Diễm Dao Bất Phàm - Chương 100
chuyện do nàng quyết định bởi vì đúng lúc nàng định trở về thì cửa sổ bên ngoài đột nhiên gió thổi mở tung
Tiếp đó ngoài cửa sổ hình như thứ gì đó treo ngược ở đó cổ họng phát tiếng thở hổn hển “hừ hừ” giống như quỷ treo cổ
Sắc mặt Giang Lạc Dao lập tức trắng bệch mắt hoa lên từng đợt
Sợ hãi tột độ đại khái chính là bộ dạng
Thấy nàng như hai bên ngoài liền vươn tay chủ động đóng cửa sổ đó về báo cáo với Vương gia
“Ca ca chúng … là gây họa ”
Dung Bách càng nghĩ càng thấy đúng cô nương hình như Vương gia cho dù thế nào cũng thể tay độc ác với cô nương ngây thơ vô hại như cho dù ca ca hùng cứu mỹ nhân để thúc đẩy tình cảm cũng nên dùng cách dọa như
Tiêu Thanh : “Quay về đừng nhiều lời chỉ Giang cô nương cần Vương gia cùng là đợi Vương gia vui vẻ lẽ chúng còn thể giữ mạng”
Dung Bách nuốt nước miếng một cách khó khăn: “Ừm biết ”
“Nếu lần chúng làm sai…” Tiêu Thanh bất đắc dĩ thở dài một “Sau chỉ thể chuộc với cô nương thôi dù chúng ”
Dung Bách: “Ừ ừ ”
Hai bọn họ nhanhchóng trở tuy rằng Nhiếp Chính Vương đã ngủ nhưng vẫn đánh thức
Thịnh Quyết chỉ mặc áo trong vì đã nghỉ ngơi nên cũng đã tháo ngọc quan xuống mái tóc đen xõa tung Mấy ngày nay nghỉ ngơi đầy đủ cả trông khỏe cộng thêm gương mặt vốn đã mang vẻ hung ác lúc đánh thức giữa đêm trông chẳng khác nào ác quỷ Hắn hai với vẻ mặt đầy lửa giận: “Các ngươi chuyện gì gấp mà nửa đêm cca ca ba đến đây”
Dung Bách mắng một tiếng cả run lên dám lên tiếng
Tiêu Thanh chắp tay mặt bình tĩnh : “Bẩm Vương gia chúng đã xem Giang cô nương cô nương một ngủ sợ hãi đến mức thể chợp mắt chúng mạo đánh thức ngài cảm thấy hiện giờ ngài vẫn nên thì hơn”
Hắn nhắc đến chuyện Thịnh Quyết mới đột nhiên nhớ đến chuyện chiều nay
Lúc giếc xe ngựa của Giang Lạc Dao ở ngay gần đó giờ nàng vẫn ngủ xem là sợ hãi tột độ
Thịnh Quyết đau lòng vô cùng day day mi tâm một cách cay đắng dậy tìm áo khoác ngoài: “Bản vương biết ”
Bây giờ là nửa đêm cũng biết bộ dạng của dọa nàng
Dù cũng là dọa nàng mà nàng cũng vì mà ngủ
Thôi thôi giải quyết vấn đề do gây cũng thể cứ chần chừ gặp nàng
Chỉ thể nhẹ nhàng ngon ngọt mà cầu xin nàng đừng sợ nữa
Tâm trạng Thịnh Quyết hiếm khi bối rối tùy tiện tìm một chiếc áo khoác ngoài màu đỏ tía mặc cũng búi tóc vội vàng tìm
·
Giang Lạc Dao cứ tại chỗ hồi lâu đến khi chân còn run nữa mới dám can đảm về phía cửa sổ
Vừa biết là quỷ là tóm tiếng động thì hình như đã rời
Nàng cảm thấy khó chịu vô cùng trong lòng như đè nặng bức bối hô hấp cũng trở nên khó khăn
Nàng bỗng nhiên cảm thấy mặt lạnh đưa tay lên sờ thử biết từ lúc nào mà nước mắt đã rơi xuống
Gió đã ngừng cửa sổ đã đóng một nửa bởi vì bên ngoài là mặt nước cho nên chút lạnh Tuy rằng nàng vẫn còn sợ nhưng vẫn theo bản năng đóng cửa sổ
Hôm nay hình như là đêm trăng tròn lúc nàng đóng cửa sổ nàng thấy ánh trăng sáng vằng vọc mặt nước bóng trăng in xuống nước sóng nước làm gợn vỡ thành từng mảnh bạc lấp lánh
Khoan đã lúc gió bóng trăng nước làm xao động
Chẳng lẽ là đến
Nghe hôm nay Vạn Hòa Viên yên bình trong lòng Giang Lạc Dao căng thẳng vội vàng ngoài cửa sổ thể thấy ngoài nàng liền đổi sang cửa sổ hướng khác kỹ…
Quả nhiên một chiếc thuyền nhỏ đang đến gần thuyền ba hai đang chèo thuyền đầu dáng cao lớn đã biết thường Hắn chắp tay ở mũi thuyền mặc trường bào màu đỏ tía sang trọng gió nhẹ hồ thổi bay giống như thần tiên giáng xuống hồ nước về đêm
Ánh trăng lạnh lẽo dáng cao lớn thẳng tắp mái tóc đen buông xõa gương mặt ngẩng lên về phía bên mang theo vẻ kiêu ngạo quý phái hiếm
Giang Lạc Dao cảm thấy lẽ là hoa mắt mà thấy Nhiếp Chính Vương
Sao đến đây chứ…
Không đúng
Hắn cũng ở Vạn Hòa Viên đến tìm thì gì thể
Giang Lạc Dao bỗng chốc an tâm suýt nữa thì mừng đến rơi nước mắt
Nàng đưa hai tay đẩy cửa sổ hướng về phía ánh trăng vẫy vẫy tay
Thuyền nhỏ dần đến gần Thịnh Quyết khẽ nheo mắt hỏi hai bên cạnh: “Bản vương thấy ở lầu các ”
Dung Bách nhỏ giọng nhắc nhở: “Vương gia quả thật Giang cô nương đang vẫy tay với ngài đấy ạ”
Thịnh Quyết nhất thời vẫn rõ là nàng chỉ vì Giang Lạc Dao đang hướng về phía ánh sáng còn nàng thì bóng đen của lầu các che khuất chỉ thể thấy mơ hồ một bóng
Vì là nàng chủ động chào hỏi nhất định đáp