Đế Vương Si Tình - Chương 4
14
Ta rời ngày đại lễ phong hậu Không báo cho bất kỳ ai Phó Ngôn Từ biết Ta cũng biết
Trong lễ sách phong trăm quan nghiêm trang hai bên bậc thang dài Phó Ngôn Từ cao chuẩn đón hoàng hậu của
Quá xa
Ta rõ vẻ mặt của chỉ cảm thấy hẳn là vui vẻ
Dù thì Thẩm Minh Nguyệt cũng là thanh mai trúc mã mà yêu thương nhiều năm
Khi ở lãnh cung thường kể cho những chuyện thú vị xảy với tiểu thư Thẩm gia
Mà tiểu thư Thẩm gia cũng từng phụ lòng ngay cả khi ở lãnh cung cũng thỉnh thoảng tin tức về nàng
Rõ ràng nàng là đích nữ Thẩm gia Thẩm tướng quân nắm trong tay binh quyền quyền lực trong tay các công tử thiếu gia cầu hôn thể đạp vỡ ngưỡng cửa nhưng nàng thà bỏ lỡ tuổi xuân thì trở thành cô nương già mọi ở kinh thành chế giễu là ế chồng cũng chỉ nguyện gả cho Phó Ngôn Từ
Tình cảm sâu nặng như làm thể cảm động
Mà Thẩm gia cũng vì mà giúp Phó Ngôn Từ rửa sạch nỗi oan nghênh đón lên ngôi
Hai chờ đến mây tan thấy trăng sáng
Ta thật lòng chúc phúc cho hai bạc đầu giai lão
Trong lúc mơ màng như thấy Phó Ngôn Từ nghiêng đầu về phía nhưng kịp rõ thì lưng đã truyền đến một giọng trong trẻo: “Tang Tang thôi”
Là Trì Diên Chi
Hắn đã cởi bỏ bộ trang phục thị vệ mặc một chiếc áo dài màu xanh lam thẳng tắp như cây trúc
Ta “Được”
Ta
Tạm biệt
Thái tử điện hạ
15
Đi đường vất vả
Đi hơn nửa tháng cuối cùng cũng trở về quê hương
Nhà là thương gia nổi tiếng khắp vùng
Ta bán cung vì nhà nghèo túng mà là vì kế mẫu ghét từng hận bà nhưng bà cũng đã qua đời từ mấy năm
Hận cũng chỗ để hận
Phụ thân già thấy thì nước mắt lưng tròng kể lể nỗi nhớ nhung nhiều năm biết ông thật sự nhớ chỉ lấy lòng
đã còn hận ông nữa
Nỗi buồn sự đau khổ và căm hận khi mới bán cung những năm qua đã tan thành mây khói
Giờ đây chỉ còn nhớ những năm thơ ấu ông cũng từng bế cao quá đầu dỗ dành còn tự tay dạy chữ
khi kế mẫu xuất hiện Ông đã thay đổi
Ông và mẫu thân từng là tình nhân thời thơ ấu nhưng chống sự dịu dàng trong chốc lát của kế mẫu
Mặc kệ mẫu thân sự lạnh nhạt của ông hành hạ mà chết
cũng chính ông đã tốn nhiều công sức để tìm tin tức về trong cung nhờ tìm mối quan hệ đưa cho mấy trăm lượng bạc
Giờ đây thậm chí biết đối mặt với ông như thế nào
Chỉ thể đối xử lạnh nhạt
Ông nhận sự lạnh nhạt của nhất thời chút bối rối lúc bảy tuổi từ lưng ông thò đầu rụt rè với : “Tỷ tỷ”
Cô bé là đứa con mà kế mẫu đã cố gắng hết sức để sinh
Cô bé biết mẫu thân đã hại chết mẫu thân
Chỉ biết rằng là tỷ tỷ của nó
Là thân duy nhất đời ngoài phụ thân
