Đế Vương Si Tình - Chương 2
6
Trì Diên Chi
Là thị vệ canh giữ chúng khi ở lãnh cung
từng ức hiếp chúng ngược còn thường xuyên chăm sóc
Ta từng hỏi lý do
Hắn mặt còn mang theo vài phần trẻ con đáp: “Tang Tang thấy quê quán của ngươi từ chỗ thượng quan chúng là đồng hương giúp đỡ lẫn là điều nên làm”
Lúc đó tin
những năm ở lãnh cung chính là nhiều lần đưa tiền bạc cứu tế cho chính là ngăn cản những tên nô tài định làm nhục chính là mời thái y mua thuốc khi thương
Ngay cả Phó Ngôn Từ cũng vô cùng tin tưởng
Sau khi đăng cơ liền điều Trì Diên Chi đến ngự tiền ban cho chức quan ngũ phẩm
Tiền đồ vô lượng
Bỗng nhiên Phó Ngôn Từ nhắc đến khỏi sửng sốt nhíu mày
Thắc mắc tại đột nhiên nhắc đến khác lúc
nghĩ liền hiểu
Phó Ngôn Từ nhất định biết tâm ý của Trì Diên Chi đối với
Ta vô thức sờ sờ trâm hoa đào đầu mặt hiếm khi lộ vẻ ngây thơ e thẹn của thiếu nữ
Đây là quà sinh nhật mà Trì Diên Chi tặng
Hắn tự tay làm
Hắn : “Tang Tang ngày mai là sinh nhật của ngươi biết bên cạnh bệ hạ ngươi nhất định đã thấy đủ mọi thứ chiếc trâm nhỏ tự tay làm chắc chắn đáng giá nhưng nghĩ ngươi nhất định sẽ chê mà còn sẽ đeo nó đúng ”
Nói xong đầy mong đợi vẻ mặt đáng thương vô cùng
Ta chiều theo ý
“Được ngày mai sẽ đeo nó những thứ của khác đều thèm”
Hắn lập tức một thân y phục thị vệ màu xanh lam tôn lên dáng cao thẳng như cây tùng đôi mắt mang theo ý nhẹ nhàng tiến gần vài bước giơ tay cài trâm lên búi tóc cho
Khi đến gần cơ thể còn mang theo một mùi lạnh lẽo giống như hương thơm còn sót của quả bồ kết
Tim khẽ đập thình thịch cảm thấy cách quá gần
ngay đó đã lui về cách an
Nhìn nhẹ nhàng : “Tang Tang lắm”
Lúc đó chỉ cảm thấy tim nóng rực
Ngẩn biết nên phản ứng thế nào
Khi hồn vặn chạm ánh mắt chuyên chú của hỏi: “Tang Tang đợi sinh thần của ngươi chúng cùng xuất cung hồi hương ”
Ta kinh ngạc mở to mắt: “Ngươi là Ngự tiền thị vệ ngũ phẩm tiền đồ vô lượng ——”
cắt ngang lời
Hắn đầy vẻ khổ não : “ hiểu lòng hiểm ác hiểu quy tắc quan trường vinh hoa phú quý trong cung dù đến mấy chỉ thấy sợ hãi mà thôi”
“Đây là thứ ”
“Nhiều năm gặp phụ mẫu ở nhà chỉ sợ đã quên mất dáng vẻ của ”
Nói với ánh mắt phần lo lắng: “Tang Tang thể cùng ”
Ta im lặng hồi lâu
Nhìn thấy vẻ mặt càng thêm thất vọng thậm chí còn cố để dỗ vui đột nhiên mỉm : “Được”
“Vậy chúng cùng về quê”
7
Lúc đó đôi mắt sáng ngời
Như thể làm tan chảy trái tim
Ta thầm nghĩ xem đã sai khi đồng ý với
Nghĩ đến đây mím môi khẽ
Ta Phó Ngôn Từ mặt ửng hồng nhưng thái độ nghiêm túc: “Hắn thích cũng thử thích ”
Phó Ngôn Từ mặt biểu cảm đáy mắt u ám: “Ngươi sợ giết ”
Ta hiểu Phó Ngôn Từ quá rõ Vì chỉ liếc mắt đã sự lo lắng giấu nổi đằng vẻ hung dữ giả tạo của
Ta chớp chớp mắt ý càng đậm: “Bởi vì ngài sẽ làm ”
“Bệ hạ nếu ngài thực sự là tàn nhẫn thì năm đó cũng sẽ vì giết vô tội mà hãm hại giam cầm nhiều năm như ”
Vài năm vì bênh vực những dân tị nạn gây náo loạn ở kinh thành mà chọc giận bệ hạ mới giam cầm
Những dân tị nạn vốn quen biết đều thể mặt bảo vệ tính mạng của họ
Huống hồ Trì Diên Chi đã ít lần giúp đỡ
Phó Ngôn Từ là thái tử điện hạ thanh cao thoát tục
Bây giờ dù đã trở thành hoàng đế tin rằng bản chất của vẫn thay đổi
Giống như mọi đều cho rằng chịu ban danh phận cho là bạc đãi
ai biết thềm đăng cơ đã từng sẽ sắc phong làm Đức phi
Vị trí đầu lục phi
đã từ chối
“Mẫu thân của nô tỳ thất bức tử kế mẫu nhẫn tâm bán nô tỳ cung lúc đó nô tỳ đã thề làm của khác”
“Xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ”
8
Không làm thất Thê tử của hoàng đế chính là hoàng hậu
lúc đó thánh chỉ sắc phong hoàng hậu đã đưa đến Thẩm phủ
Ban cho tiểu thư khuê các Thẩm tiểu thư
Bọn họ mới là trai tài gái sắc là đôi uyên ương trải qua bao gian nan mới đến với
Còn chỉ là một cung nữ đáng chú ý nhất trong hoàng cung
Là phụ thuộc hoàng đế là vật trang trí của hậu cung
Quá khứ là
Hiện tại cũng như
Tương lai như nữa
Trên điện Kim Loan quỳ lạy chân cầu xin sự thương xót của
Phó Ngôn Từ hồi lâu cuối cùng đầu bỏ
Còn thánh chỉ đã đốt
Trong ánh lửa thể cảm nhận ánh mắt nồng đậm của nhưng
Không dám
Cũng
Bất kể quá khứ từng tình cảm gì từng dây dưa ràng buộc
Tất cả hãy chấm dứt tại đây “Điện hạ nếu khỏi lãnh cung ngài làm gì”
“Tất nhiên là mở thời thịnh thế bách tính an cư lạc nghiệp tứ hải thái bình bách tính cơm ăn no đủ trẻ em nô đùa vui vẻ mọi đều thể thoải mái tươi ”
Ta nhớ lúc đó mắt sáng ngời
Như thể xuyên thủng bóng tối của lãnh cung chiếu thẳng lòng
Tim đập hẫng một nhịp
Chàng hỏi : “Tang Tang còn nàng”
Ta chỉ ăn no
trong lòng nghĩ: “Thái tử điện hạ nô tỳ chỉ mong ngài cuối cùng cũng như ý nguyện”
Vì lúc đây mong ngài vì cái gọi là tình yêu mà sắc phong một cung nữ làm phi
Thiên hạ sẽ ngài nhân đức
Chỉ ngài hồ đồ
Đây là trò
Còn ngài trở thành trò
9
“Vậy ngươi thích ”
Sau một hồi im lặng đến chết Phó Ngôn Từ đến mặt cúi mắt
Ta nghiêm túc suy nghĩ cuối cùng bất lực lắc đầu: “Không biết”
Ta chỉ biết mỗi lần gặp Trì Diên Chi trong lòng luôn nong nóng
Là thích
Có lẽ là
Mặt ửng hồng chút e thẹn: “Nô tỳ từ nhỏ đã sống trong cung cùng ngài ở lãnh cung nhiều năm còn biết cảm giác rung động với khác là như thế nào”
Phó Ngôn Từ khựng nhíu chặt mày nắm chặt hai tay đốt ngón tay trắng bệch trong mắt là cơn bão dữ dội
Giọng khàn khàn: “Ngươi từng thích ”
Ta ngẩn
Chàng tiếp tục : “Năm Bình Kỳ thứ sáu ngươi vì cứu mà đâm một mũi tên ngực nguy kịch đến tính mạng”
“Năm thứ bảy Phó Ngôn Nhược ép ngươi hạ độc hứa cho ngươi vạn lượng vàng nhưng thà chết chứ chịu”
“Năm thứ chín tiên quý phi định đầu độc là ngươi thay uống rượu độc”
Từng chuyện một chỉ thôi cũng đã thấy kinh tâm động phách
Huống hồ trong những hiểm nguy đó đều là trong cuộc
Hốc mắt Phó Ngôn Từ càng ngày càng đỏ giọng khàn khàn đến mức thốt nên lời cuối cùng ánh mắt nhanh chóng lướt qua vết máu đỏ trán kìm mà tiến gần vài bước
Muốn nắm lấy tay
“Tang Tang nàng đã nhiều lần cứu thậm chí màng đến tính mạng của chẳng lẽ… một chút một chút thích ”
Lần Là lần đầu tiên dùng kính ngữ
Trong nháy mắt như thể trở thời gian chúng nương tựa sưởi ấm cho trong lãnh cung
ngẩng đầu
Thấy là khuôn mặt của
Mà là một chiếc mão đế lộng lẫy lạnh lẽo
Đây là điện Kim Loan
Không lãnh cung gió lùa tứ phía
Chàng là hoàng đế
Không phế thái tử cần cứu rỗi như
Mọi thứ đều đã thay đổi
Chỉ điều thay đổi là khi nghênh đón khỏi lãnh cung ngự sử thấy nắm tay quỳ xuống dập đầu hô to: “Bệ hạ tôn ti khác”
Lời như sấm sét nổ vang
Phó Ngôn Từ theo bản năng buông tay nhanh chóng bước cách một mét
Còn trong đám như một con khỉ thấp hèn mặc cho chế giễu
Ta trốn lưng như thường lệ nhưng đã sớm trong sự thốc ủng của quần thần
Không ngoảnh đầu
Ta chỉ thấy bóng lưng của
Sừng sững cao ngất lạnh lùng
Lúc đó bỗng tỉnh ngộ
Ta nên dây dưa với
Lãnh cung quá đỗi tù túng
Thậm chí khiến quên mất trong hậu cung cung nữ phép phạm sai lầm
Phạm sai lầm sẽ chết
Sau đó trở về làm một cung nữ tận tụy như
Mà cung nữ
Không nên mơ tưởng càng nên dây dưa với đế vương
Cho nên lúc đây——
Ta né tránh bàn tay đưa tới của Phó Ngôn Từ trong ánh mắt phần tổn thương của “Bệ hạ lẽ đã quên”
“Người cũng từng cứu ”