Diễm Dao Bất Phàm - Chương 111
Nàng thì thể Thịnh Quyết tự thấy định lực đó
Thịnh Quyết : “Nàng lau tóc chờ bổn vương một lát”
Giang Lạc Dao khoác áo choàng của mái tóc dài như lụa lạnh buốt ướt sũng gương mặt thanh tú ngây thơ khẽ cúi xuống thỉnh thoảng ngẩng cằm lên đang làm gì
Thịnh Quyết hung dữ : “Còn nữa còn nữa thì đến hầu hạ bổn vương”
“Được”
Giang Lạc Dao dường như đây là câu ngược lập tức dậy giúp làm Thịnh Quyết liên tục gọi nàng đừng động
Giang Lạc Dao đột nhiên im tại chỗ nhúc nhích nữa
Thịnh Quyết biết làm với nàng biết nàng làm thể làm ôm mỹ nhân mà lòng loạn dù bản thân thấy nàng liền nhịn nghĩ nhiều trong tình huống càng khó thể trong sạch mà nàng nghĩ về nàng
Hắn gần như đã dùng hết ý chí cả đời mới kiềm chế hành vi của dọa nàng quá sớm
Thịnh Quyết tức giận nghĩ bây giờ thể vượt quá giới hạn chờ thuyết phục Nhạc Xương Hầu cầu hôn cưới nàng về sẽ cho nàng biết tay
Hắn nhất định đòi hết những gì nàng nợ
“Vương gia xong ” Giang Lạc Dao đợi một lát hỏi “Bây giờ thế nào ”
Thịnh Quyết đầu nàng thấy nàng vẫn là bộ dạng ngây thơ đơn thuần đôi môi đỏ mọng khẽ hé thở dốc chiếc cằm xinh xắn còn nhỏ nước xuống uốn lượn cổ thon dài là dáng vẻ dễ bắt nạt
Hắn nghĩ may mà Giang Lạc Dao gặp nếu rơi tay khác ai thể nhẫn nại như đối xử với nàng đoan chính như
Thịnh Quyết kiềm chế suy nghĩ trong sáng cố gắng hết sức nguôi giận đồng thời còn thỉnh thoảng đáp nàng tránh để nàng hoảng loạn
Ngay lúc Giang Lạc Dao gọi lần thứ năm Thịnh Quyết cuối cùng cũng tắm rửa xong
“Bổn vương vẫn luôn ở đó cũng sẽ chết đuối ở trong nàng cứ liên tục gọi bổn vương làm bổn vương tắm cũng yên tâm” Thịnh Quyết thấy nàng lưng về phía liền trực tiếp thong thả ung dung bước khỏi nước kéo tấm lụa mỏng giá chậm rãi lau nước chuyện phiếm với nàng “Nếu nàng thấy bất tiện thì đừng gọi Hứa Lạp đến đưa quần áo nữa lát nữa bổn vương ôm nàng về sẽ ai phát hiện ”
Giang Lạc Dao tưởng đã thu dọn xong nên nhẹ nhàng đáp “Được” đó xoay
Thịnh Quyết: “…”
Tay đột nhiên dừng giữa trung
Giang Lạc Dao: “…”
Nhiếp Chính Vương lề mề như nửa ngày vẫn thu dọn xong
Hai ngượng ngùng một lúc ai gì cùng im lặng lưng về phía đối phương
Lần cứ dây dưa mãi
Hứa Lạp cuối cùng cũng đợi nữa cửa lớn tiếng hỏi: “Vương gia Lão nô việc bẩm báo biết ngài…”
Nói một nửa đột nhiên ông thấy Vương gia ôm Giang cô nương Giang cô nương hình như ướt quần áo Vương gia liền dùng chiếc áo choàng thêu gấm ngoài cùng bọc cô nương chỉ lộ một chút gương mặt thanh tú
Hai vị chủ tử biết đã xảy chuyện gì đều cùng im lặng gì Hứa Lạp định mở miệng gì đó liền thấy Vương gia nhà bực bội bảo cút
Hứa Lạp thôi: “ mà…”
Thịnh Quyết tâm trạng ném tấm lụa lau tóc lên đầu Hứa Lạp: “Im miệng”
Hứa Lạp: “…”
mà nhưng mà nhưng mà… Hầu gia đang ở bên ngoài kìa
Vị khách tới chính là Nhạc Xương Hầu Hầu gia đến thăm con gái Hứa Lạp vất vả lắm mới ngăn ông bảo ông ở chính điện đợi một lát ai ngờ Vương gia giờ ngoài như
Đương nhiên chuyện lớn như thế lẽ Hứa Lạp dù liều mạng cũng bẩm báo với Vương gia
nghĩ dù Hầu gia cũng đang ở chính điện Vương gia đường sẽ gặp ông cũng chẳng cứ để Hầu gia đợi thêm chút nữa
