Diễm Dao Bất Phàm - Chương 108
– Hắn giếc
Mặc dù nàng gì nhưng đôi lông mày nhíu vẫn khiến Thịnh Quyết hoảng hốt
Hắn lúc mới nhớ đường về chỉ lo nghĩ cách làm lành với Nhạc Xương Hầu quên mất vạt áo dính máu kịp thay
“Áo Vương gia dính bẩn ” Giang Lạc Dao vết máu bình tĩnh “Đi thay ”
Thịnh Quyết khó khăn nuốt nước bọt áy náy : “Được”
Vạn Hòa Viên là nơi nghỉ mát hàng năm của vương công quý tộc vì cung điện lầu các ở đây đều xây dựng để hưởng thụ bày trí vô cùng xa hoa lộng lẫy
Ví dụ như Quảng Hoa Điện một hồ nước dẫn trực tiếp từ suối nước nóng dùng nước suối ấm dẫn đến Quảng Hoa Điện thì nhiệt độ nước đủ để tắm
Thịnh Quyết cởi bỏ bộ y phục lựa chọn kỹ càng từ sáng sớm vết máu dính đó cũng cảm thấy tiếc nuối
Hắn biết Giang Lạc Dao thích mặc bộ mà xảy chuyện thật đáng tiếc
may mắn là đã kịp thời cho nàng ngắm đường về cũng coi như uổng phí
Thịnh Quyết thở phào nhẹ nhõm từ từ chìm hồ nước gột rửa hết mùi máu tanh
Sau một hồi lâu dậy tựa thành hồ bằng ngọc ấm áp cất tiếng gọi Hứa Lạp: “Hứa Lạp gội đầu cho ”
Hứa Lạp đang hầu bên ngoài đưa đồ tay cho Giang Lạc Dao : “Làm phiền cô nương ”
Giang Lạc Dao hoang mang hiểu đưa cho
Rõ ràng lúc nãy Vương gia gọi Hứa Lạp mà
Hứa Lạp giải thích: “Hôm nay tâm trạng Vương gia nếu cô nương thể trò chuyện cùng Vương gia lẽ tâm trạng ngài sẽ khá hơn nhiều”
Giang Lạc Dao đầy khó tin: “ Vương gia đang tắm như lắm…”
Đương nhiên là Hứa Lạp cũng biết
hôm nay thấy tâm trạng Vương gia đặc biệt buồn bã nhất là khi vô tình để máu dính áo Vương gia trở về luôn mang vẻ mặt lo lo mất chắc hẳn suy nghĩ lung tung sợ Giang cô nương sợ hãi sợ Giang cô nương xa lánh
Vương gia quá để tâm đến Giang cô nương Hứa Lạp cũng thể giúp ngài giải sầu chỉ thể cố gắng giúp đỡ một chút
Hứa Lạp với Giang Lạc Dao: “Lão nô đã sai đuổi hết hầu trong Quảng Hoa Điện ngoài dù cũng sẽ ai biết cô nương đó cô nương cứ yên tâm”
Giang Lạc Dao sững
Chẳng lẽ đây là vấn đề biết
Nhiếp Chính Vương đang tắm chắc chắn là mặc quần áo mà chẳng sẽ thấy hết
“Vương gia giận ” Nàng hỏi “Nếu thấy ngài thấy bất tiện …”
Hứa Lạp thầm nghĩ thể chứ Vương gia nhà thể nào giận cô nương vui mừng còn hết
lúc hai đang biết làm thì bên ngoài hình như đến
Cân nhắc đến chướng ngại trong lòng Giang Lạc Dao Hứa Lạp nghĩ một cách ôn hòa hơn: “Vậy lão nô bây giờ đúng lúc việc làm Giang cô nương cứ về đặt đồ của Vương gia sang một bên lão nô tiếp khách xong sẽ hầu hạ Vương gia”
Giang Lạc Dao suy nghĩ một chút thấy cũng
Mình cùng lắm thì nhắm mắt đặt đồ xuống
Nàng nhanh chóng đến suối nước nóng trong còn tìm thấy Nhiếp Chính Vương ở chỉ thấy những tấm rèm gấm dày đặc che khuất tầm nước mờ ảo suối nước nóng khá lớn căn bản biết Vương gia ở
Giang Lạc Dao lên tiếng gọi: “Vương gia ——”
Thịnh Quyết đang ở cách đó xa:
Sao nàng đây
Sao là nàng
Tâm trí Thịnh Quyết trống rỗng vội vàng kéo đại một chiếc áo choàng miễn cưỡng che vai và lưng đó chìm xuống nước dám đầu nàng
Giang Lạc Dao thấy tiếng nước ở bên liền về phía đó: “Vương gia đến đưa đồ đưa xong sẽ ngay”
Thịnh Quyết: “Biết để ở đó ngoài ”
Giang Lạc Dao: “Vâng ạ~”
Nàng thấy giọng chút trầm quả nhiên như Hứa Lạp đã tâm trạng lắm
Hơn nữa đối phương dường như cố ý tránh né về phía đó liền lui về phía xa hơn dường như để thấy
Giang Lạc Dao cảm thấy thú vị ban đầu khi nàng bước cũng là dè dặt dám đến gần kết quả ai ngờ Nhiếp Chính Vương còn e lệ hơn cả thấy động tĩnh của mà trốn tránh
Hơi nước mờ ảo quyến rũ Vương gia cứ như lưng về phía khoác tạm một chiếc áo choàng sạch sẽ mái tóc đen dài xõa lưng giống như một bức tranh mỹ nam tắm
Nàng nhịn đến khó chịu chỉ đành lặng lẽ tại chỗ lấy tay áo che mặt
Thịnh Quyết đợi một hồi lâu thấy động tĩnh gì nữa liền thử đầu
Thịnh Quyết:
Sao nàng vẫn
Giang Lạc Dao thực sự nhịn nữa lỡ bật thành tiếng: “Vương gia ngài thật e lệ”
Thịnh Quyết: “…”
Mình dù cũng là Nhiếp Chính Vương nàng hề sợ hãi cũng coi như xong còn dám e lệ mặt