Diễm Dao Bất Phàm - Chương 101
“Hai các ngươi đừng chèo thuyền nữa cùng bản vương đáp nàng ” Thịnh Quyết suy bụng bụng sợ nàng chú ý đến lời đáp của bèn lệnh cho hai thuộc hạ cùng đáp nàng
đáp thế nào đây
Thịnh Quyết đang buồn rầu đột nhiên thấy tai vang lên một trận gió hỗn loạn đầu bỗng thấy hai ám vệ phía đồng loạt vung tay động tác vô cùng khoa trương giống như đang nhảy múa đồng bóng
Thịnh Quyết: “…”
Hai bọn họ nhảy lên còn đều nữa
Dung Bách sức vung tay thở hổn hển : “Vương gia Mau Giang cô nương đang ngài kìa”
Thịnh Quyết ngẩng đầu lên quả nhiên thấy Giang Lạc Dao chống cằm
Hắn nghĩ nghĩ cũng giơ tay lên chào nàng một cái
Giang Lạc Dao lập tức nhịn
Lúc Thịnh Quyết cửa thấy hạ nhân cửa Hoa Vũ Các đều đã ngã xuống
“Hai các ngươi làm” Thịnh Quyết đầu hỏi “Nơi gần nước đánh ngất phơi sương cả một đêm ngày mai cảm lạnh thì làm ”
Dung Bách:
Tiêu Thanh:
Không chứ Hai bọn họ nhầm đấy chứ
Vương gia nhà bọn họ thế mà quan tâm đến những chi tiết
Chẳng lẽ Vương gia nhà bọn họ là loại giếc còn chê máu bẩn giày Sao hôm nay bảo hai bọn họ làm việc thế mà quản cả những việc vụn vặt
Chỉ là đánh ngất mấy hạ nhân thôi giếc chết còn đặc biệt nhắc đến
Tiêu Thanh và Dung Bách hiểu – Vương gia thể để ý vị Giang cô nương ở lầu cho nên hạ nhân bên cạnh Giang cô nương cũng chăm sóc sẽ thương tránh để Giang cô nương biết đau lòng
Tiêu Thanh và Dung Bách nhanh đã kéo tất cả những bên ngoài trong phòng đó “chu đáo” lật từ trong tủ một ít quần áo tránh rét đắp cho bọn họ
“Lần chú ý một chút đừng làm thương bên cạnh nàng nếu lỡ làm thương thì là các ngươi quen biết bản vương” Thịnh Quyết lên lầu hạ giọng “Hai các ngươi bảo vệ nàng cho nhưng lúc giếc đừng dọa nàng nếu kinh động đến nàng thì xách đầu về gặp bản vương”
Tiêu Thanhvà Dung Bách vội vàng đáp ứng
Thịnh Quyết đột nhiên dừng : “Hai các ngươi lẽ nào còn theo bản vương lên lầu”
Tiêu Thanh: “…”
Dung Bách: “…”
Hai bọn họ lập tức ý thức điều gì đó vội vàng lui rời tiếp tục bay đến bên cửa sổ cca ca gác
Thịnh Quyết một lên lầu mặc bất kỳ đai lưng những thứ tượng trưng cho thân phận nào mà ngày thường đeo giống như chỉ là đang ở trong cung của lúc nửa đêm chỉ mặc y phục rộng rãi mềm mại cùng lắm là khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài
Hắn và Giang Lạc Dao gặp mặt liền thấy nàng bước nhanhvề phía
Càng càng nhanh…
Mấy bước cuối cùng gần như là lao vòng tay
Thịnh Quyết dang rộng vòng tay đón nàng mỹ nhân thơm ngát ấp lòng chóp mũi là mùi hương dễ chịu
“Trên bản vương là lạnh mang theo từ lúc qua hồ đừng để cảm lạnh” Thịnh Quyết tuy nhưng vẫn ôm chặt nàng nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng mảnh mai xinh của nàng “Đừng sợ đừng sợ”
Hắn nghĩ nàng hôm nay thấy giếc thế mà còn nguyện ý chủ động đến ôm thích đến mức nào mới thể làm đến bước
Trong lòng nàng nhất định là để ý đến
Thịnh Quyết vô cùng tin tưởng điều
Giang Lạc Dao lau nước mắt tủi thân : “Vương gia thấy khó chịu trong lòng”
“Sao thế” Thịnh Quyết giật nắm lấy vai nàng cúi nàng kỹ càng “Là dọa thành thế ”
Lông mi nàng còn vương giọt nước mắt cả yếu ớt như chạm là vỡ gương mặt tinh xảo tái nhợt nhiều đôi môi căng mọng luôn mím chặt như đang cố kìm nén sự sợ hãi
Thịnh Quyết vội vàng dịu dàng dỗ dành: “Là của bản vương nàng đánh ”
Giang Lạc Dao nghi hoặc ngẩng đầu hiểu lắm: “Vì ”
Thịnh Quyết buột miệng : “Bởi vì…”
Không đúng
Chờ đã
Nàng thế mà biết Nàng hỏi tại
Thịnh Quyết mơ hồ ngửi thấy mùi hiểu lầm trong đó định bỗng nhiên im lặng một cách kỳ lạ đôi mắt hoa đào khẽ nheo đổi cách khác
“Bởi vì bản vương đến muộn bản vương nên đến gặp nàng sớm hơn dù nơi ngày thường cũng ở ban đêm cũng khá đáng sợ” Thịnh Quyết quả quyết nhắc đến chuyện xử lý thích khách “Không hiện tại bản vương đã đến nàng cứ yên tâm sẽ ai dám bắt nạt nàng ”
Tuy biết nàng sợ hãi vì nhưng may mắn là nàng trách móc lẽ nàng hôm nay rõ mặt chỉ là cảnh tượng máu me đó dọa sợ
Hoặc cũng thể nàng cùng lắm chỉ thấy bóng lưng nhưng đa số nữ nhi đều chịu cảnh tượng máu chảy thành sông lúc vô tình thấy lần đầu tiên thì nên trở trong xe ngựa nên ngoài nữa
Thịnh Quyết nghĩ bỗng cảm thấy thể hiểu
Dù nàng cũng biết đó là nhất định sẽ thừa nhận đợi đến khi trời sáng sẽ lập tức phong tỏa tin tức để nàng thấy sự thật nữa