Diễm Dao Bất Phàm - Chương 116
Đi đến một gốc tùng cổ thụ nàng khoanh tay bỗng nhiên cảm thấy lạnh
Mà ngay lúc nàng đang chìm đắm trong suy nghĩ bỗng nhiên cách đó xa vang lên vài tiếng mắng nhỏ
Giang Lạc Dao cắt ngang dòng suy nghĩ bèn đầu sang
Cách đó mấy chục bước một vị công tử thế gia đang ôm mỹ nhân trong lòng hai như đang đùa giỡn trông vui vẻ
Giang Lạc Dao biết bọn họ đang làm gì bèn chăm chú
Cô nương cứ đẩy ngực công tử công tử biết gì bên tai đối phương chọc cho cô nương như nắc nẻ thân thể mềm nhũn
Thịnh Quyết từ xa tới liếc mắt một cái đã thấy Giang Lạc Dao đang tàng cây
Hắn nhíu mày sải bước tới
“Ngươi đang cái gì” Thịnh Quyết lạnh lùng hỏi
Giang Lạc Dao hồn theo bản năng che mắt : “Đừng ”
Thịnh Quyết hất tay nàng : “Nàng đang quản ”
Giang Lạc Dao: “…”
Nàng dám gì nữa
Thịnh Quyết theo ánh mắt của nàng thấy một đôi nam nữ đang ôm gốc cây
Hắn lạnh một tiếng: “Sao từng thấy ”
Giang Lạc Dao thành thật gật đầu: “Chưa từng thấy”
Nàng từ nhỏ đã lớn lên trong khuê phòng khi ngoài cũng chỉ gặp mỗi Thịnh Quyết đúng là từng thấy cảnh tượng như
Thịnh Quyết vẻ mặt ngây thơ của nàng trong lòng bực buồn
Hắn bỗng nhiên đưa tay kéo Giang Lạc Dao lòng
Giang Lạc Dao giật theo bản năng đẩy : “Vương gia làm gì ”
Thịnh Quyết ôm chặt nàng hơn cúi đầu xuống ghé sát tai nàng thấp giọng : “Muốn thử ”
Giang Lạc Dao: “”
Nàng hiểu đang gì
Thịnh Quyết thấy nàng hiểu bèn trực tiếp hành động
Hắn cúi đầu hôn lên môi nàng
Giang Lạc Dao mở to mắt ngây
Đây là nụ hôn đầu tiên của nàng
Nàng từng nghĩ tới nụ hôn đầu của Thịnh Quyết cướp trong tình huống như
Nụ hôn của Thịnh Quyết bá đạo cho nàng bất kỳ cơ hội phản kháng nào
Hắn dùng sức mút môi nàng đầu lưỡi linh hoạt tiến trong khoang miệng nàng quấn lấy lưỡi nàng dây dưa ngừng
Giang Lạc Dao hôn đến choáng váng cả mềm nhũn dựa Thịnh Quyết
Nàng cảm thấy hô hấp của ngày càng khó khăn mặt cũng nóng bừng lên
Nụ hôn kéo dài lâu đến khi Giang Lạc Dao cảm thấy sắp ngạt thở Thịnh Quyết mới chịu buông nàng
Hắn nàng với ánh mắt nóng bỏng giọng khàn khàn: “Bây giờ đã hiểu ”
Giang Lạc Dao thấy khó hiểu nhưng cách hai họ chuyện với chỉ cảm thấy hài hòa vui vẻ dường như họ đều yêu thương đối phương ánh mắt đều mang theo ánh sáng
Đó là tình yêu
Nàng hiểu họ ở cùng nhất thời đến ngẩn
Vì quá chăm chú nên khi Thịnh Quyết tìm thấy nàng nàng cũng phát hiện đối phương đã đến gần từ lúc nào
【Lời tác giả】
Cây roi của lão cha thể đến muộn nhưng sẽ bao giờ vắng mặt
Khi Thịnh Quyết đến vặn thấy Giang Lạc Dao nấp một gốc cây biết đang ngẩn cái gì
Trong lòng cũng thấy tò mò bèn gần xem cùng nàng
——Không xa một đôi uyên ương đang âu yếm
Thịnh Quyết: “…”
Hắn còn tưởng là chuyện gì mới mẻ hóa chỉ
Chán ngắt nhạt nhẽo vô vị tột cùng
