Đích Tỷ Muốn Thay Ta Làm Hoàng Hậu - Chương 4
10
Nghe như bất giác rùng
Mặc dù Phó Thanh Hoằng đã biết từ lâu là trưởng nữ của phủ Thừa tướng nhưng ngờ còn thể biết Triệu Nguyệt trong cung là
Liệu ch ém chet Giống như khi b ắn một mũi tên xuyên qua ngực của tiên đế tiễn những kẻ âm mưu chống chầu Diêm vương
Ta run rẩy lên chỉ thấy Phó Thanh Hoằng lảo đảo ngã về phía Hắn tựa tai giọng yếu ớt đến mức gần như : “Thương Nhĩ ở đây đợi một chút đừng chạy lung tung”
Ta ôm lòng ánh trăng chiếu xuống thấy rõ khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mày đang cau của
Tay dính đầy m áu khắp mũi mùi tanh Ta gọi Phó Thanh Hoằng dậy thấy trả lời chợt nhớ cánh tay của một vết thương cũ từ lúc còn ở thành Bình Dương
Cả Phó Thanh Hoằng nóng như lửa lẽ là đã sốt cao nửa kéo nửa ôm đưa một hang động kín gió ngoài tìm chút nước để giúp hạ sốt nhưng vết thương gần như xuyên qua vai của dám lộn xộn
Hắn là một vị Hoàng đế uy nghiêm xung quanh nhiều mật vệ Làm rơi tình thế nguy hiểm như
Ta dám cử động hái một ít cỏ dại che kín hang động thấy Phó Thanh Hoằng vẫn run rẩy liền ôm lòng
Cả đêm dám ngủ mơ hồ nhớ lúc chúng ở thành phố Bình Dương cũng thương nặng như thế
Tiên đế mở cổng thành dẫn Bắc Di thành Binh lính còn sót trong thành đã cố hết sức chống cự và nhanh chóng truyền tin tức cho Phó Thanh Hoằng
Trong cảnh hỗn loạn như lẽ là cơ hội để trốn thoát nhưng khi thấy một đàn ông lực lưỡng vác cuốc cày ruộng liều mạng chiến đấu với một tên lính mặc áo giáp mang theo một ngọn giáo sắc bén đã còn tâm trí để chạy trốn nữa
Ta lôi thanh đại đao mà Phó Thanh Hoằng đã đưa cho Vì lớn lên từ nhỏ ở thôn quê nên sức lớn hơn nhiều so với những cô nương bình thường quen thuộc với trong cơ quan hộ tống cũng miễn cưỡng biết một hai chiêu thức
Chỉ với ba chiêu mèo cào vụng về đánh từ trưa đến chiều tối gặp ai cũng ch ém ch ém đến mức dính đầy m áu gió thổi qua là lạnh run
Cánh tay của đau nhức vết thương đau đến mức tê dại thậm chí mắt còn lấm tấm m áu
vẫn còn hai ba tên lính vây quanh lấy m ạng
lúc Phó Thanh Hoằng tới cưỡi ngựa đầy bụi thương còn dính m áu thấy kinh ngạc nhướng mày: “Là ngươi”
Hắn đưa cây thương về phía bằng tay trái: “Theo để chúng đưa ngươi về”
Không biết lấy dũng khí từ mà nắm lấy cây thương đưa để bế lên ngựa
Hắn lấy tay trái giật cây thanh đao khỏi tay bỏ ngọn thương tay : “Nếu ngươi đã quyết định theo thì hãy giet hết bọn chúng Cánh tay của đang thương thể cầm k iếm ”
Đêm đó Phó Thanh Hoằng dẫn quân về thành tiếp viện
Hắn cưỡi ngựa đưa qua mọi ngõ ngách trong thành Khi gặp lính Bắc Di sẽ lệnh cho dùng thương đ âm chet tên linh đó
Ta dựa nửa vòng tay biết bao nhiêu sinh m ạng đã Khi trời sáng hai chúng đánh đuổi một toán quân Bắc Di khỏi thành đó dựa tường thành nghỉ ngơi
Phó Thanh Hoằng suốt đêm gì bỗng nhiên hỏi: “Ngươi là nữ nhi của phủ thừa tướng ngươi là ai”
Ta thành thật thú nhận: “Ta là Lục Thương Nhĩ Triệu tiểu thư gả đến đây nên ép thế chỗ”
Tim đập như trống nhưng Phó Thanh Hoằng gì
