Diễm Dao Bất Phàm - Chương 117
Giang Lạc Dao thành thật: “Ừm”
Thịnh Quyết: “…”
Nàng khẳng định như ngược khiến chút lúng túng
”Vương gia là nhất mà từng thấy” Giang Lạc Dao hề che giấu khen ngợi chân thành đến cực điểm ngược hề chứa đựng bất kỳ sự mập mờ nào “Lần đầu gặp mặt Vương gia đội gió tuyết đến Ninh Tử Hiên mệt mỏi đến mức ngủ gật ghế cầm đèn qua liền cảm thấy Vương gia tuấn tú vô song quả thật là hiếm thấy đời”
Sau tai Thịnh Quyết dần dần nổi lên một tầng đỏ khả nghi
May mà trời đã tối mượn bóng tối che giấu mới thể giả vờ bình tĩnh như chuyện gì xảy
”Biết ” Hắn
Giang Lạc Dao nhẹ nhàng đáp một tiếng đưa tay sờ lên chỗ lồi lõm yết hầu
Không nhịn …
Nàng nhớ khi đôi uyên ương đang âu yếm phụ nữ đã vuốt ve nơi để an ủi
Nàng hiểu ý nghĩa của nó là gì nhưng thấy họ làm như chắc là ý nghĩa cũng khác biệt lắm
Chỉ là… nàng học theo hình như cũng an ủi Nhiếp Chính Vương
Yết hầu Thịnh Quyết ngứa ngáy mất kiểm soát nắm lấy cổ tay trắng nõn như tuyết của nàng nhỏ nhắn mềm mại đầy một nắm chỉ cần một tay dù nắm chặt đến vẫn thể nắm trọn
Hơi thở đột nhiên nặng nề
Thịnh Quyết cố nén nghiến răng dần dần cúi đầu——Nàng thì nắm chặt như vẫn là vẻ mặt biết sợ là gì
Cổ tay trong tay quá mức mềm mại chỉ trong chốc lát đã nhuốm một tầng phấn hồng nhạt nàng khẽ buông lỏng tay mặc cho nắm lấy cũng phản kháng chỉ để nắm
Những ngón tay thon dài như nhành liễu mềm mại thật sự chút sức lực nào
Chắc là… khi nắm vai lưng khác sẽ làm đau nhỉ
Không Thịnh Quyết xem thường nàng mà là Thịnh Quyết từng trải nghiệm qua
Thịnh Quyết: “…”
Hắn nghĩ đến đây liền cảm thấy khó chịu nhịn đến mức cả khó chịu
Cộng thêm mấy ngày nay “ vặn” cuộc trò chuyện của Nhạc Xương Hầu với nàng đối phương mà nghi ngờ bệnh
Dù Thịnh Quyết vô đến cũng thể bắt nạt nàng tam môi lục sính vẫn làm theo quy củ thể trực tiếp chút chuẩn liền chiếm đoạt cô nương nhà Hầu gia nếu nàng hiểu chuyện nghĩ đến chuyện sợ là sẽ chịu tha cho
Không
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn nhịn
Thịnh Quyết nhịn đến mức giọng cũng chút run rẩy : “Lạc Dao nàng đừng chọc nữa ”
Giang Lạc Dao nghi ngờ
Mình rõ ràng đang cố gắng an ủi cảm xúc của trách
Giang Lạc Dao nghĩ đến những lời cha cách đây lâu vốn đã thương tiếc Nhiếp Chính Vương cho nên cũng nguyện ý những lời dễ với hiếm khi cố ý chọc giận nhưng… xem càng khó chịu hơn
Thịnh Quyết trách nàng: “Nàng cái gì cũng hiểu chuyện hiểu thì đừng học theo”
Giang Lạc Dao phản bác: “ cha Vương gia dạy làm sư phụ chẳng lẽ cần làm những việc truyền đạo thụ nghiệp giải thích nghi ngờ ”
Đáy mắt Thịnh Quyết nổi lên một tầng đỏ nắm lấy bờ vai gầy guộc của nàng xác nhận: “Nàng gọi bản vương là gì”
Giang Lạc Dao: “Sư phụ”
Lương tâm ít ỏi của Thịnh Quyết cuối cùng cũng vứt bỏ lý trí của chẳng còn bao nhiêu điều duy nhất thể kiên trì làm chính là nhanh chóng đưa nàng rời khỏi nơi
Đến nơi khác——
Bất cứ cũng ——
Hắn nghĩ dù trời cũng tối gió lớn nơi cũng nhiều cũng thỏa mãn một chút
Hắn hôn nàng
Dạy nàng cái gọi là “chuyện hiểu”
Hắn : “Không biết bản vương sẽ tự dạy nàng”
Giang Lạc Dao mơ hồ ý thức điều gì đó im lặng vùi đầu ngực nữa
Thịnh Quyết cao hơn nàng nhiều để thể hôn nàng vặn thậm chí còn nhấc nàng lên một chút cúi xuống để với tới
nàng lười biếng và sức lực rời khỏi như thể sẽ vững Thịnh Quyết dám chạm eo nàng chỉ thể vắt óc suy nghĩ
Thịnh Quyết: “…”
Không khí lãng mạn cứ thế phá hỏng
Xem nơi thích hợp về phủ thôi
Thịnh Quyết đành đè nén chút tâm tư xa bên tai nàng thương lượng với nàng: “Sau khi trở về bản vương sẽ dạy nàng một chút”
Giang Lạc Dao tỏ vẻ tin đồng thời chân thành khuyên cũng nên học hỏi một chút nếu vụng về…
Thịnh Quyết: “…”
Nàng dám nhạo
Giang Lạc Dao: “Không Vương gia còn nhiều chỗ cần học hỏi”
Nói tóm cách khác chính là——Thịnh Quyết ngươi cái gì cũng biết còn một chặng đường dài phía
Hai đều kinh nghiệm gì trong lòng cũng đều chút bối rối chút chuyện cũng biết mấy câu ăn khớp với
May mà bầu khí đã tạo hai đều bối rối những lời cũng chắc nhớ
Thịnh Quyết nghẹn một bụng tức bực bội
Hắn biết là vì mà am hiểu những chuyện phong hoa tuyết nguyệt đến lúc nước sôi lửa bỏng mới hối hận cũng biết khi trở về thể dỗ dành nàng tiếp tục lời hứa
”Ngược học cái miệng lưỡi lanh lợi chỉ biết chọc giận bản vương” Thịnh Quyết “Xem là ở bên cạnh bản vương lâu thói quen thì học cái nào tính thì học hết”
Giang Lạc Dao định cãi bướng rằng chuyện đó hề xảy
Thịnh Quyết : “Sao chứ Bây giờ nàng cãi y như lúc bản vương bày vẻ mặt khó chịu ”
Giang Lạc Dao nghiêng đầu như một con mèo ranh mãnh: “Hóa khi Vương gia bày vẻ mặt là do đã hiểu rõ trong lòng ”
”Chẳng ai sinh đã cau mặt mày cả” Thịnh Quyết lấy ví dụ “Cũng giống như cha nàng lúc đầu đối với bản vương cung kính khách sáo khi bản vương cướp nàng ông liền ngày ngày năng chua ngoa với bản vương thậm chí còn động tay động chân”
Giang Lạc Dao: “…”