Diễm Dao Bất Phàm - Chương 115
“Những gia đình quyền quý đều coi trọng số mệnh nếu cha thật nếu con là con sẽ nghĩ thế nào” Nhạc Xương Hầu hỏi “Người mang sát khí mệnh cô độc từng suýt hại chết Duệ Dương Trường Công chúa những chuyện đều là nỗi lòng của làm cha dám nhắc đến Nếu lỡ như chịu giúp nữa cha biết tìm che chở cho con”
Lời Nhạc Xương Hầu đổi là sự im lặng lâu của Giang Lạc Dao
Nàng im lặng hồi lâu Nhạc Xương Hầu ngược thấy lo lắng
“Lạc Dao Lạc Dao Con gái bảo bối của cha…” Nhạc Xương Hầu còn cách nào khác chỉ thể cầu xin nàng “Thịnh Quyết thật sự lương thiện gì nếu con tin con gặp thế tử Từ gia sẽ biết Nhiếp Chính Vương căn bản là nơi con nên đến”
Giang Lạc Dao bỏ để ý đến ông nữa: “Nơi nên đến nếu cha thì tự gặp thế tử Từ gia ”
Nhạc Xương Hầu: “…”
Đứa nhỏ chuyện như chứ
Giang Lạc Dao tức giận: “Con gặp chuyện do cha gây tự giải quyết ”
Nhạc Xương Hầu bất đắc dĩ thở dài: “Được cha xin ”
Thế tử Từ gia ở nơi đã hẹn đợi Giang Lạc Dao lâu
Hắn cẩn thận chọn một góc vườn yên tĩnh thơm ngát một tay chắp lưng một tay vân vê bông hoa đợi nàng đến
Không biết qua bao lâu lưng cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân
Thế tử Từ gia cuối cùng cũng kìm nén tâm tư ngâm nga bài thơ đã chuẩn từ lâu: “Có giai nhân tim như u lan …”
Nhạc Xương Hầu với vẻ mặt u ám: “…”
Đây chính là Thế tử Từ gia mà Thái hậu hết lời khen ngợi Sao phóng đãng như
Nghe ngâm nga văn chương cũng thành ý Nhạc Xương Hầu xong chỉ cảm thấy xui xẻo và buồn nôn
Ông nghĩ đám công tử thế gia trẻ tuổi bây giờ làm
Ngay cả Thịnh Quyết cũng bằng
Nếu ngay cả loại như Thế tử Từ gia cũng coi là nhân tài kiệt xuất thì hết thuốc chữa thiên hạ sẽ còn nam nhân nào xứng với con gái ông nữa
Trước tiên qua cửa ải của ông đã
Nhạc Xương Hầu chướng mắt gia thế của bọn họ cũng chướng mắt dung mạo của bọn họ càng khinh thường phẩm hạnh phóng đãng của đám công tử bột
Ông nghĩ ít Thịnh Quyết tuy giống nhưng sẽ ngoài trăng hoa bao nhiêu năm nay ông cũng hiểu rõ đối phương là trong sạch đối xử với khác cũng coi như chân thành nếu đã nhận định ai sẽ dễ dàng thay đổi chủ ý
Nhạc Xương Hầu thở dài cúi xuống nhặt cành cây mặt đất
Thế tử Từ gia ngâm thơ lâu ngâm đến mức quên mất câu tiếp theo là gì mới nhớ lưng đã lâu động tĩnh
Hắn tưởng Giang Lạc Dao văn chương của hấp dẫn nên dừng bước bèn mỉm hái bông hoa tay giả vờ cao thâm đầu cố ý ôm lấy đối phương: “Giang cô nương…”
Sau lưng cô nương như u lan chỉ vị Hầu gia với sắc mặt u ám
Nhạc Xương Hầu dùng cành cây tay chặn thân thể đang tiến gần của vẻ mặt tức giận thể kìm nén: “Thế tử Từ gia lần đầu gặp con gái của bản hầu đã động tay động chân như ”
Thế tử Từ gia: “…”
Màn phong hoa tuyết nguyệt của đã phá hỏng vị Hầu gia với vẻ mặt u ám thật sự nước mắt
Người đến Giang cô nương là Hầu gia
Nhạc Xương Hầu hung hăng đẩy vài bước quát lớn: “Bản hầu đang hỏi ngươi đấy”
Ông là nóng tính chinh chiến sa trường nhiều năm xưa nay ưa những trò mèo vờn chuột ngay cả Thịnh Quyết ông cũng dám mắng huống chi là Thế tử Từ gia mặt
Nhạc Xương Hầu nghĩ bản hầu đánh Thịnh Quyết chẳng lẽ còn đánh ngươi
Vừa ông cũng đang tức giận nắm nhược điểm của Thế tử Từ gia bèn trút hết cơn giận với Thịnh Quyết lên
Nhạc Xương Hầu vung cành cây lên quét qua hung hăng đánh Thế tử Từ gia một gậy: “Tên tiểu tử khinh bạc dám trêu ghẹo con gái của bản hầu xem ngươi cũng to gan lắm”
Giang Lạc Dao một hóng gió cố gắng sắp xếp tâm trạng rối bời
nàng vẫn thể quên những lời cha nàng
Mình đến Vương phủ là làm phiền là lợi dụng là tạm trú
Mà đối phương hề biết thậm chí còn nguyện ý đối xử thật lòng với nàng
Thực lúc nãy chuyện với Nhạc Xương Hầu nàng còn một câu kịp hỏi
Nàng hỏi –
Làm như chẳng là sẽ phụ lòng Nhiếp Chính Vương
Hắn đối xử với như thể nhẫn tâm tiếp tục lợi dụng
Giao dịch vốn đã công bằng
Nếu theo dự tính ban đầu của cha cũng coi như công bằng nhưng đã lâu như Vương gia đã nhiều lần ngầm bày tỏ tâm ý cũng thử bộc lộ tấm chân tình với khi chuyện đã xen lẫn quá nhiều tình cảm làm còn thể nhẫn tâm đường ai nấy chứ