Đích Nữ Phản Công - Chương 3
5
Ta gọi Lục Trúc bôi thuốc cho
“Ân nghĩa Ngài đến chuyện Vĩnh An hầu phủ những năm đã nhận ngân lượng của Triệu gia là chuyện trưởng đã cứu Thôi An một mạng”
Thôi lão phu nhân đập vỡ chén trà: “Triệu Khanh Như ngươi ý gì Vĩnh An Hầu phủ là cao môn quý Triệu gia ngươi chỉ là xuất thân từ kẻ vũ phu thô lỗ mà thôi”
“Ta lúc đã với ngươi An nhi dù cưới nữ nhân thì như thế nào qua một thời gian nữa ngươi vẫn thể cửa quyền chưởng gia Hầu phủ còn ở trong tay ngươi…”
Ta nắm chặt chén trà bóp vỡ nó mặt bà nước trà nóng bỏng bắn lên bà trong trướng vang lên tiếng hét lớn
“Cút ngoài”
“Mấy năm nay giấy tờ Hầu phủ ngươi nợ Triệu gia ngày mai sẽ đưa đến Hầu phủ Trong vòng ba ngày nếu trả hãy xem thử kẻ xuất thân võ phu thô lỗ như sẽ làm chuyện gì”
Lục Trúc đắp thuốc cho xong cầm lấy chổi điều bên cạnh bắt đầu quét rác lung tung hướng về phía Thôi lão phu nhân
“Có chuột chuột lớn quá thứ đồ trong cống thật là bẩn thối”
Thôi lão phu nhân cơ hồ là lăn bò khỏi doanh trướng Lục Trúc đau lòng mặt : “Tiểu thư lúc lão gia và phu nhân định hôn sự nào ngờ lão bà điên là như ”
“Tưởng thể rời xa thị phi ngờ gia tộc làm chuyện bẩn thỉu như phi”
Ta xoa xoa khuôn mặt tròn trịa của Lục Trúc bảo nàng đừng lo lắng Nàng cả đã ôm lấy
Đôi mắt đen của Tiêu Biệt Trần thâm trầm một lời mà chỉ chằm chằm khuôn mặt thương của
“Ta còn đụng tới để cho lão già làm thương”
Ta định vuốt vuốt tóc thình lình xóc lên hai tay theo bản năng túm lấy cổ Chúng sát gần hơn
Khoảng cách gần đến mức thể cảm nhận nhịp tim của Ta chút khó chịu cách xa một chút một giây cả cuồng đè ở thân
“Khanh Khanh nàng hiện tại trốn Muộn ”
Hơi thở nóng rực của Tiêu Biệt Trần phả tai gần như khống chế thở hoảng loạn của
“Thái tử điện hạ đây là buổi săn bắn mùa xuân của hoàng gia bệ hạ đang ở ngay bên cạnh”
Tiêu Biệt Trần nhắm mắt khi mở đôi mắt hoa đào tràn đầy ý hăng hái: “Được chờ ngày nàng cầu xin đến”
Hắn một lúc lâu mới chống đỡ thân thể dậy Trong khí tựa hồ vẫn còn lưu thở vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng bắt đầu tự hỏi quyết định đã sai đường
Tiêu Biệt Trần tuyệt đối dễ trêu chọc ngày tham dự yến tiệc của Trưởng công chúa mặc váy Lưu Vân đến đã liếc mắt một cái trúng còn đường lui nữa
Ngày đó Tiêu Biệt Trần lấy k iếm kề lên cổ Triệu Vận Tri còn thản nhiên chờ ở con đường qua
“Triệu tiểu thư vội vàng gặp hoàng tỷ như nàng cũng sẽ ngươi nhiều thêm một cái ”
Trước khi tấn phong Thái tử Trưởng công chúa là tôn quý nhất của hoàng tộc Tiêu thị
Con cái các đại thế gia ở kinh thành tranh nịnh bợ từng đều đuổi khỏi phủ công chúa Tiết Nhị Lang ý đồ bò lên giường còn lột trần trói ở phố Trường An bắt diễu hành suốt ba ngày
chuyện làm nhất định Trưởng công chúa hỗ trợ
“Xin hỏi Thái tử điện hạ cố ý ở chỗ chờ thần nữ là cho thần nữ lời khuyên ”
Ta cúi đầu xuống chỉ khi tới gần mới ngước đôi mắt ngấn nước lên cộng với chiếc váy bồng bềnh khiến toả sáng rực rỡ
A tỷ từng đôi mắt của như gì là
Tiêu Biệt Trần khẽ một tiếng lòng bàn tay nóng rực nâng dậy Cùng đối mắt với
“Làm của ”
Triệu gia đã thề độc cuộc đời tuyệt đối làm nữ nhân của Tiêu gia nữa
“Ta……”
“Hay là ngươi cảm thấy gả cho phế vật gia thế mới là kết cục của Triệu Khanh Như”
Ta khẽ mở miệng chữ “” trong miệng còn thốt đã một bàn tay che
Ngay đó bàn tay rơi xuống cổ từ từ rút Làn da cổ mịn màng ngay lập tức xuất hiện một dấu đỏ ngay đó
Lực của Tiêu Biệt Trần cũng lớn nhưng mang theo cảm giác áp bách mạnh
“Nàng hẳn là cũng đã qua Tiêu Biệt Trần vốn danh hiệu Diêm La vương Ta đã coi trọng nàng cho dù phá vỡ cũng sẽ từ thủ đoạn mà nàng”
