnh Quyết kìm mà thả chậm nhịp tim theo từng nhịp thở của nàng
Hắn dùng lòng bàn tay nắm lấy chiếc cổ mảnh mai yếu ớt nhất của nàng cảm nhận mạch đập của nàng như thể đã bộ con nàng
Đây là cô nương của
Sớm muộn gì cũng là của
Hắn cố chấp nghĩ như đó buông tay thu tay về nhịn mà khép tay xoa xoa cảm giác mềm mại ấm áp
Sao vẫn tỉnh dậy chứ
Thịnh Quyết đợi đến chút sốt ruột
Thôi thời gian một nén nhang chắc cũng sắp hết thể tùy ý gọi nàng dậy
“Lạc Dao tỉnh dậy” Thịnh Quyết chỉnh y phục ngay ngắn giường gọi tên nàng “Bản vương đến gặp nàng như đã hẹn ”
Giang Lạc Dao thấy tiếp tục ngủ say sưa
Thịnh Quyết: “…”
Không thấy
Thịnh Quyết tin nhất định là nàng đợi quá lâu nên mới ngủ say như
Chỉ cần trong giấc mơ thấy giọng của nàng nhất định sẽ tỉnh dậy
Thịnh Quyết gọi nàng: “Giang Lạc Dao nàng còn tỉnh dậy bản vương sẽ đấy”
Giang Lạc Dao trở lưng về phía tiếp tục ngủ
Thật sự gọi dậy Thịnh Quyết liền dậy giả vờ xem nàng rốt cuộc là thật sự ngủ say là đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với
“Nàng mà tỉnh dậy nữa bản vương mặc kệ nàng đấy” Thịnh Quyết tức giận “Cái gì cũng dạy nàng nàng tự lóc ”
Giang Lạc Dao quan tâm đến vẫn ngủ ngon lành
Chỉ thấy Nhiếp chính vương mới dứt lời tàn nhẫn bước chân tại chỗ xoay một vòng về bên giường nàng vẻ mặt cao quý lạnh lùng dáng vẻ tự chuốc lấy bực tức
Thịnh Quyết tức giận
Nửa đêm canh ba chẳng màng giấc ngủ tắm rửa sạch sẽ mới đến tìm nàng Ai ngờ nàng ngủ say như chết nào chút trông mong nào
“Nàng thật là…” Thịnh Quyết định trách móc nàng hùng hổ nửa ngày cuối cùng cũng chẳng nghĩ câu nào nặng lời Hắn suy nghĩ một lúc bèn đổi giọng: “Thật là khiến bản vương cách nào”
Thịnh Quyết giận nàng chịu tỉnh giận nỡ đánh thức nàng
Nàng ngủ say sưa như nếu tỉnh dậy chẳng sẽ buồn