Diễm Dao Bất Phàm - Chương 12
Hắn so sánh như liền nhanh chóng hiểu
Giang Lạc Dao là đích nữ nhà họ Giang là con đầu lòng khi Nhạc Xương hầu phong quan tiến tước đến tột đỉnh một phủ hầu gia lớn như tất nhiên dốc hết tâm sức để cưng chiều gì lạ cả
Nhiếp chính vương Thịnh Quyết tìm cớ và lý do cố gắng thuyết phục bản thân kìm nén sự tò mò trong lòng
“Cô nương nhà bà chút huyền học ” Hắn như đích thân tiễn ma ma “Mọi đều bằng lòng yêu thương nàng cũng là một chuyện kỳ lạ đối với bản vương mà lần đầu tiên gặp cô nương nhà bà mà cũng sinh chút phản cảm nào”
Trông đáng ghét – đối với Nhiếp chính vương kiêu ngạo bạc tình mà chính là lời khen ngợi lớn nhất
ma ma biết bà là cá tính trong mắt bà khen ngợi là khen ngợi chán ghét chỉ đơn thuần là chán ghét
Bất kỳ từ ngữ trung tính nào rõ ràng đại khái đều là vì giữ thể diện che giấu sự chán ghét mà thôi
Ma ma ngay lập tức sững sờ bà tin cô nương nhà bà như mà Nhiếp chính vương ghét bỏ
Cô nương nhà bà đã làm gì
Hình như gì
Tại Nhiếp chính vương ghét bỏ cô nương
Cô nương Vương phủ cũng bao lâu trong thời gian đó nhiều nhất cũng chỉ gặp Vương gia hai lần như
Nhìn vẻ mặt khó hiểu của ma ma Hứa Lạp cảm thấy đối phương chắc hẳn đã hiểu lầm điều gì đó vội vàng giải thích vài câu: “Vương gia nhà gần nữ sắc thấy nữ tử bình thường liền cảm thấy phiền lòng ghét bỏ đã là sự tiếp nhận lớn ”
Ma ma suy nghĩ một lát bỗng nhiên tỉnh ngộ
Ồ đúng bà hình như đã từng trong phủ hầu gia qua một lần Nhiếp chính vương cả mang khí chất cô độc mệnh cách cũng cứng ít quý nữ đã thử kết duyên với Vương gia kết cục đều gì
Nói dễ một chút chính là hung sát cô độc mệnh cứng…
Nói một cách dễ hiểu chính là khắc vợ
Ma ma nhớ lúc cô nương nhà bà chuẩn đến Nhiếp chính vương phủ cũng lo lắng hỏi hầu gia và phu nhân hình như hầu gia nhắc đến lời của một vị đạo sĩ xem bói nào đó mới giải tỏa nỗi lo lắng của
Tuy nhiên tuy rằng đạo sĩ xem bói pháp thuật cao thâm nhưng hầu gia cũng tin tưởng
Hầu gia đã đặc biệt dặn dò bọn hạ nhân như bà
Cô nương nhà bà – ở Nhiếp chính vương phủ nhưng đến quá gần Vương gia kẻo làm gì đó Vương gia trách phạt hoặc là nhiễm quá nhiều sát khí của Vương gia đổ bệnh
Ma ma hiểu và dùng ánh mắt thương cảm xót xa Nhiếp chính vương
Thịnh Quyết:
Hắn chút khó hiểu đây là ánh mắt gì
Sao giống như đang thương hại
Mình cần khác thương hại và đồng cảm
Hung bạo như ánh mắt đồng cảm như thật đúng là hiếm thấy
“Cũng đã một thời gian gặp cô nương nhà bà” Thịnh Quyết bỗng nhiên nhớ tới liền thuận miệng một câu “Nếu bản vương xử lý xong việc tồn đọng rảnh rỗi sẽ đến thăm Giang Lạc Dao”
Ma ma vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ “Nhiếp chính vương khắc vợ” nhất thời kịp phản ứng cảm xúc trong lòng kịp che giấu vô tình để lộ ngoài
Bà biết tâm tư của đã Nhiếp chính vương biết chỉ một ánh mắt đó đã khiến sắc mặt đối phương trầm xuống
Thịnh Quyết cảm thấy khó hiểu – cảm giác ma ma gặp Giang Lạc Dao
Chuyện đúng
Cũng giống như ánh mắt “đồng cảm” khó hiểu ánh mắt bài xích bây giờ cũng kỳ lạ
Rõ ràng là hầu gia nhà bọn họ cố ý đưa con gái đến phủ làm như thể cưỡng ép cướp đoạt tới
Hắn còn
Hơn nữa – cũng chỉ thuận miệng dù là Nhiếp chính vương luôn bận rộn cho dù gặp Giang Lạc Dao cũng vấn đề gì
Thịnh Quyết gặp lắm
mà bây giờ
Hắn ánh mắt bài xích của ma ma chọc giận cái loại tâm lý phản nghịch lập tức nổi lên cứ làm trái ý bọn họ xem Giang Lạc Dao gần đây đang làm gì
Thịnh Quyết càng nghĩ càng thấy tức giận
– Nhất định là bọn hạ nhân mấy lời đồn đại nhảm nhí cho rằng Nhiếp chính vương là mệnh cách hung sát cô độc sợ ảnh hưởng đến cô nương nhà bọn họ
Thịnh Quyết liền nghĩ Giang Lạc Dao đã Nhạc Xương hầu đưa đến phủ liên quan gì đến bọn hạ nhân cần gì bọn họ lo lắng thay Không mắt thì thể làm gì Chẳng lẽ thể thay đổi gì
Tiễn ma ma Thịnh Quyết cũng yên lòng làm việc của nữa
Hắn hỏi Hứa Lạp: “Vị đích nữ nhà họ Giang gần đây đang làm gì”
Hứa Lạp : “Giang cô nương hình như gần đây bệnh từ ngày Vương gia rời hôm đó bệnh cũ của cô nương tái phát nàng đến vấn an nhưng vẫn khỏi nên đã nhiều ngày thể đến gặp ”
Thịnh Quyết ngẩng mắt: “Cái ‘ ’ của ngươi cũng khá tỉ mỉ đấy”
Hứa Lạp ý trách móc trong lời của khan một tiếng dám cãi nữa
Hai trong sân Nhiếp chính vương động tĩnh gì Hứa Lạp cũng dám động nhất thời hai cứ im lặng như bầu khí chút yên tĩnh
Thịnh Quyết lên tiếng: “Ngươi việc gì làm ”
Hứa Lạp: “…”
Sao thể chứ
Vương gia gần đây bận tất nhiên cũng bận thể việc gì làm chứ
Hơn nữa Vương gia là hạ nhân thể tự ý đầu rời
Hứa Lạp cảm thấy khó hiểu dùng ánh mắt khó hiểu Vương gia nhà một lúc đột nhiên Hiểu hàm ý trong câu
Hứa Lạp dè dặt đề nghị: “Hay là… Lão nô cùng Vương gia xem Giang cô nương”