Diễm Dao Bất Phàm - Chương 1
Trong phủ Nhiếp Chính Vương Thịnh Quyết mất kiên nhẫn ném tấu chương trong tay xuống đất lấy một bản khác đại khái chỉ liếc mắt qua nhanh liền ném xuống đất lần nữa
Tấu chương rải rác khắp nơi
Có lẽ là lò sưởi đốt quá nóng khiến lòng bực bội yên thể tĩnh tâm thậm chí ngoài tuyết một lúc để tâm trạng phiền muộn lắng xuống mới
Lão quản gia phủ Nhiếp Chính Vương là Hứa Lập từ bên ngoài thấy chính là bộ dạng cau mày của Thịnh Quyết
Vị Nhiếp Chính Vương nổi tiếng tàn bạo gần như lúc nào cũng cau mày phiền não trong mười ngày thì ít nhất bảy tám ngày là tâm trạng vui
Hứa Lập cũng biết vì đối phương nhiều chuyện phiền lòng như nhưng lão biết —— nếu đối phương phiền lòng thì những khác chắc chắn sẽ chuyện chừng tiếp theo sẽ lấy trút giận chính là
Nghe thấy tiếng Thịnh Quyết lạnh nhạt ngước mắt sang
Dù đã làm nô tài của đối phương nhiều năm Hứa Lập vẫn dọa run lên
Chủ tử nhà lão luôn thích khác như lúc xem tấu chương cằm hề nhúc nhích thấy động tĩnh gì đó ánh mắt sắc bén liền đâm thẳng mang theo một cỗ lạnh lẽo bức
Đặc biệt là trong tình huống Thịnh Quyết còn đang cau mày Đôi mày đó như kiếm sắc khỏi vỏ khi nhíu đuôi mày xếch lên cùng với đường nét rõ ràng của mí mắt tạo thành một góc cạnh sắc nét phơi bày tất cả sự hung bạo
Loại hung bạo đó giống như tảng đá khổng lồ sắp vỡ vụn bề ngoài bình tĩnh nhưng thực chất nguy hiểm đáng sợ bởi vì ánh mắt đủ lạnh lùng lãnh đạm nên cho cảm giác bình tĩnh kiềm chế
Điều tạo thành một cảm giác vô cùng mâu thuẫn khiến cảm xúc của bộc lộ ngoài bộc lộ
Bộc lộ ngoài là sự thiếu kiên nhẫn và cay nghiệt
Không bộc lộ ngoài là sự thâm sâu và tâm cơ
Hứa Lập nào biết câu nào trong tấu chương chọc giận lời và nguyên nhân đó cho dù lão đập đầu lò lửa cũng nghĩ
Rõ ràng là mùa đông nhưng Hứa Lập đã ánh mắt đến toát mồ hôi lạnh
Vừa toát mồ hôi lạnh Hứa Lập liền quên mất việc chính
Sau khi liếc tấu chương vứt lung tung đất lão thử dò xét an ủi Nhiếp Chính Vương : “Vương gia nếu tấu chương hôm nay làm ngài phiền lòng nô tài sẽ sai mang những tờ giấy vụn đốt lửa”
Nhiếp Chính Vương gì ngón tay day day mi tâm bày tỏ ý kiến
Hứa Lập đau đầu như nứt cố gắng nhớ chuyện gần đây cẩn thận thêm vài câu cuối cùng cũng hiểu ngọn ngành câu chuyện
—— Gần đây trong kinh thành một đạo sĩ pháp thuật cao thâm suốt ngày xem bói cho con cháu nhà quan biết từ lời đồn mà dám cả gan nhắm Nhiếp Chính Vương
Ai trong thiên hạ mà biết Nhiếp Chính Vương Thịnh Quyết gần nữ sắc
Những năm hoàng đế còn nhỏ Thịnh Quyết vì tránh hiềm nghi nên chịu cưới vợ sinh con giờ đã qua nhiều năm thấy các tiểu thư khuê các trong kinh thành liền thấy phiền cơ bản còn suy nghĩ đến chuyện nữa
Không chỉ ý mà ngay cả nha bà tử trong phủ cũng ai trẻ trung xinh là cũ lớn tuổi
Hứa Lập cũng thấy khó hiểu —— Không thể nào Không thể thật sự ông bố nào hồ đồ gả con gái phủ Nhiếp Chính Vương chứ
Cô nương nhà ai đây thật là xui xẻo đến phủ Nhiếp Chính Vương thì sớm hương tiêu ngọc vẫn thì cũng Vương gia nhà lão lạnh nhạt cả đời
“Năm quyển tấu chương của các vùng ngoại ô bóng gió đều hỏi những chuyện vớ vẩn mấy bức thư mở chắc cũng là những chuyện ” Thịnh Quyết gõ gõ ngón tay lên bức thư bên cạnh mang theo ý nhạt “Tấu chương là để bọn họ những chuyện ”
“Chuyện của Vương gia chính là chuyện lớn” Hứa Lập tiếp lời đó dè dặt mở miệng “Hay là ngài suy nghĩ một chút”
Thịnh Quyết: “…”
Nhiếp Chính Vương lập tức mím môi cau mày khóe mắt nhếch lên như đang như sắp mở miệng mắng
Hứa Lập sắc mặt của nhưng vẫn lắm mồm thêm một câu: “Năm nay mấy vị tiểu thư khuê các trong kinh thành hình như cũng đã cập kê …”
Thịnh Quyết: “…”
Kết hợp với tấu chương và thư từ đó Thịnh Quyết lập tức hiểu
—— Nhạc Xương Hầu đúng là khéo ăn rõ ràng gả con gái cho kiếm cớ để con gái đến phủ tạm trú một thời gian
Nghĩ cũng đấy
“Nhạc Xương Hầu luôn ngay thẳng chính trực mà cũng vì con gái mà làm loại chuyện ” Thịnh Quyết khẩy “Phủ của bản vương dễ ở lắm núi vàng núi bạc mà các tiểu thư khuê các chen chúc đến ‘tạm trú’ một thời gian”
Hứa Lập cảm thấy dễ ở vì cũng chậm rãi lắc đầu bày tỏ sự khó hiểu của : “ ngài nổi tiếng là gần nữ sắc nếu vị đạo sĩ kinh các tiểu thư khuê các chắc cũng sẽ nghĩ đến chuyện đến…”
Thịnh Quyết ho khan một tiếng sắc mặt lão
Hứa Lập:
Lão vội vàng dùng lời để cứu vãn: “Vương gia khí chất hơn nữ tử trong thiên hạ đều ngưỡng mộ ngài chỉ cần ngài gật đầu phủ chúng nhất định sẽ là những cô nương xinh cao quý”