Đế Vương Si Tình - Chương 1
1
Phó Ngôn Từ sắp phong hậu
Hoàng hậu là thanh mai trúc mã mà yêu thương nhiều năm Thẩm Minh Nguyệt
Để tỏ lòng trân trọng phượng bào của hoàng hậu thậm chí còn do chính Phó Ngôn Từ thiết kế do đích thân đưa đến Thẩm phủ
Thẩm Minh Nguyệt mặc phượng bào gương : “Tang Chi ”
Ta ngẩng đầu qua
Trên phượng bào đỏ thẫm thêu hình phượng hoàng dang cánh bay lên bằng chỉ vàng dung nhan Thẩm Minh Nguyệt trắng như trăng giữa muôn hoa đua nở càng thêm phần phong tình váy đính từng viên trân châu tròn trịa càng thêm kiều diễm phong hoa vô hạn
Ta chợt nhớ năm thứ ba giam cầm Phó Ngôn Từ từng vô tình hỏi thích may gì hỷ phục trong tương lai
Lúc đó đã tiêu hết tiền tích góp đang lo lắng cho bữa ăn ngày mai nên rằng hỷ phục đính đầy lá vàng
Chàng một tiếng tục
chỉ một lát cũng
Giờ đây đã là hoàng đế nhưng hỷ phục đính đầy trân châu do Tây Giang tiến cống
Trân châu tròn trịa quý giá tao nhã
Là thứ Thẩm Minh Nguyệt thích nhất
Ta cúi đầu thái độ cung kính
“Thẩm tiểu thư là nhất mỹ nhân kinh thành đương nhiên là cực kỳ xinh ”
Một câu khiến Thẩm Minh Nguyệt tươi: “Tang Chi ngươi thật biết chuyện bệ hạ thích ngươi chứ”
Nghe cúi đầu thấp hơn
“Nô tỳ cũng biết”
2
Lúc mới cung Phó Ngôn Từ vẫn là thái tử tôn quý vạn
Bách quan ai kính nể phong thái của
chỉ trong một đêm đã trở thành tội nhân bất hiếu
Bị tiên đế giam lãnh cung
Lúc đó những cung nhân trong cung của chạy thì chạy chết thì chết
Chỉ
Đợi một cái là bảy năm
Bảy năm đó vô số mũi tên ngoài sáng trong tối nếm thuốc thay đỡ tên thay cung nhân làm nhục liều mạng màng cũng bảo vệ
Trong cung đều đồn nhất định là yêu Phó Ngôn Từ mới thể tận tụy bảo vệ chủ như
Giống như một con chó điên
Mà đợi đến khi Phó Ngôn Từ rửa sạch nỗi oan phục vị thái tử nhiều đều đoán sẽ ban cho một danh phận
Đến nay đã đăng cơ ba năm vẫn chỉ là một cung nữ
Vì mọi đều đoán Phó Ngôn Từ nhất định ghét
Bằng bảy năm bầu bạn nhiều lần cứu mạng đổi nửa phần thương xót vẫn làm những việc hầu hạ khác chịu khổ chịu mệt còn chịu thương tích
Mọi đều biết đã đắc tội Phó Ngôn Từ ở điểm nào
đến ngày hôm nay chút hiểu
Khi khốn khổ là cứu rỗi duy nhất của
khi vinh quang trở thành tội nhân đã chứng kiến tất cả sự chật vật của
Vì thích
Đương nhiên là như
Lúc Thẩm Minh Nguyệt đột nhiên hỏi:
“Vậy Tang Chi ngươi… ngươi thích bệ hạ ”
Ta sửng sốt một chút đó chút do dự trả lời:
“Không thích”
Trước rời xa
Là để báo đáp ân tình đã từng cứu
Giờ đây rời xa
Là vì đến hai mươi ba tuổi cung nữ thể tự ý rời khỏi hoàng cung
Mà ngày mai chính là sinh thần hai mươi ba tuổi của
3
Trở về cung lập tức đến Kim Loan điện
Phó Ngôn Từ long ỷ đèn đuốc mờ mờ cách xa nên rõ sắc mặt
Chỉ cung kính cúi đầu bẩm báo: “Bệ hạ phượng bào gì Thẩm tiểu thư thích”
