Diễm Dao Bất Phàm - Chương 119
Thịnh Quyết si mê nàng
Hắn chắp tay lưng gần như dám tin thể hạnh phúc như giữa hai bọn họ cũng sóng gió gì lớn dường như tất cả những điều đều là số mệnh từ gặp gỡ đến quen biết chỉ là thời gian bên nhiều hơn mà thôi
Nàng luôn đơn giản thiên vị cũng luôn chỉ thuộc về
Trong lòng Thịnh Quyết như một khối than nóng ủi phẳng mọi ưu phiền trong lòng
“Giang Lạc Dao đợi bản vương” Thịnh Quyết nàng dẫn về phía ánh đèn sáng rực chỉ cảm thấy nàng nhanh như suýt chút nữa đã đuổi kịp
Giang Lạc Dao đầu nhưng đưa tay phía đưa cho
Thịnh Quyết mừng rỡ trong lòng vội vàng nắm lấy thật chặt
Bóng tối dần dần bỏ phía Thịnh Quyết dường như thấy nàng đang với Vương gia đừng đầu nữa hãy về phía phía sáng là nơi ánh sáng
Thịnh Quyết lẩm bẩm: “Nơi sáng sủa gì là ồn ào huyên náo”
Nàng hề ồn ào nơi sáng sủa náo nhiệt biết bao đèn đuốc sáng trưng Vương gia kỹ thịnh vượng
Thịnh Quyết vô thức mỉm
Không biết bao lâu phía xa xa mấy đang tới Thịnh Quyết kỹ dường như là Việt Dương trường công chúa
Bàn tay đang nắm lấy bỗng nhiên buông lặng lẽ siết chặt chút ấm áp còn sót trong lòng bàn tay chút lưu luyến ấm đó
Việt Dương trường công chúa tới trong lòng đang bế tiểu Quận chúa mới trăm ngày tuổi
Thịnh Quyết dám tới gần chỉ thể từ xa bà
Tâm kết rốt cuộc khó thể buông bỏ vẫn dám tới gần gặp mặt trưởng tỷ của ngược Việt Dương còn để ý nữa gọi xem đứa bé trong lòng
Thịnh Quyết nhúc nhích chỉ đơn giản thuận miệng khen tiểu Quận chúa vài câu
Lâu ngày gặp Việt Dương bà mà cũng còn trẻ nữa dù dùng trang sức hoa lệ để che giấu cũng thể che đậy vẻ già nua mặt
Thịnh Quyết chút đau buồn bà hỏi bà dạo khỏe
Việt Dương: “Ngươi gần chuyện đừng lúng túng ở đó bổn cung rõ”
Thịnh Quyết: “…”
“Từ khi nào bên cạnh ngươi cũng cô nương ” Việt Dương thật lòng vui mừng cho “Bổn cung nhận nàng nàng là đích nữ phủ Nhạc Xương hầu”
Giang Lạc Dao đã chào hỏi công chúa Trường công chúa là hiền lành lúc mỉm với nàng mang theo sự từ ái và ôn nhu của mẹ
Việt Dương nàng nàng quả nhiên là mỹ nhân hiếm khó trách Hầu gia trông nom kỹ càng
“Vừa Hầu gia đến chỗ Thái hậu Từ thế tử quả thực là kẻ háo sắc còn gặp Lạc Dao đã ý đồ ” Việt Dương trường công chúa cũng từ bên đó tới cho nên mới biết chuyện bà như chọc kể cho Thịnh Quyết những chuyện “Từ thế tử cũng ngờ gặp Hầu gia làm chuyện mất mặt Hầu gia bây giờ vẫn còn đang tức giận đấy”
Thịnh Quyết rốt cuộc cũng biết tại tên họ Từ vô duyên vô cớ đó hóa là Nhạc Xương hầu tay dạy dỗ
Khó trách cành cây bên cạnh chút quen mắt…
Thịnh Quyết: “…”
Việt Dương trêu chọc: “Hóa Giang cô nương ở bên cạnh ngươi cũng khó trách Từ thế tử đợi … Chỉ là ngươi mang bảo bối nữ nhi nhà Hầu gia tới đây Hầu gia bằng lòng Bổn cung thấy ngươi e là giải thích cho rõ ràng đấy”
Giang Lạc Dao cũng chờ giải thích
Thịnh Quyết chính là thấy Từ thế tử bắt nạt nàng mới thuận tay mang
Việt Dương đưa tiểu Quận chúa cho nha đó mắng : “Vậy mà cũng chuyện ngươi dám miệng thôi bổn cung cũng trêu chọc ngươi nữa”
Bà xong đưa một thứ cho Giang Lạc Dao bên cạnh
Giang Lạc Dao cúi đầu thấy đó mà là một lá bùa cầu ở quốc tự
“Hôm nay bổn cung mời ngươi tới cũng là để đưa vật cho ngươi” Việt Dương với Thịnh Quyết nhưng để Giang Lạc Dao cầm bà “Năm đó chuyện bổn cung đã tìm nhiều tinh thông mệnh lý huyền học cuối cùng cũng cầu lá bùa cho ngươi giữ lấy nó hy vọng ngươi thể sớm buông bỏ khúc mắc trong lòng với bổn cung”
Số mệnh cô độc thể phá giải tất cả mọi thứ chỉ là cầu chút an ủi mà thôi
Thịnh Quyết gì nhưng cũng từ chối ý
Hắn nghĩ sẽ cô độc mãi cách phá giải đã tìm
Chính là Giang Lạc Dao
Khoảng thời gian ở chung Thịnh Quyết xác định đối phương sẽ vì mà liên lụy ngược giống như Vương phu nhân đã nàng bệnh tật quấn thân nhiều năm mấy tháng theo thân thể dần dần khỏe lên khí sắc cả đều hơn nhiều so với những năm đó
Việt Dương trường công chúa đưa xong đồ liền rời
Thịnh Quyết tiếp tục cùng nàng thong thả bước thấy nàng hỏi tại tự chuyện
Thịnh Quyết cũng hỏi: “Lúc nào”
Giang Lạc Dao nghĩ nghĩ trả lời : “Vừa đoạn đường đó đèn chút sợ hãi nên dám đầu cứ mãi thấy Ngài gì đó nhưng rõ”
Thịnh Quyết trong lòng cũng kinh hãi
rõ ràng thấy nàng gọi tới nơi ánh sáng về phía
Giang Lạc Dao xong bản thân cũng thấy sợ hãi: “Đừng nhắc tới chuyện nữa ban đêm đáng sợ lắm”
Thịnh Quyết bất đắc dĩ bật : “Được đều nàng”