Ta thật lâu nước mắt sợ hãi rơi xuống mu bàn tay Giống như thể thoáng thấy khói thuốc súng và máu vô tận phía
“Được”
6
Từ đó về ít khi thấy Thôi gia tham dự các yến hội trong kinh Thôi An đã thay đổi phong phạm con cháu nhàn tản ngày xưa thường xuyên qua với mấy vị tướng lĩnh trẻ tuổi của triều đình
Lần tiếp theo gặp đã qua một năm ngày bọn họ thành thân
Trên yến hội Tiêu Biệt Trần lôi kéo ở vị trí bên cạnh
“Phụ hoàng trầm mê với đan sa mà nàng nhờ Hoàng tỷ hiến lên sớm đã để ý tới triều chính”
“Cho dù nàng đùi cũng ai dám một lời”
Sắc mặt ửng đỏ cúi đầu rót rượu cho Khấu Đan mới bôi cẩn thận dính rượu trong lúc sợ hãi Tiêu Biệt Trần nhếch môi tới gần chén rượu hôn đầu ngón tay ướt đẫm của uống cạn chén rượu
Ta cuống quít thu hồi bàn tay đang run rẩy Quay thấy Thôi An vẻ mặt thống khổ
“Khanh Như nàng quên mất gia huấn của Triệu gia và nguyên nhân Triệu tỷ chet thảm ”
“Khanh Như nàng tuyệt xứng với nàng”
Ta giữ chặt bàn tay đang tức giận của Tiêu Biệt Trần ở bàn nhẹ nhàng trấn an
Sau đó lạnh giọng phân phó cung nhân: “Thôi thế tử uống nhiều lời và hành động giữ phép còn mau mang xuống”
Bàn tay Tiêu Biệt Trần thoát khỏi tay trượt từ thắt lưng của xuống đùi vuốt ve khiến ngứa ngáy nhịn run nhẹ
mặt tuấn tú hai má ửng đỏ khi uống rượu
Thôi An thoát khỏi cung nhân : “Khanh Như nàng nhất định là bức ép nàng chờ sẽ nhanh tới cứu nàng Chúng vẫn giống như cầm sắt hòa minh”
Triệu Vận Tri rốt cục nhịn nữa giơ tay ném bát đũa Ta xua tay bảo thị vệ đem hai bọn họ xuống ném phía ngoài hành lang là
Thuận tiện cho bọn họ trở chốn cũ hàn gắn mối quan hệ vợ chồng
“Đang suy nghĩ cái gì Tỷ tỷ nàng là Triệu Khanh Nguyệt”
Ta ở Quan Nguyệt các hồi lâu cho đến khi giọng mang theo men say của Tiêu Biệt Trần vang lên
Ta nhớ tỷ
Tỷ tỷ – Triệu Khanh Nguyệt là ôn nhu nhã nhặn lịch sự nhất đời năm cập kê Thái tử thanh mai trúc mã của tỷ – Tiêu Dịch Cảnh cầu thánh chỉ ban hôn
Thiên tử đích thân tới thay phụ thân đang chiến đấu đ ẫm m áu ngoài chiến trường của gả a tỷ
Sau đó chiến sự đại thắng tỷ tỷ cũng mang thai cả nhà chúng đắm chìm trong niềm vui sướng Chỉ là khi đó vẫn thấy rõ sự kiêng kỵ trong ánh mắt Thiên tử
Ngày phụ thân hồi kinh ban ngày ban mặt giữa chốn cung đình canh giữ nghiêm ngặt Thái tử phi mất tích
Huynh trưởng một truy đuổi theo đ ánh g ãy hai chân suýt nữa mất mạng
Phụ thân là một vị tướng Không thương chiến trường nhưng khi trở về nhà suýt chet tay chính của
Sau khi tìm kiếm suốt ba ngày thi thể trần truồng của tỷ tỷ ném ở cửa phủ Trấn quốc tướng quân
Cả nàng một chỗ lành lặn thai nhi đã thành hình trong bụng đã mất Trong tay nàng nắm chặt lá bùa bình an đã rách nát thêu cho hài tử trong bụng
Ta từ nhỏ đã thích múa đao lộng thương nữ công thêu thùa gì đó dốt đặc cán mai mẫu thân luôn quở trách dáng vẻ của một nữ nhi
Chỉ tỷ tỷ xoa đầu ôn nhu : “Khanh Như của chúng làm gì cũng tỷ tỷ chỉ hy vọng vui vẻ”
Một như rơi kết cục chịu đủ mọi lăng nhục chet thảm Cha mẹ và trưởng cực kỳ bi thương nhưng ai cũng im miệng đề cập tới việc truy cứu những địch quốc bắt như thế nào trong cung đình đại nội
Thái tử Tiêu Dịch Cảnh đả kích lớn bệnh dậy nổi Trong tang lễ của tỷ tỷ mẫu thân vì mấy ngày nay khẩu vị ngửi thấy mùi đồ ăn liền nôn
Tất cả đều Hoàng thượng thấy Đêm đó mẫu thân bệnh tìm thầy thuốc khắp nơi nhưng ai chữa
Trước khi chet bà vẫn kéo tay và Thôi An nguyện vọng chính là định hôn sự
“Như nhi nữ nhi Triệu gia cả đời tuyệt tái giá với hoàng tộc Tiêu thị mẫu thân chỉ hy vọng con gả cho một gia đình nhàn tản sống bình an cả đời”
Năm mười tuổi đã mất mẫu thân và tỷ tỷ mà thân thiết nhất