Nhìn đôi mắt trong sáng ngây thơ của cô bé thể trút nỗi hận kế mẫu lên cô bé
Trẻ con vô tội
Ta tiến lên xoa đầu nó
Phụ thân già thấy thích cô bé liền đẩy cô bé đến bên nắm chặt ngón tay nhỏ bé của kéo góc áo : “Tỷ tỷ dọn dẹp đồ đạc cho tỷ”
Ta gật đầu mặc nó dẫn sâu tiểu viện
Là Vân Hương các mà mẫu thân từng ở khi mất
Phụ thân hẳn là nhớ chuyện xưa với mẫu thân nên nơi vẫn giữ nguyên cách bài trí như lúc mẫu thân còn sống
đã mất
Nhớ nhung thì ích gì
Đang nghĩ ngợi đột nhiên lấy một miếng ngọc bội từ trong bọc nhẹ giọng hỏi: “Tỷ tỷ đây là gì”
Ta ngẩn
Nhìn miếng ngọc bội trong tay ánh mắt dừng ở một góc nhỏ nhất
Trên đó khắc một chữ – Từ
Ta cẩn thận đặt miếng ngọc bội lòng bàn tay lẩm bẩm: “Một quen tặng”
16
Ta nhớ năm đó là năm thứ năm giam trong lãnh cung
Phó Ngôn Từ còn là kẻ nghèo túng đáng thương như lúc đầu mà nhờ sự giúp đỡ của Thẩm gia đã thể tùy ý lãnh cung
Ta cũng lo lắng về đồ ăn thức uống nữa
Chỉ một đêm tiếng sấm đánh thức mở mắt đã thấy Phó Ngôn Từ đang giường của chăm chú
Ta giật
ngay đó lòng bàn tay thấy ấm áp
Ta giơ tay lên
Thì là miếng ngọc bội mà Phó Ngôn Từ thường đeo bên hông
Ta biết đây là di vật mà tiên đế để cho
Phó Ngôn Từ trân trọng
Một miếng ngọc bội nhỏ bé nhưng trong lòng bàn tay nặng ngàn cân vội vàng : “Điện hạ thứ quý giá như nô tỳ dám nhận”
: “Thứ quý giá tặng cho quý giá nàng cứ nhận ”
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt vô cùng
Khoảnh khắc đó tim đập lỡ một nhịp
Thái hậu hoàng đế coi trọng
Ta đương nhiên biết
dù coi trọng đến trong hậu cung rộng lớn cũng chỉ là một vật
Gặp nhỏ làm phiền khác lớn càng lớn
Sủng ái lạnh nhạt chỉ là ý nghĩ nhất thời của bậc đế vương
Ta đã chán ngấy cuộc sống như
Ta đem cả cuộc đời đặt cược trái tim của bậc đế vương
Ta lớn thoải mái trở thành một vật trang trí trong hậu cung
Ta trở thành một con
Một con thuộc về chính
Muội vuốt ve miếng ngọc bội khỏi nghi ngờ: “Vậy thì quen vẻ coi trọng tỷ tỷ chẳng lẽ khi tỷ tỷ xuất cung đó giữ tỷ tỷ ”
Ta đột nhiên nhớ đến mấy ngày Phó Ngôn Từ mặt lạnh như băng hốc mắt đỏ trừng mắt chất vấn: “Tang Tang ngươi đã sẽ ở trong cung bầu bạn với ”
Khoảnh khắc đó nhớ năm đó ánh hoàng hôn thái tử điện hạ phong lưu tuấn tú cúi đầu tùy tiện một câu đã cứu mạng
Còn với : “Chờ ngươi đến báo ân”
Thật là tiêu sái thật là
Ta thích
Ta động lòng
trong hoàng cung thứ đáng giá nhất chính là chân tình
Không nhắc đến
Không nghĩ đến
Nhìn khuôn mặt non nớt của khẽ
Nói một lời dối
“Không ”
“Chàng là cao quý thứ thiếu nhất chính là nô tỳ cung nữ hiểu chuyện huống chi -”