Hắn hỏi tại thể kiên trì lâu cũng hỏi danh tính thật của chỉ chằm chằm mặt trời đang từ từ mọc lên ở đằng xa: “Dù cũng quan trọng ngươi vẫn là Vương phi của là Hoàng hậu tương lai”
Rõ ràng còn thành công tiến đế đô nhưng giọng điệu kiên quyết
Hắn mỉm : “Ngươi đã lập đại công thưởng gì nào”
Ý định “Ta cứu mẹ của ” cứ quanh quẩn đầu lưỡi nhưng nuốt xuống Ta mở lời: “Tìm dạy luyện võ ”
Luyện võ võ công bên mới thể cứu mẹ khỏi phủ thừa tướng
Phó Thanh Hoằng gật đầu đồng ý Sau đó vẫn ở căn nhà nhỏ đây ngày ngày luyện tập ngừng nghỉ sử dụng cây thanh đao một cách thành thục
11
Phó Thanh Hoằng tỉnh dậy khi mặt trời chiếu xuyên qua đám cỏ dại mà đã lấp ở cửa hang
Trong mắt hiện lên nụ giễu cợt: “Này ngươi nhân cơ hội chạy trốn ”
“Sợ sẽ chet ở đây ”
Ta dừng một chút : “Ta sợ lúc ngươi khoẻ sẽ đ âm chet ”
Hắn khúc khích: “Ta đáng sợ đến Ta tưởng sáng hôm đó đã rõ với ngươi ”
Hắn đã gì Ta cúi đầu xuống và trả lời
Phó Thanh Hoằng tựa hồ tâm tình : “Lần ngươi cùng nữ nhân ngu xuẩn bỏ truy cứu nữa nhưng sẽ chuyện như ”
“Hoàng hậu trốn khỏi cung chuyện gì sẽ xảy ngươi cũng hiểu chứ”
Hắn hồi cung Không biết Phó Thanh Hoằng đang nghĩ gì nữa: “ Tại hồi cung Nếu cần một làm Hoàng hậu Triệu Nguyệt so với càng thích hợp hơn”
Phó Thanh Hoằng lạnh: “Ta chọn thê tử còn cần ngươi quản Triệu Nguyệt xứng Hoàng tử tương lai thể để cho cô sinh ”
Ta hiểu điều gì khác biệt Hắn là quan tâm đến mấy chuyện tại hôm nay cứng đầu khi chọn thê tử như thế
giọng giận dữ của biết rằng đang vui
Nên dám nữa
Bầu khí căng thẳng trong giây lát liền đổi chủ đề: “Tại ngươi thương”
Phó Thanh Hoằng thản nhiên liếc vết thương: “Không bọn chúng là số binh lính do tiên đế nuôi dưỡng Ta đã chờ gần một tháng cuối cùng trong lần săn cũng dụ bọn chúng ngoài”
“Vậy ngươi động tĩnh gì suốt một tháng qua là để tóm gọn bọn chúng ”
“Không đang thu thập chứng cứ phạm tội của các quan để xử lý chúng Vì mới một mẻ bắt gọn chúng thay thế bằng của ”
Ta gật đầu chuẩn chuyện khác với thì thấy những giọng ồn ào bên ngoài
Ta cầm thanh đao trong tay Phó Thanh Hoằng cũng giơ k iếm lên bằng tay trái dường như dậy ngoài
Hắn vẫn còn thương nếu chăm sóc cánh tay của thể sẽ để di chứng Ta giữ và : “Ta xem xem Nếu mật vệ mà là khác sẽ nghĩ cách để giet hết bọn chúng nếu lúc đó ngươi ngoài cũng muộn”
Phó Thanh Hoằng yên
Ta cầm thanh đao qua lỗ một lúc lâu cuối cùng xác nhận đó là mật vệ của Phó Thanh Hoằng
Người mà Phó Thanh Hoằng đưa đến để dạy võ cho chính là mật vệ và biết một vài cử chỉ đặc biệt của họ
Cảm ơn trời Phó Thanh Hoằng đã cứu
khi mật vệ đưa Phó Thanh Hoằng : “Mang theo Hoàng hậu về cung”
Ta lo lắng : “Không còn cứu mẹ ”
Phó Thanh Hoằng hừ lạnh một tiếng rời biết thái độ của như thế nào chỉ thấy mật vệ đã dạy võ cho mỉm : “Hoàng hậu yên tâm Bệ hạ đã lệnh cho bọn cứu mẹ của lâu ”
Ta chợt nhận Phó Thanh Hoằng đang đợi một trốn về ngôi làng đó
Hắn chắc chắn sẽ đến ngôi làng đó đến đó sẽ chỉ nhận tin tức về mật vệ
Cho tới lúc đó vẫn ngoan ngoãn trở về cung
Chẳng trách kiên nhẫn như cho phép ở ngoài cung lâu như mà đưa về
dù thế nào nữa mẹ vẫn bình an vô sự tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống