Diễm Dao Bất Phàm - Chương 11
Giang Lạc Dao trông vẻ ôn nhu yếu đuối gì thoạt quả thật dễ khiến lơ là nhưng nếu tiếp xúc kỹ càng cô nương vẫn chút tiểu tính tình
Mượn danh nghĩa “quan tâm” cố ý chọc một câu nàng cũng thật cá tính
Thịnh Quyết thầm nghĩ lần sẽ so đo với nàng nữa
Sau đó khi Hứa Lạp vén rèm chắn tuyết cho theo bản năng đầu một câu – Không cần tiễn ngoài nếu ngươi nhiễm lạnh bản vương lo lắng đến thăm ngươi nữa
Giang Lạc Dao đáp – Biết đây là Vương gia trách thường xuyên bệnh gây thêm phiền phức cho ngài
Hai ngầm hiểu ý đều nghĩ mau chóng rời nhất là gần đây đừng gặp nữa
Ngay lúc tấm rèm mà Hứa Lạp vén lên bỗng nhiên lay động hóa là một trận gió cuốn theo những bông tuyết nhỏ li ti như cát bụi bay tới
Không lệch nghiêng vặn phủ kín mặt Nhiếp chính vương
Khiến ở cửa cũng bây giờ thì gió tuyết tạt mặt Thịnh Quyết lập tức cảm thấy cổ họng ngứa nhịn ho khan vài tiếng khi mở miệng lần nữa giọng đã khàn đặc
Thịnh Quyết: “…”
Ma ma kê thuốc cho sáng nay tới thấy cảnh vội vàng bảo trở
Ma ma : “Bệnh của Vương gia vẫn khỏi hẳn đừng để đầu đầy mồ hôi hứng gió lạnh”
Ma ma bắt mạch cho bệnh tình e là sẽ nặng thêm mấy ngày nay ngàn vạn lần đừng chủ quan thuốc vẫn uống mọi mặt cũng chú ý
Thịnh Quyết nghĩ đến bát thuốc khó uống sắc mặt liền trở nên lắm
Hắn dứt khoát coi những lời như gió thoảng bên tai dậy bỏ
Ma ma ngăn cũng dám ngăn chỉ thể trơ mắt đối phương đội gió lạnh buổi sớm ăn mặc phong phanh mà rời
Sáng sớm thế lạnh lắm lời chứ
Ma ma để ý thấy cô nương nhà ngoài chiếc áo khoác đang mặc còn mang theo một chiếc áo choàng khác bèn đề nghị Giang Lạc Dao choàng chiếc áo đó lên Vương gia
Giang Lạc Dao đáp ma ma bằng giọng nhẹ nhàng
Chiếc áo choàng đêm qua vẫn còn khoác vai Nhiếp chính vương mới trả thấy Nhiếp chính vương ý định mặc tiếp
“Vương gia thân thể cường tráng chắc hẳn sẽ vì chút gió tuyết mà nhiễm bệnh nữa ” Giang Lạc Dao “Người chán ghét bệnh tật chắc hẳn những thứ bệnh vặt cũng sẽ cố ý tránh xa thôi”
Nhờ chiếc áo choàng của nàng Thịnh Quyết nhiễm bệnh trong đêm
nhờ câu của nàng Thịnh Quyết hứng trọn cơn gió lạnh nhất lúc sáng sớm thứ bệnh tật mà chán ghét vẫn tìm đến như thường
Bệnh đến như núi đổ
Nhiếp chính vương bao giờ cảm lạnh lần coi như là một trận bệnh tật long trời lở đất thậm chí còn cáo lui việc triều chính mấy ngày liền
Các đại phu y thuật cao minh đều đến Vương phủ mấy bận cả thái y giỏi nhất trong Thái y viện cũng đến
Thịnh Quyết đều nếm thử hết các loại thuốc khó uống
Cuối cùng chịu nổi nữa bèn lạnh mặt cho gọi ma ma bên cạnh Giang Lạc Dao tới bịt mũi uống bát thuốc ban đầu
Cuối cùng cũng khỏi bệnh
Lần Thịnh Quyết thể thừa nhận Nhạc Xương hầu quả thực để tâm đến con gái ngay cả ma ma sắp xếp bên cạnh Giang Lạc Dao cũng biết y thuật
Không chỉ biết y thuật Thịnh Quyết nhớ những chuyện xảy trong thời gian cảm thấy vị ma ma một e rằng thể sánh ngang với nửa Thái y viện
Câu “hiểu biết chút ít” của ma ma e rằng cũng là khiêm tốn
Sau khi khỏi bệnh Thịnh Quyết chút tò mò gọi ma ma : “Y thuật của bà cao minh như tại thân thể cô nương nhà bà vẫn yếu ớt như thế Bệnh của nàng khó chữa ”
Ma ma : “Cũng bệnh gì đặc biệt nghiêm trọng chỉ là cô nương sức khỏe yếu trời lạnh trời nóng lúc nào cũng dễ nhiễm bệnh thường xuyên mắc một số bệnh vặt”
Nghe bà cứ như thể cô nương nhà bà lúc nào cũng ốm là do thời tiết biết điều
Thịnh Quyết tự cho rằng cũng khá ngang ngược vô lý giờ so với nhà họ Giang thấy vẫn còn khá rộng lượng
Thịnh Quyết quả thực nên lời
Hắn biết cả phủ Nhạc Xương hầu ai là cưng chiều cô nương nhà họ
Điều thật khó hiểu
Nhiếp chính vương vốn cô độc bạc tình cuối cùng cũng nảy sinh chút tò mò biết rốt cuộc là như thế nào mới đáng để cả phủ hầu gia chân thành cưng chiều yêu thương như
Là yêu nàng thân thể yếu ớt suốt ngày ốm đau Hay là yêu cái tính khí tiểu thư của nàng khi lên cơn thì lời như dao găm đâm thẳng lòng
Thịnh Quyết hiểu lắm và cảm thấy – nhất định là Nhạc Xương hầu đã làm hư cho nên cả phủ đều sắc mặt hầu gia mới đối xử với Giang Lạc Dao như
Người đời đều ích kỷ đời đều bạc tình cho dù một hai kỳ lạ sẵn sàng móc tim móc phổi đối xử với khác thì đó cũng chỉ là chuyện hy hữu
Khi một nhóm đồng thời đối xử với một nào đó thì nhất định xuất phát từ chân tâm
Cảm tình kiểu chúng tinh phủng nguyệt rốt cuộc cũng lẫn lộn lợi hại quyền thế nếu thì thể duy trì lâu dài