Diễm Dao Bất Phàm - Chương 118
Tuy bình tĩnh nhưng Giang Lạc Dao vẫn cảm thấy Vương gia một luồng lửa giận khó hiểu xả
Bởi vì khi ôm nàng đến một nơi nào đó đột nhiên giẫm chân mạnh một thứ gì đó âm thanh trầm thấp giống như một vật nặng
Giang Lạc Dao hỏi: “Vương gia thứ gì vướng chân ”
Thịnh Quyết cúi đầu Thế tử Từ gia đang sóng soài mặt đất biết từ lúc nào tên gặp thiên tai mà thoi thóp ở nơi vắng vẻ bên cạnh còn cắm một cành cây xiên xiên chính chú ý đến cành cây đó nên suýt nữa vấp ngã
Vấp ngã thì nhưng nếu làm Giang Lạc Dao ngã thì là chuyện lớn
Thịnh Quyết đương nhiên tâm trạng dứt khoát gi đạp Thế tử Từ gia bò dậy xuống đất một lần nữa
Thịnh Quyết ôm Giang Lạc Dao trở về khi yến tiệc đã tàn
Mọi đều lần lượt về bất kể con đường nào cũng lác đác bóng qua
Người cũng thật khiến phiền lòng
Thịnh Quyết xem đã nhận đúng là cái số mệnh cô độc mỗi lần đến lúc quan trọng đều gặp chuyện xui xẻo
Bất kể lần nào cũng thể toại nguyện
Hắn chạm nàng nàng vì nhột mà
Không khí đến hôn nàng kết quả cũng luống cuống tay chân như ý
Giờ hai rốt cuộc cũng trở về đường còn nhiều kẻ vướng mắt
Thịnh Quyết thật sự một bụng tức giận
Vì khác thấy Giang Lạc Dao cũng ở tại Quảng Hoa điện nên mỗi lần đều bảo Dung Bách và Tiêu Thanh dẫn vòng qua Vạn Hòa viên mới Hôm nay hai đó bên cạnh tự đưa nàng về mới biết mỗi ngày nàng đều chịu khổ như
“Lạc Dao mỗi ngày nàng về Quảng Hoa điện thấy mệt mỏi ” Thịnh Quyết hỏi nàng “Bản vương một biện pháp nàng ”
Hắn chỉ cần cưới nàng là cần lén lút thân mật với nàng nữa
Thịnh Quyết ôm chút tư tâm quang minh chính đại ở bên nàng
Giang Lạc Dao hỏi biện pháp đó là về Vương phủ ở Vạn Hòa viên nữa
Thịnh Quyết: “…”
Trong lòng đang ấp ủ những lời lãng mạn nào ngờ nàng thực tế vạch trần sự thật như khiến chút ngượng ngùng dám mở miệng chuyện nữa
“Nếu về mấy hôm nữa bản vương sẽ cho đưa nàng về” Thịnh Quyết “Gần đây nàng vất vả là bản vương suy nghĩ chu ”
Giang Lạc Dao chậm rãi lắc đầu trách
“Vương gia còn ở Vạn Hòa viên bao lâu nữa” Nàng hỏi “Nếu thời gian dài sẽ về phủ nữa”
Thịnh Quyết sửng sốt mơ hồ cảm thấy câu chỉ ý nghĩa bề mặt
dám mừng thầm sợ rằng tự đa tình
Cho đến khi…
Cho đến khi Giang Lạc Dao giải thích thêm một câu
Nàng : “Mấy hôm nay Vương gia bận rộn việc quốc sự cả đêm về Vương phủ ở một cũng thấy buồn chán nếu về phủ chẳng sống những ngày tháng đó ”
Thịnh Quyết thấy tiếng tim đã im lặng từ lâu xuất hiện chậm rãi mà kiên định giống như lời khẳng định của nàng tuy nhẹ nhàng nhưng vô cớ cho một cảm giác an tâm
“Vậy thì đừng về” Thịnh Quyết đặt nàng xuống cùng nàng chậm rãi bước “Đợi xong việc của thời gian bản vương sẽ ở bên cạnh nàng cả”
Giang Lạc Dao ánh mắt về phía xa giọng gió đêm cuốn lên dường như đang thì thầm bên tai : “Nhà mà thì thể gọi là về nhà cảnh sắc bên ngoài Quảng Hoa điện tươi cũng thích hợp để tĩnh dưỡng đợi qua mùa thu chúng về nhà cũng ”
Thịnh Quyết chằm chằm bóng lưng nàng khàn giọng hỏi: “Về nhà về Hầu phủ ”
Giang Lạc Dao đầu như trách hiểu ý : “Đương nhiên là Vương phủ”
Về nhà
Nhà
Hai chữ đối với Thịnh Quyết mà luôn chút xa lạ Trước khi thành niên cả ngày sống trong cảnh giác bên cạnh đều đáng tin huống chi là nhà ở nơi nào Sau khi thành niên cưới vợ cũng đã phủ của nhưng đó cũng là nhà của Sau khi lên ngôi Nhiếp chính vương phủ đối với mà chỉ là nơi tá túc cũng cũng bận rộn trực tiếp nghỉ ngơi ở Quân Cơ xử cũng là chuyện thường
Nhà Nhà ở
Hắn thậm chí từng nghĩ tới những ngày tháng sẽ sống như thế nào thể nghĩ tới chuyện về nhà
Chỉ một lần cũng là lúc cảm khái mà tưởng tượng nếu già cũ trong phủ chết thì chết già thì già mới sẽ cùng phủ sân vườn già nua tàn tạ nếu như ngày nào đó vội vã cũng thương cho một tiếng
Thịnh Quyết nghĩ ngợi một lát đối với những ngày tháng chút kỳ vọng nào
Giang Lạc Dao đến …
Mọi thứ đều khác về phía ánh sáng lặng lẽ nhớ
Ngày đó ở Ninh Tử Hiên hóng mát thấy nàng cầm quạt về phía bước chân nhẹ nhàng mang theo cả ánh sáng giống như nhiều năm nàng trở thành thê tử của trở thành Vương phi duy nhất của Vương phủ cũng là tháng ngày yên bình như
Nếu như thể cưới nàng thì biết mấy
Hắn khát khao cảnh tượng thể thật sự xảy với
Chỉ nàng mới thể phá giải số mệnh cô độc của thể khiến thoải mái rực rỡ thế gian
Trước Thịnh Quyết luôn xua tan chút hung sát trong lòng dường như chán ghét mọi thứ đời chán ghét sinh mệnh tươi sống chán ghét nữ tử xinh diễm lệ chán ghét chó mèo ngoan ngoãn chán ghét nụ của đời…
Vạn vật đều lọt mắt
Hắn giống như đang tự trừng phạt bản thân sống vất vả mệt mỏi cả ngày bầu bạn với lửa giận hung sát chút ánh sáng nào
May mà nàng đã đến