Thậm chí còn là chuyện lạ gì đôi uyên ương hình như là một cặp vợ chồng mới cưới đầu năm nay hai ân ái trở thành một giai thoại ở kinh thành
Việc gì là đúng
Thịnh Quyết vẫn hiểu lắm Giang Lạc Dao đưa gặp Từ thế tử chớp mắt một cái… trốn gốc cây xem đôi vợ chồng son ân ái hòa thuận
Nàng biết đã xem bao lâu Thịnh Quyết cũng quấy rầy nàng
Hắn vẫn im lặng lưng nàng vài bước xem nàng khi nào mới phát hiện
Ước chừng qua nửa nén nhang đôi uyên ương hôn đến mệt Giang Lạc Dao mới thu hồi ánh mắt
Thịnh Quyết tiến lên cúi xuống nàng từ phía quan sát nàng từ cao
Nàng cũng là lần đầu tiên thấy cảnh tượng một lúc liền say mê vì là lần đầu tiên thấy nên dáng vẻ ngây thơ tò mò thôi thỉnh thoảng còn e thẹn mặt một chút
Đến nước nàng vẫn phát hiện Thịnh Quyết
Thịnh Quyết mất kiên nhẫn bèn hỏi nàng: “Đã xem ở đây bao lâu Có gì đáng…”
Hắn đột nhiên lên tiếng thở làm rối tóc mái của nàng Giang Lạc Dao bỗng nhiên hồn sợ hết hồn
Nàng chú ý tới phía lập tức sợ đến mức mất hết sức lực suýt chút nữa ngã xuống
Thịnh Quyết nhanh chóng đỡ lấy nàng giữ vững thân hình nàng
Cô nương trong lòng chạm luôn mềm mại vô lực giống như mỹ nhân yểu điệu trong tranh thủy mặc vai thon eo nhỏ như liễu rủ khí chất dịu dàng hàm súc sâu lắng
Chỉ là so với những trong tranh nàng vẫn hơn một bậc
Thịnh Quyết mãi nỡ buông tay nghĩ nàng là trong tranh nàng đang mặt thể chạm sống động và xinh
Hắn yêu thích
Chỉ cần Giang Lạc Dao mặt là thể khiến vui vẻ bất giác nghĩ đến những viễn cảnh tươi
Có nàng mới nghĩ đến nghĩ đến tương lai nhiều năm
Nàng giống như chiếc chăn bông mềm mại phơi nắng ấm áp ngày đông giống như bầu trời trong lành cao vời vợi ngày thu giống như con mèo lười biếng phơi nắng dù thế nào cũng đều
Thịnh Quyết dám chạm eo nàng chỉ thể lờ mờ ôm lấy vai nàng đồng thời gác cằm lên hõm vai nàng giọng mơ hồ thân mật: “Bản vương đến lâu như nàng cũng phát hiện đến mức chân cũng tê ”
Giang Lạc Dao hít sâu mấy mới xua tan nỗi kinh hoàng
”Vương gia đến nên gọi ” Giang Lạc Dao “Nếu trời tối gió lớn thế chắc đã chú ý tới”
Thịnh Quyết thở dài: “ ”
Đối phương nhắc đến đêm tối gió lớn cũng khỏi nghĩ đến những chuyện đây theo lệ thường lúc đúng là thời điểm để sai ám vệ giếc phóng hỏa gây rối mà cũng sẽ cẩn thận hơn trong những ngày đề phòng thích khách hoặc những kẻ khác đến ám sát
Ai ngờ
Đêm tối gió lớn hôm nay mà trong đầu đều là những suy nghĩ yêu đương lãng mạn
Đáng tiếc Giang Lạc Dao cho cơ hội
Thịnh Quyết vẫn luôn cho rằng nàng đang tránh né hoặc là ý đồ khác kết quả ngày ngày bỗng nhiên nảy một ý nghĩ——Nàng sẽ là vì hiểu chứ
Vì hiểu nên mới quan sát khác
Vì hiểu nên hôm đó mặt Nhạc Xương Hầu mới tiếp nhận câu hỏi
Vì hiểu nên mới dùng một đôi mắt ngây thơ trong sáng chằm chằm
Lúc ở nơi gần như nàng gan lớn mà dám chằm chằm cũng sợ kiềm chế
Thịnh Quyết nàng đến mức ngại ngùng