Đích Tỷ Muốn Thay Ta Làm Hoàng Hậu - Chương 2
3
Làm gì ư Tất nhiên là cảnh báo đừng làm những chuyện nên làm
Tiên đế ban cho một trăm gánh của hồi môn tiếng chiêng trống náo nhiệt suốt nửa tháng đưa đến thành Bình Dương
Thế nhưng trong thành hề thấy bóng dáng một quả cầu đỏ nào rõ ràng là Phó Thanh Hoằng khi nhận thánh chỉ đã chuẩn cho việc thành thân
Tên thái giám dẫn đoàn là một kẻ ngu ngốc cái cảnh là biết tiếp đón đáng lẽ chỉ cần lén lút đưa vương phủ cũng coi như xong
Thế nhưng tên đại thái giám hiểu sự tình cố tình vẻ chờ ở ngoài cổng thành đợi Phó Thanh Hoằng đích thân đến đón
Lính gác cửa thành thậm chí còn thèm ông lấy một cái
Đoàn rước dâu đợi từ sáng đến tối cuối cùng tên thái giám tuyệt vọng dùng thánh chỉ ngang nhiên thành
Sau đó ông đưa đến phủ Trấn Vương mặc kệ an nguy của bỏ cửa
Tên thái giám còn vội vàng nhét thánh chỉ tay bỏ để một đối mặt với Phó Thanh Hoằng
kịp bước ba mét ông đã va ngay Phó Thanh Hoằng đang cưỡi ngựa về
Đó cũng là lần đầu tiên gặp phu quân của
Ta mặc một bộ xiêm y màu đỏ tươi vén khăn trùm đầu lên trai mặc đồ đen đang cưỡi ngựa từ xa
Ngựa của chạy nhanh ngay cả khi lao tới tên thái giám cũng dừng
Hắn thậm chí còn thắt chặt dây cương Con ngựa phi nước đại giơ móng về phía bước nhanh về phía đại thái giám
Đại thái giám kịp trốn thoát móng ngựa giẫm nát bụng kêu lên đau đớn mười lăm phút ông dần dần còn động đậy
Phó Thanh Hoằng bên cạnh chớp mắt
Ta như hóa đá Dù lớn lên ở vùng quê hẻo lánh gan hơn thường nhiều nhưng bao giờ chứng kiến cảnh tượng m áu me như
Máu bắn tung tóe lên mặt cũng dám lau sợ Phó Thanh Hoằng sẽ cho ngựa giẫm chet
Bên tai vang lên tiếng rên đau đớn chân tay mềm nhũn nghiến răng chịu đựng cho đến khi đại thái giám chet hẳn
Phó Thanh Hoằng lớn là một thanh âm cực kỳ trong trẻo và dễ : “Này các ngươi xem mắt thế nhỉ”
“Các ngươi còn ngây đó làm gì Còn mau về báo cáo cho Hoàng đế của các ngươi lỡ nổi giận ban cho thêm một Vương phi nữa”
“Phải nào tiểu Vương phi của ”
Phó Thanh Hoằng xuống ngựa mặt khẽ cúi những ngón tay lạnh lẽo vuốt ve giọt m áu má
Trời đã chạng vạng tối phía là một khung cảnh hoàng hôn tuyệt và lộng lẫy Gió thổi qua tóc bay bay cọ mặt
Khóe miệng cong lên một nụ đến mức khiến say mê
Ta còn kịp định thần mắt đã phủ một màu đỏ tươi đôi mắt sắc bén lướt qua
Phó Thanh Hoằng nhếch mép : “Nhìn xem Vương phi của sợ ngây kìa”
Hắn bước về phía vương phủ tay kéo lê một thanh đao lớn
Trên lưỡi đao còn dính m áu
Hắn bậc thềm : “Không Vương phi”
Làm dám lời chứ Ta lê đôi chân gần như cứng ngắc của đến bậc thềm và tiến đến gần từng bước một
Hắn nửa miệng: “Ồ bé con nhà ngươi cũng gan nhỉ”
“Vậy tên tiểu Hoàng đế đó sai ngươi tới đây làm gì Giám sát bản vương Hay là ngươi giet ”
Cuối cùng cũng câu đầu tiên: “Ngài sai đến đây là để phô diễn uy quyền Hoàng đế cho ngươi biết ơn huệ dạt dào của ”
Phó Thanh Hoằng như : “Ngươi cũng thông minh đấy”
Ánh mắt lướt qua thánh chỉ trong tay xuống hỉ phục đỏ thẫm của : “Dù đây cũng là hôn sự do hoàng ban xuống là vua là thần làm dám trái lệnh đúng nào”
Ta thể cảm nhận ánh mắt quét qua từng chỗ khuôn mặt khiến cho tứ chi càng thêm cứng đờ
Phó Thanh Hoằng ném thanh đao lớn trong tay cho : “Tặng cho ngươi nếu ngươi thực sự bản lĩnh hãy cầm lấy thanh đao mà đến lấy m ạng bản vương”
Ta lúng túng đưa tay đón lấy và từ đó thanh đao bằng đồng to lớn luôn ở bên cạnh
4
Có lẽ Triệu Nguyệt coi thường cây thanh đao nên đã phất tay cho phép cho mang
Ta nội điện cùng nàng đổi y phục theo Triệu phu nhân cầm thanh đao trong tay chuẩn rời cung trở về phủ
Triệu Nguyệt ngăn nghi ngờ hỏi: “Ngươi và Phó Thanh Hoằng thật sự gặp thường xuyên ”