Chàng đã hoàng hậu mà yêu thương nhiều năm
Chàng còn nhớ đến
17
Sau đó tiếp quản thương hành của phụ thân
Lúc đầu gặp nhiều khó khăn
Phụ thân làm chưởng quầy cả đời đa số chưởng quầy các cửa hàng đều quen với cách quản lý của
Nên phục khi phụ thân giao thương hành cho một nữ tử quản lý
Huống chi thưởng phạt phân minh dung túng cho chưởng quầy tham ô hối lộ
Sau ba tháng tiếp quản mấy chưởng quầy liên hợp tìm phụ thân cáo trạng
ở nghị sự đường từng đều cãi đến mức nên lời
Khi bọn họ thể dùng lý lẽ thuyết phục liền dùng giới tính để hạ nhục
Ta ở trong cung đã trải qua biết bao hiểm nguy sớm còn là Tang Chi sợ chuột chạy sợ ruồi kêu nữa
Chỉ ba câu hai lời đã mắng cho bọn họ cút về Mắng đến mức bọn họ nên lời mắng đến mức bọn họ ngẩng đầu lên
Sau đó bọn họ định mưu sát nhưng kịp tay đã nha phủ bắt đại lao
Không còn cách nào khác
Trì Diên Chi hiện giờ đã là đầu nha phủ
Không ai biết chuyện quá khứ của và chỉ nghĩ rằng và chỉ tình cờ cùng về quê
đã bảo vệ
Mối quan hệ liền lan truyền ngoài
Phụ thân lúc đầu vui mừng lộ vẻ lo lắng
Trong nhà con trai vẫn luôn nghĩ đến chuyện tìm một đàn ông thật thà chất phác ở rể
Còn Trì Diên Chi hiển nhiên phù hợp với tiêu chuẩn chọn rể của
Người khuyên rằng: “Tang Tang con là nữ tử ngoài kinh doanh cũng nhiều bất tiện là tìm một đàn ông thật thà ở rể Tang gia chúng con cũng chỗ dựa”
chút do dự liền từ chối “Không cần”
“Ở trong cung nhiều năm con tin lòng càng tin chân tình con chỉ tin chính nếu ở lãnh cung con lúc nào cũng dựa dẫm khác chỉ sợ con sẽ sống đến bây giờ”
Phụ thân những vết sẹo chằng chịt tay nghĩ đến những hiểm nguy đã kể trong quá khứ hốc mắt khỏi đỏ
vẫn khuyên nhủ: “Tang Tang con cần gì cực đoan như ——”
Ta thở dài cuối cùng vẫn đưa tay vỗ nhẹ lưng
Ta mới phát hiện đàn ông từng trẻ trung khỏe mạnh giờ đây gầy gò đến
Lòng se nhưng khi mở miệng là sự kiên định thể chối từ: “Con cực đoan con chỉ sự thật mà thôi”
Phụ thân vẫn giữ nguyên vẻ mặt hài lòng
Muội thấy khí liền nhảy để làm chỗ dựa cho tỷ tỷ là
Khiến và phụ thân bật
Phụ thân cuối cùng vẫn gật đầu
“Được Tang Tang phụ thân đều con”
Ta
Muội nắm lấy tay ngẩng đầu khuôn mặt trẻ con nở nụ rạng rỡ: “Tỷ tỷ lấy chồng sẽ ở nhà bầu bạn với tỷ tỷ đừng sợ”
Ta chớp chớp mắt nhưng định dập tắt suy nghĩ của nó ánh mắt dịu dàng: “Được đợi ”
Vừa khỏi ngẩn
Đột nhiên nhớ đến nhiều năm cũng từng câu với
“Được Cô chờ ngươi”
Lúc đó đại khái cũng tâm trạng như lúc
Chỉ là ngờ
Trong suốt mười năm tiếp theo
Người ở bên cạnh thật sự là