Diễm Dao Bất Phàm - Chương 113
Khoảnh khắc ánh mắt Thịnh Quyết vẫn dừng đôi mắt của nàng thấy trong mắt nàng là tình ý quyến luyến khi cúi đầu hàng lông mày thanh tú giãn toát lên vẻ thành kính
Như thể nàng chủ động tiếp xúc với là thể hiện sự yếu đuối trong chốc lát mà là xuất phát từ tình cảm bởi vì yêu mến mới làm hành động thân mật như
Nàng là yêu thích
Đồng tử Thịnh Quyết khẽ run trong đôi mắt vốn bạc tình lãnh khốc là niềm vui giấu khóe môi khẽ nhếch lên vô thức lộ một chút ý
Khi kịp phản ứng Giang Lạc Dao đã giống như mèo con giật mà lùi xa
Sao tiếp tục nữa
Thịnh Quyết nàng làm cho rối loạn đã sớm quên mất chuyện nên hỏi khoảnh khắc chậm rãi hồn hồi tưởng hương thơm lúc nàng đến gần
Chỉ là một cái chạm nhẹ rời trách kịp nắm bắt để nàng chạy mất
Thịnh Quyết chút hối hận nghĩ nếu phản ứng đủ nhanh thì chắc chắn sẽ nếm trải nhiều hơn thế
Im lặng hối hận trống rỗng vô tận…
Thịnh Quyết biết đó đã trở về như thế nào chỉ nhớ đoạn đường đó lâu giống như đang bước mây giống như rơi giấc mộng ngọt ngào ý thức mơ hồ những việc lẽ bận rộn thì chẳng làm việc gì
“Vương gia”
“Vương gia”
“Vương gia…”
Hứa Lạp bên cạnh gọi hồi lâu cuối cùng gọi hồn về chỉ biết im lặng thở dài
Vương gia nhà biết nữa từ lúc trở về từ chỗ Giang cô nương cứ như mất hồn gọi mãi tỉnh
Cuối cùng sự nỗ lực ngừng của ông đến lần thứ mười bảy Thịnh Quyết rốt cuộc cũng khó chịu hỏi đã xảy chuyện gì
Hứa Lạp bên cạnh mở miệng : “Duệ Dương Trường Công chúa ba ngày nữa định tổ chức tiệc mừng thôi nôi cho tiểu Quận chúa ở Vạn Hòa Viên quà mừng mà ngài đã dặn dò chuẩn trì hoãn vài ngày khi vận chuyển từ phương Bắc đến e là kịp”
Thịnh Quyết ngẩng mắt chất vấn: “Làm trì hoãn”
Hứa Lạp : “Mấy ngày hôm đó mưa liên miên quà mừng đó thể dính nước nên dừng thêm một thời gian”
Thịnh Quyết còn tưởng là chuyện gì to tát lên tiếng bảo chuẩn vài món trân bảo dị thú đợi ba ngày đưa đến là
“Còn một chuyện nữa” Hứa Lạp nghĩ nghĩ mới với Vương gia “Duệ Dương Trường Công chúa cũng gửi mời cho ngài”
Lần đến lượt Thịnh Quyết im lặng
Từ khi năm hai mươi tuổi liên lụy đến Duệ Dương Trường Công chúa đối phương một trận bệnh nặng ít khi mời gặp mặt hai tuy là tỷ ruột thịt nhưng chuyện đó đều bắt đầu né tránh
Trường Công chúa thành thân với Phò mã chỉ gửi quà chứ đến dự
Trường Công chúa sinh hạ đích nữ cũng đến
Giờ đây tiệc mừng thôi nôi của tiểu Quận chúa Duệ Dương mời
“Nàng cũng để bụng chuyện năm đó sợ bản vương khắc chết nàng ” Thịnh Quyết khổ một tiếng khi nhắc chuyện vẫn khó mà buông bỏ “Cứ về với Trường Công chúa bản vương mệnh cách hung sát sợ xung khắc phúc khí của tiểu Quận chúa nên tạm thời ”
Hứa Lạp nhỏ giọng : “ Trường Công chúa Vương gia ngài cũng ở Vạn Hòa Viên thể hơn nữa Vạn Hòa Viên là nơi phúc lành địa lợi nhân hòa tiểu Quận chúa sẽ ảnh hưởng ”
Thịnh Quyết cúi đầu: “Nàng đúng là cố chấp”
Hứa Lạp khuyên nhủ: “Vương gia ngài vẫn nên Trường Công chúa đích thân mời chắc chắn cũng là để bụng chuyện năm xưa nữa lần nếu ngài chẳng lẽ còn tiếp tục né tránh Duệ Dương Trường Công chúa ”
Đi chính là hòa hoãn quan hệ với Duệ Dương ngày e là khó mà thân thiết như
Thịnh Quyết thở một u uất đã nhiều năm hỏi: “Giang Lạc Dao ”
Hứa Lạp : “Giang cô nương đương nhiên cùng Hầu gia Vương gia ngài canh chừng kỹ một chút đấy”
Thịnh Quyết:
Tại
Hứa Lạp: “Lão nô gần đây chút tin tức Thái hậu ý để Giang cô nương gặp mặt thế tử Từ gia gì mà trai tài gái sắc xứng đôi”
Thịnh Quyết: “…”
Lần dù gì cũng thế tử Từ gia thủ đoạn biết lấy lòng các quý nữ kinh thành Thịnh Quyết tuy quan tâm đến những chuyện nhưng vẫn biết vài lời đồn đại thể thấy phong lưu đến mức nào
Ba ngày Vạn Hòa Viên
Thịnh Quyết đúng hẹn xuất hiện tại tiệc mừng thôi nôi
Hắn đến bầu khí bộ buổi tiệc đều trở nên nghiêm túc hơn nhiều
Những nam thanh nữ tú tuy đều là hoạt bát thích nhưng Nhiếp Chính Vương ở đây trấn giữ ai dám tùy tiện chuyện dù đối phương sáng nắng chiều mưa thủ đoạn giếc cũng vô cùng tàn nhẫn thể là Diêm La sống
Đặc biệt là mấy ngày hôm tất cả mọi đều chuyện Nhiếp Chính Vương mặt bá quan văn võ một kiếm đâm chết An Quốc Công
Đó thế nhưng là An Quốc Công đấy làm quan đến chức vị đó mà giếc là giết
Những khác thì càng khỏi
Nhiếp Chính Vương nếu chém chẳng là tùy theo tâm trạng
Mọi nghĩ đến điều liền cảm thấy sợ hãi từng một chuyện đều nghĩ nghĩ ba lần
Tiệc mừng thôi nôi kéo dài mấy canh giờ rượu đã qua vài tuần mà ai dám uống say