Ta cụp mắt xuống: “Không chỉ mới gặp bốn lần thôi”
Lần đầu tiên là ngày thành thân Hắn đưa vương phủ tùy ý chỉ cho một gian viện
Lần thứ hai là nửa tháng khi thành thân khi khởi binh làm phản Đó là một buổi sáng sớm sai đến gọi dắt ngựa ở cửa đợi
Ta biết vì gặp mặt nở nụ đùa cợt: “Bản vương sắp khởi binh làm phản ”
Hắn như thể đang bàn bạc chuyện sáng mai ăn gì vô cùng nhẹ nhàng
“Tiểu Vương phi nàng chọn bản vương chọn Hoàng đế Nàng xem ai trong chúng sẽ thắng”
Ta thể trả lời thậm chí còn chút đồng cảm với Hoàng đế
Nhìn kìa ép tới mức mới chịu Vừa mới ban hôn xong đầy tháng mà đã dẫn binh tạo phản
Giờ đây Phó Thanh Hoằng chỉ nắm binh quyền trong tay mà sẽ tước luôn ngai vàng
mẹ còn ở trong phủ Thừa tướng nếu phủ Thừa tướng sụp đổ mẹ ảnh hưởng
Phó Thanh Hoằng ép trả lời gọi mật vệ đưa đến một căn nhà ở thành Bình Dương: “Ta cần một nơi để bàn bạc chuyện quan trọng sợ rằng trong Vương phủ chỗ cho Vương phi ”
Lần thứ ba khi thành Bình Dương thất thủ tiên đế tin Phó Thanh Hoằng nổi loạn liền cấu kết với Man tộc Bắc Di phái gián điệp đến mở cổng thành Bình Dương
Đường phố hôm đó ồn ào Phó Thanh Hoằng dẫn đại quân tiến kinh đánh trận nhưng tiên đế dẫn đạo tặc thành Bình Dương
Ở đây chỉ còn ba nghìn binh lính ít hơn nhiều so với quân đội Bắc Di Những lính phái đến canh giữ đều cầm thương chiến trường
Đường phố ngõ hẻm đỏ như m áu
Giữa tiếng la hét của mọi run rẩy cầm lấy cây thanh đao mà Phó Thanh Hoằng đưa cho
Nó trong tay từ lần đầu tiên thấy m áu
Lần thứ tư là ngày Phó Thanh Hoằng đánh hoàng cung
Hắn đưa lên những bậc thang dài dẫn đến điện càn khôn và phong làm Hoàng hậu
Ta hiểu Phó Thanh Hoằng đang nghĩ gì cũng dám tự ý đoán suy nghĩ của của
May mắn thay bây giờ tất cả đã kết thúc
Ta cúi đầu ôm lấy thanh đao theo Triệu phu nhân Vừa đến cửa cung cửa liền tự động mở
Các thị nữ và thái giám đang quỳ đất ở bên ngoài Phó Thanh Hoằng ngoài cửa hỏi: “Hoàng hậu đuổi mọi ngoài”
Ta cúi đầu dám cử động Triệu Nguyệt từ trong bước ngọt ngào : “Bệ hạ mẫu thân của đến nên chuyện riêng với bà chút thôi”
Phó Thanh Hoằng thậm chí nàng thay đó bước đến mặt và yên ánh mắt chằm chằm cây thanh đao: “Ngươi là ai”
5
Tiêu Nó sẽ thu hút sự chú ý của Phó Thanh Hoằng đúng
Trên mặt thoáng lên tia hoảng sợ Nếu như Phó Thanh Hoằng biết lừa dám nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy nữa
May mắn thay trong cung của những nha khéo tay và giỏi trang điểm Trước khi và Triệu Nguyệt đổi với họ đã giúp chúng thay đổi diện mạo Lông mày cong của đã tỉa phẳng và đánh phấn phủ che đôi mắt sắc sảo
Còn Triệu Nguyệt đôi mắt to tròn nay vẽ thêm đôi lông mày cao vút đuôi mắt kéo dài cả còn vẻ dịu dàng như thay đó là khí chất uy nghiêm lạnh lùng
Chúng vốn đã ngoại hình giống giờ như nữa chắc hẳn Phó Thanh Hoằng thể nhận nhỉ
Ta cúi đầu thật thấp: “Bệ hạ thần nữ là nhị tiểu thư của phủ Thừa tướng”
“Ngươi đang làm gì với thanh đao ”
“Trưởng tỷ thanh đao cần chăm sóc và bảo dưỡng thật nên nhờ thần nữ mang khỏi cung”
Triệu Nguyệt ý thức chuyện gì đó liền tiến đến gần : “Bệ hạ thần nghĩ rằng nay đã làm Hoàng hậu thể suốt ngày cầm đao làm những chuyện vô bổ đúng lúc mẫu thân đến thăm nên đã nhờ họ mang về phủ”
Phó Thanh Hoằng trầm mặc một lát: “Đi ”
Nghe vẻ giận dữ chợt bối rối
Sao tức giận Ta hiểu cũng thời gian suy nghĩ nhiều như nhanh chóng cúi đầu theo Triệu phu nhân ngoài
Khi bước ngoài thấy ngoài sảnh chất đầy gần mười thùng đồ nắp mở bên trong lộ những viên đá quý và ngọc trai lấp lánh
Ngoài còn những tấm vải lụa sặc sỡ
Ta thấy giọng ngạc nhiên của Triệu Nguyệt: “Bệ hạ những thứ là tặng cho thần ”
Còn giọng cứng ngắc tức giận của Phó Thanh Hoằng: “Không”
“Người mang nó ”