Thịnh Quyết một lời mặt lạnh tanh ôm Giang Lạc Dao lòng Hắn sợ khác thấy nàng nên bọc nàng kín mít chỉ để lộ mỗi khuôn mặt thậm chí còn chọn đường nhỏ ít qua định đưa nàng về tẩm điện
…
Nhạc Xương Hầu đợi ở chính điện cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn
Sau chuyện xảy hôm nay ông trở về suy nghĩ kỹ càng cảm thấy Nhiếp Chính Vương Thịnh Quyết thể là đã hồi tâm chuyển ý nên mới chủ động giảng hòa với gián tiếp cho một bậc thang để xuống
Chi bằng cứ thuận theo bậc thang đến thăm con gái một chút
Ông cũng nhận Hứa Lạp đang cố tình câu giờ nhưng vì con gái còn trong tay Nhiếp Chính Vương nên chỉ đành nhẫn nhịn chờ đợi
Ai ngờ chờ mãi chờ hết một canh giờ rưỡi
Trời đã tối
Nhạc Xương Hầu sa sầm mặt mày phát hiện Hứa Lạp đã cũng chẳng ai đến báo cho ông một tiếng
Chẳng lẽ đã xảy chuyện gì
Nhạc Xương Hầu mơ hồ cảm thấy bất an ông nghĩ kỹ nếu đợi lời nhắn chi bằng đường tắt tìm con gái
Dù Nhiếp Chính Vương cũng dám nửa đêm canh ba đến địa bàn của tìm con gái
Mình là cha nó thể chứ
Điện Quảng Hoa rộng lớn như cho dù gặp Nhiếp Chính Vương cũng lý do để thoái thác
Cứ là… đợi chán ngoài hóng gió
Nhạc Xương Hầu thấy cách khả thi bứt khoát ngoài chọn một con đường nhỏ vắng vẻ tìm con gái bảo bối
Trời đã sập tối
Con đường nhỏ gần như đèn đuốc Nhạc Xương Hầu lần mò một lúc bỗng thấy mặt đất chút nước biết là tên hạ nhân nào bất cẩn làm hỏng thùng gỗ giặt đồ
Nhạc Xương Hầu cứ men theo con đường tiếp bỗng nhiên thấy phía một giống Nhiếp Chính Vương
Đối phương ôm một trong lòng từ góc độ của ông căn bản thấy mặt chỉ biết dáng nhỏ nhắn thể Thịnh Quyết ôm trọn trong lòng
Cơn giận của Nhạc Xương Hầu bùng lên
Thịnh Quyết ngươi dám chiếm con gái còn dám thân mật với nữ nhân khác như
Nhạc Xương Hầu nghĩ trong lòng đối phương là con gái dù Lạc Dao tuy tính tình mềm yếu nhưng chắc chắn sẽ làm chuyện hoang đường
Vì Hứa Lạp Nhiếp Chính Vương tắm Thịnh Quyết lâu như chắc chắn chỉ đơn giản là tắm rửa mà thể đã xảy chuyện mờ ám với nữ nhân trong lòng
Nhạc Xương Hầu tức giận vô cùng quyết đoán nhặt một cây gậy dài bên đường hùng hổ đuổi theo
Chương 112<: br/>
Thịnh Quyết đột nhiên thấy lưng đánh tới lập tức xoay suýt nữa đá trúng một cước
Nhạc Xương Hầu dùng gậy gỗ đỡ cước quát lớn: “Thịnh Quyết ngươi với Lạc Dao ”
Thịnh Quyết thấy là ông lập tức thu vẻ hung dữ: “Bản vương với nàng chỗ nào”
Nhạc Xương Hầu trừng mắt: “Ngươi ôm ai trong lòng”
Thịnh Quyết kiên nhẫn : “Hầu gia nhận con gái ”
Nhạc Xương Hầu:
Khoảnh khắc tâm trạng Nhạc Xương Hầu trở nên vô cùng phức tạp – tin là Thịnh Quyết với con gái tin là hình như đã “ ” với con gái
Hắn đã làm gì
Thấy Nhạc Xương Hầu sắp hiểu lầm Giang Lạc Dao vội lên tiếng giải thích: “Cha con chỉ là trượt chân rơi xuống nước Vương gia đã cứu con vì sợ ngoài thấy đồn lung tung nên mới lén đường ”
Nhạc Xương Hầu suy nghĩ xem nàng đang bao che cho Nhiếp Chính Vương đề nghị với Thịnh Quyết hỏi riêng con gái xem chuyện đúng sự thật
Thịnh Quyết bây giờ nào dám chọc ông chỉ đành đồng ý
Đợi Giang Lạc Dao lau khô tóc thay quần áo sạch sẽ mới hai cha con mới thể xuống chuyện tử tế
