Diễm Dao Bất Phàm - Chương 107
Thời gian dần trôi mọi đều cho rằng Nhiếp Chính Vương sẽ nữa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm Những quỳ mặt đất loạng choạng dậy sắc mặt ai nấy đều khó coi
An Quốc Công đầu hàng gần như chửi ầm lên Mặc dù chuyện là do ông sơ suất nhưng Nhiếp Chính Vương mắng té tát mặt mọi trong lòng tự nhiên cảm thấy uất ức vô cùng
Con một khi đã thấy uất ức liền trút giận lên khác
An Quốc Công đang bực tức biết trút giận thì thấy Nhạc Xương Hầu về phía
Nhạc Xương Hầu vốn định đến an ủi ông nhưng An Quốc Công nghĩ ngược còn chỉ thẳng mặt mắng đối phương giả tạo: “Hầu gia đã lợi thì đừng đến mặt khoe khoang nữa Ai mà chẳng biết gần đây ngài với Nhiếp Chính Vương bất hòa Ngài đức cao vọng trọng dám tay với ngài nhưng chúng thì như Lần Vương gia nổi giận sáng suốt ai mà chẳng biết là do ngài mà ”
Nhạc Xương Hầu đổ oan vô cớ sắc mặt lập tức sa sầm: “An Quốc Công chuyện cũng chứng cứ đừng vì mắng mà tùy tiện vu khống khác”
An Quốc Công hừ lạnh một tiếng giọng điệu nhẹ nhàng hơn rõ ràng là cố ý châm chọc: “Trong sạch thì tự khắc trong sạch Hầu gia đừng chọc giận Vương gia nữa kẻo Vương gia lấy chúng khai đao”
Nhạc Xương Hầu tức giận đến nghẹn lời: “Ngươi…”
Bên ngoài đại sảnh
Thịnh Quyết đến gần tình cờ thấy đang mắng Nhạc Xương Hầu lập tức dừng bước ở cửa ngóng
Hứa Lạp ở bên cạnh cúi gằm mặt giả vờ như tồn tại
Thịnh Quyết nghĩ ngợi một chút theo thói quen hỏi Hứa Lạp: “Ngươi xem Nhạc Xương Hầu sẽ luôn ghi hận bản vương Bản vương còn cơ hội làm hòa với ông ”
Hứa Lạp lên tiếng thầm nghĩ chuyện Vương gia tự làm chẳng lẽ ngài biết
Mấy ngày nay vì chọc tức Hầu gia ngài đã dùng mọi thủ đoạn thậm chí còn cướp cả Giang cô nương Hầu gia bây giờ còn bằng lòng đó bàn bạc việc triều chính với ngài đã là vô cùng rộng lượng
Thịnh Quyết thở dài thườn thượt
Hắn đã đắc tội Nhạc Xương Hầu đến mức thể đắc tội hơn nữa vốn là vì cướp Giang Lạc Dao kết quả thì cướp nhưng… Lời của Thái hậu hôm nay khiến bừng tỉnh Giang Lạc Dao đã đến tuổi cập kê chuyện hôn sự đều trong tay Nhạc Xương Hầu
Nếu ý cưới nàng thì thể nào qua mặt Nhạc Xương Hầu
Tam thư lục lễ theo đúng trình tự nhưng nếu Nhạc Xương Hầu đồng ý chẳng sẽ uổng công vô ích
Đều tại
Sao mấy ngày nay biết nghĩ chọc giận đối phương đến mức đó chứ
Quá đáng quá
Thịnh Quyết hối hận vô cùng
Sau biết còn thể làm hòa với Nhạc Xương Hầu nữa Đợi khi nào đối phương bớt giận sẽ sai đến cầu hôn
Trước đó tuyệt đối dám trả Giang Lạc Dao về
Nhỡ trả về công tử nhà nào biết điều đến cầu hôn Nhạc Xương Hầu gật đầu đồng ý…
Chẳng mọi chuyện sẽ hỏng bét
Hắn thì thể cướp đuổi hết những kẻ đến cầu hôn nàng nhưng… Nhỡ như chuyện ầm ĩ lên nàng buồn bã theo nữa thì làm
Thịnh Quyết nghĩ thảo nào mấy ngày nay luôn cảm thấy bất an sợ giữ nàng mỗi ngày đều cố gắng thể hiện mặt nhất mặt nàng thậm chí còn dùng sắc để quyến rũ nàng sợ nàng chán ghét đến cả quần áo cũng chăm chút tỉ mỉ
Thì suy cho cùng… Mọi chuyện đều đang chờ ở đây
Hắn thu phục cha khó tính của nàng mà cha nàng còn nắm giữ chuyện hôn sự của nàng – nghĩ nhất định làm hòa với Nhạc Xương Hầu
Thịnh Quyết sắp phát sầu đến chết
Đặc biệt là nghĩ đến những việc đã làm mấy ngày nay hận thể về quá khứ tát cho một cái bảo đừng rảnh rỗi sinh nông nổi
Đây là chuyện gì chứ
Giờ thì đã đắc tội Nhạc Xương Hầu cưới con gái nhà e rằng tốn nhiều công sức
Điều khiến đau đầu hơn nữa là – Thịnh Quyết đến giờ vẫn biết Giang Lạc Dao ý gì với theo
Thôi tạm thời dám hỏi
Nghĩ ngợi một hồi vẫn quyết định làm hòa với Nhạc Xương Hầu
Trong đại sảnh chỉ An Quốc Công mà ngay cả những tên gian thần xu nịnh khác cũng bắt đầu vây quanh Nhạc Xương Hầu Mọi đều cho rằng Nhạc Xương Hầu khiến Nhiếp Chính Vương vui liên lụy đến mọi nên trong lời cũng ý trách móc
Nhạc Xương Hầu địa vị cao tính tình cương trực mọi biết ông dễ tính nên mới dám cả đám trách móc như Nếu chỉ một ai dám trực tiếp đối đầu với Nhạc Xương Hầu
Ngoại trừ An Quốc Công
An Quốc Công càng càng hăng đổ hết mọi tội lần lên đầu Nhạc Xương Hầu lúc ông đang hăng say trong đại sảnh bỗng im lặng hẳn mọi về phía ông mặt đều lộ vẻ kinh hoàng
An Quốc Công:
Sao các ngươi nữa
Ông khó hiểu đang định đầu xem thì đột nhiên cảm thấy ngực lạnh toát –
Một thanh trường kiếm xuyên qua ngực trực tiếp khiến ông câm miệng
Thịnh Quyết đã âm thầm ghi nhớ hết mọi tội trạng của An Quốc Công hôm nay đúng là trùng hợp mượn cớ xử lý ông biết thể giúp Nhạc Xương Hầu hả giận khiến đối phương nguôi ngoai chút nào
“… Tội trạng thứ mười ba vu khống trung lương Nhạc Xương Hầu là vị trung thần của triều đình ai bôi nhọ là bôi nhọ Lần nếu để bản vương thấy nữa sẽ chỉ kết cục dễ chết như An Quốc Công ” Thịnh Quyết rút kiếm vô tình làm vấy máu lên v tà áo hất kiếm sang một bên với vẻ mặt vui bước lên vỗ vai Nhạc Xương Hầu “Hầu gia chịu thiệt bản vương mấy ngày nay nên mắng nhiếc ngài khiến một vị trung thần lũ tiểu nhân như An Quốc Công làm nhục”
Nói xong liền quan sát phản ứng của Nhạc Xương Hầu
Nhạc Xương Hầu những cảm kích ngược còn với vẻ mặt “Ngươi lên cơn gì ”
Thịnh Quyết: “…”
Trong lòng lạnh toát thầm nghĩ xong chọc giận thật
Nhạc Xương Hầu mới đồng liêu mắng triều tâm trạng đang tệ định nuốt cơn giận xuống thì thấy Thịnh Quyết xông lên giếc chết An Quốc Công máu bắn tung tóe tâm trạng ông càng tệ hơn cảm thấy đây là ân huệ gì ngược còn thấy xui xẻo
Chẳng đều tại Thịnh Quyết
Nếu đột nhiên bỏ dở câu lý do chạy nơi khác thì ông cũng sẽ gặp chuyện xui xẻo
Nói cũng vẫn là tại
Mình đưa con gái đến Vương phủ bảo vệ thì thôi còn chiếm con gái làm của riêng
Đây là cái gọi là “báo ân”
Thật nực
Giờ thì con gái cũng lừa cũng tin như nữa thấy Nhiếp Chính Vương là ông thấy bực bội