Chàng thờ ơ “Ừ” một tiếng cúi mắt ánh mắt sâu thẳm ý tứ rõ
Một lát mới : “Vết thương đã đỡ hơn ”
Ta vô thức sờ vết thương trán vẫn còn nhói
Ba ngày ngự sử phản đối đại điển phong hậu của Thẩm Minh Nguyệt quá mức long trọng tốn kém nhân lực vật lực đó trách cứ Phó Ngôn Từ đối với ơn với quá mức nghiêm khắc Dù cũng nên ban thưởng cho dù là một vị trí mỹ nhân thôi cũng để tỏ lòng nhân đức
Phó Ngôn Từ nổi giận cầm chén trà bàn ném tới
Vừa vặn ném trúng trán
Máu chảy ngừng vô cùng đáng sợ
màng đau đớn quỳ xuống đất giọng điệu nghiêm túc: “Bệ hạ nguôi giận nô tỳ hầu hạ chủ tử vốn là lẽ thường dám dựa ơn huệ để cầu hồi báo nô tỳ cầu vị phần chỉ cầu bệ hạ bình an cả đời”
Lời là thật
Phó Ngôn Từ từng cứu mạng
Ta bảo vệ bình an thuận lợi
ai tin
Chỉ thấy làm vẻ thấp kém là để cầu xin thương hại
Nói thật giả tạo
Phó Ngôn Từ càng hừ lạnh một tiếng dường như một cái cũng thấy ghê tởm
Ta biết điều lui ngoài
Trở về phòng mới dám yên tâm ngất
Lúc giam cầm đã chịu ít khổ sở giờ đây ngực vẫn còn một vết thương do trúng tên là vết sẹo do khi đỡ tên thay Phó Ngôn Từ để
Lúc đó suýt chết
Thái y thân thể yếu ớt chịu nổi thêm một chút thương tích nào nữa mà Phó Ngôn Từ ném một cái máu chảy nhiều cũng khiến ngất hai ngày
Đợi đến khi tỉnh vết thương đã băng bó cẩn thận
Chưa kịp hỏi là ai đã bụng giúp tìm thái y thì sắp xếp Thẩm phủ đưa đồ cưới
Giờ Phó Ngôn Từ hỏi như đại khái là thái y do tìm đến
Ta cúi bái lạy: “Không tạ bệ hạ quan tâm”
Chàng trả lời
Ta định rời nhưng thấy giọng truyền đến từ phía : “Tang Chi ước nguyện năm mười sáu tuổi của ngươi đến giờ vẫn thay đổi ”
Giọng thấp nhẹ mang theo một loại bạo ngược lạnh lẽo như đè nén
Ta khựng nhưng đầu
“Không ”
“Vẫn luôn ”
4
Trở về phòng ngủ đẩy cửa vẫn là một mùi thuốc đắng
Ngửi thấy mùi thuốc mơ một giấc mơ
Trong mơ là sinh thần năm mười sáu tuổi của
Ngày đó đèn đuốc trong lãnh cung mờ tối bên ngoài trời mưa từng giọt từng giọt rơi xuống ngừng
Một luồng gió lạnh thổi vô thức rùng
Phó Ngôn Từ dùng chiếc chăn duy nhất quấn lấy hai chúng hợp lẽ thường nhưng lúc đó ai để ý đến chúng
Chàng hỏi : “Tang Tang nàng ước nguyện gì Nói đều thể giúp nàng thực hiện
Lúc đó thầm trong lòng cho rằng khoác nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Nô tỳ chỉ đến tuổi thì xuất cung”
Chàng ngẩn
“Xuất cung Hoàng cung ”
Ta mím môi giọng điệu nghiêm túc: “Không ”
“Nô tỳ chỉ sống những ngày bình đạm”
Bình đạm gả chồng sinh con bình đạm trôi qua cả đời
Sự lạnh lùng tàn nhẫn độc ác của trong cung đã dọa cho mất hết can đảm
Phó Ngôn Từ nổi giận
Chàng bóp cằm ép giọng điệu lạnh lùng từng : “Thế thì Nàng làm ”
Ta sợ hãi theo bản năng lùi
ngay đó ôm lòng thở ấm áp quấn quýt bên tai khiến tim tê dại nóng ran
“Tang Tang sẽ đối xử với nàng nàng ở bầu bạn với ”
Trong giọng thậm chí còn mang theo một chút dụ dỗ
Ta im lặng lâu lâu mới từ từ giơ tay ôm lấy : “Được”
“Nô tỳ sẽ ở bên cạnh điện hạ”
Chàng mừng rỡ với nhiều điều
Chàng đợi phục vị nhất định sẽ phong làm thái tử phi đối xử với sẽ cùng sống trọn đời trọn kiếp tình cảm của và là tình nghĩa hoạn nạn ai thể sánh bằng
Ta mưa ngoài cửa sổ lặng lẽ lắng một lời
khi thực sự phục vị mọi lời hứa hẹn của đều dành cho Thẩm Minh Nguyệt
Ta bất ngờ
Chỉ thầm nghĩ: “May mà từng tin lời ”
5
Ngày hôm trong ngự thư phòng vì mà cãi
Ta đau đầu vô cùng
trong lòng hiểu rõ ngự sử ép Phó Ngôn Từ ban danh phận cho thực sự thể hiện lòng nhân đức mà chỉ là thấy Thẩm Minh Nguyệt độc chiếm hậu cung Thẩm phủ càng tiến thêm một bước triều đường nên chia sủng
nghĩ rằng nếu thực sự thể chia sủng thể rơi cảnh ngộ như thế
Ta thở dài trong lòng chỉ lắng rằng
Không biết qua bao lâu đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một giọng trầm thấp: “Tang Chi ngươi nghĩ thế nào”
Giọng điệu nhàn nhạt mang theo một chút hờ hững
Đây là lần đầu tiên hỏi ý kiến của
Tim đập thình thịch tiến lên quỳ xuống mặt Phó Ngôn Từ đầu chạm đất lạnh lẽo cứng ngắc nhưng khiến vô cùng tỉnh táo
Giọng điệu nghiêm túc và kiên định: “Bệ hạ năm nay nô tỳ đã hai mươi ba tuổi đã đến tuổi xuất cung nô tỳ cầu xin bệ hạ ban thưởng trăm lượng vàng để nô tỳ vinh quang hồi cố hương”
Ta lừa Phó Ngôn Từ Ta thích lá vàng Cũng xuất cung Cả phòng im lặng
Khuôn mặt của ngự sử khó coi đến cực điểm
Có lẽ ông cho rằng với cơ hội như nhất định sẽ xin bệ hạ ban danh phận điều tượng trưng cho quyền lực và địa vị
thứ chỉ là vàng và xuất cung
Ông ngẩng đầu Phó Ngôn Từ giọng điệu mang theo vài phần khinh thường: “Bệ hạ cung nữ lấy vàng bạc làm bù đắp chi bằng hãy chiều theo ý nguyện của nàng thả nàng khỏi cung–”
ngay đó Phó Ngôn Từ đột nhiên đầu ông ánh mắt âm u lạnh lẽo vô cùng đáng sợ khiến ông sợ hãi nuốt chửng tất cả những lời định
“Cút”
Một tiếng gầm nhẹ ngự sử chân tay mềm nhũn lăn lộn bò ngoài
Ta cũng
Phó Ngôn Từ nắm chặt lấy cổ tay cúi mắt giọng điệu mang theo sự căm hận nghiến răng nghiến lợi:
“Tang Chi ngươi rốt cuộc tâm ”
“Ngươi đã từng hứa với sẽ ở trong cung bầu bạn với ”
Ta nhạt
“Bệ hạ cũng từng sẽ đối xử với ”
Phó Ngôn Từ sửng sốt
Ta nắm lấy tay đặt lên vết thương trán vẫn lành băng gạc ẩn ẩn lộ vài phần máu
Lúc sắc mặt Phó Ngôn Từ trắng bệch như thể chạm thứ gì đó vô cùng đáng sợ đầu ngón tay run rẩy thành hình
Ta nhẹ nhàng mở miệng từng chữ từng chữ: “ bệ hạ đối xử với ”
Cả phòng im lặng
Chỉ còn hai tiếng thở
Ta định rút tay về nhưng ngay đó Phó Ngôn Từ khẩy hai tiếng giọng như từ kẽ răng phát khàn khàn trầm thấp: “Tang Chi thật sự là như ”
“Hay là ngươi vì Trì Diên Chi”