“Hai cứ trò chuyện bản vương việc ” Thịnh Quyết biết Nhạc Xương Hầu cũng ở đây vướng víu nên chủ động rời “Hầu gia thể hỏi kỹ Lạc Dao sẽ biết bản vương luôn giữ lễ từng vượt quá giới hạn”
Nhạc Xương Hầu hừ nhẹ một tiếng tận mắt rời mới yên tâm trò chuyện với con gái
Thịnh Quyết vốn định về xử lý công việc nhưng nửa đường trong lòng rối bời nghĩ gì khác
Hắn tại chỗ qua hồi lâu chắc Nhạc Xương Hầu rốt cuộc ý gì
Hay là… vẫn nên đến xem tình hình thế nào
Thịnh Quyết nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy bèn trở
Đầu óc rối bời biết đang nghĩ gì lúc hồn thì đã cửa xa
Trong phòng lúc thể thấy tiếng Nhạc Xương Hầu
Thịnh Quyết thấy đối phương dỗ dành Giang Lạc Dao hỏi han vài câu
“Lạc Dao con thật với cha Thịnh Quyết đã động con ”
“Có ép buộc con ”
“Nếu dọa con cho con thật con cũng đừng sợ cha dù trở mặt với cũng sẽ bảo vệ con”
Những câu hỏi Giang Lạc Dao đều phủ nhận
Nhạc Xương Hầu tin câu trả lời ông cứ hỏi mãi cuối cùng hỏi gì nữa mới thở dài một tiếng bất lực : “Con gái cũng đừng sợ nếu hai đứa thật sự đã xảy chuyện gì gả cho Vương gia cũng chỉ cần thật lòng đối xử với con cha cũng cho phép đến Hầu phủ cầu hôn chỉ là… haiz cha biết thể bảo vệ con bao nhiêu năm nếu ngày nào đó cha còn nữa mà bắt nạt con… đời còn ai sẽ liều mạng đến bảo vệ con như ”
Ngoài cửa Thịnh Quyết nhịn đưa tay bẻ một cành cây hồi hộp lắng cuộc trò chuyện bên trong
Hắn đã rõ ràng Nhạc Xương Hầu cũng bằng lòng để đến cầu hôn
Chỉ là… chuyện điều kiện tiên quyết đó là và Giang Lạc Dao thật sự đã xảy chuyện gì
Thịnh Quyết: “…”
Người như vì con gái ông mà cố gắng kiềm chế vượt quá giới hạn ông thì cứ gạo nấu thành cơm mới đồng ý để đến cầu hôn
mà nếu làm cũng thể cưới Giang Lạc Dao cũng là
Thịnh Quyết ghi nhớ điều đó im lặng ngóng động tĩnh bên trong
Giang Lạc Dao hình như đang nhỏ giọng cho rằng Nhiếp Chính Vương từng làm những chuyện đó ngược còn giữ lễ…
Thịnh Quyết gật gù thầm nghĩ Giang Lạc Dao vẫn là chu đáo hiểu chuyện hơn cha nàng nhiều
Nhạc Xương Hầu: “Ta tin Hắn đức hạnh gì chứ”
Thịnh Quyết: “…”
Nhạc Xương Hầu: “Lúc cha đưa con đến Vương phủ cũng là vì biết gần nữ sắc mới bằng lòng tin tưởng ai ngờ là quân tử giả tạo bao lâu đã cướp con thậm chí cho cha gặp con là loại đó là biết giữ lễ nghĩa gì ”
Rõ ràng Nhạc Xương Hầu chút ấn tượng nào về Nhiếp Chính Vương gần như sắp chửi ầm lên ông bình tĩnh một chút hạ giọng tiếp tục
“Con gái đừng lời ngon tiếng ngọt của lừa gạt đã dám làm bước chắc chắn là ý đồ khác với con” Nhạc Xương Hầu lạnh lùng “Hắn đã bắt đầu động chân động tay với con hôm nay con rơi xuống nước là loại tham lam giả dối thể nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi”
Thịnh Quyết ngoài cửa mắng te tua: “…”
Giang Lạc Dao ở bên trong an ủi Nhạc Xương Hầu: “Cha cha đừng như Vương gia thật sự động con”
Lần Nhạc Xương Hầu im lặng lâu hơn
Ngay lúc Thịnh Quyết tưởng ông sẽ gì nữa bên trong đột nhiên vang lên giọng nghi ngờ của Nhạc Xương Hầu
Nhạc Xương Hầu hạ giọng hỏi một câu động trời: “Ơ Không thể nào con gái nhà xinh như cũng đang tuổi xuân phơi phới trong tình huống đó mà còn nhịn Con gái suy nghĩ cho kỹ suy nghĩ cho bản thân bao nhiêu năm lấy vợ cũng gần nữ sắc là bệnh ”
Thịnh Quyết: