Dê Nướng - Chương 5
Nước canh đậm đà thơm ngậy chảy xuống tận lồng ngực khoái ý mãnh liệt suýt khiến run rẩy
Nhìn uống sót một giọt ánh mắt Tiêu An dịu
Có lẽ vì đang bệnh suy nghĩ của trôi dạt xa tận đến Tái Bắc
“Mộc Dao… nàng giờ
“Ban đầu còn nghĩ chờ nàng sinh con xong sẽ đón Mộc Dao về nhưng nay bản vương cũng bệnh …”
Mẹ đáp
Nàng thu dọn bát : “Vương gia ngày mai còn uống canh dê nữa ”
“Không cần” Tiêu An mệt mỏi đáp
“Vậy cũng ” Mẹ “Dù Mộc Dao cô nương cũng còn bao nhiêu thịt ngon”
Căn phòng đột ngột rơi im lặng
Tiêu An đầu mẹ lắp bắp: “Nàng gì”
Mẹ
Nàng : “Thiếp từng với vương gia mà hương vị đậm đà trong bát canh là máu của ”
Nàng giơ cổ tay lên nơi đó trắng mịn như ngọc hề vết thương: “Ngoài vương gia còn nào khác nữa ”
Đôi mắt Tiêu An mở to
Hắn dậy nhưng chỉ mới nhổm đã ngã phịch trở
“Nàng giết nàng Nàng thông đồng với Thôi thị giết nàng ”
Phải thừa nhận Tiêu An thông minh dù bệnh nặng đến vẫn lập tức phản ứng kịp
Hắn đập mạnh giường: “Tại Mộc Dao nàng tội đáng chết Nàng …”
Hắn nhớ
Hắn chỉ biết Lưu Mộc Dao từng làm bỏng chân mẹ còn từng hạ dược Lưu bà bà vu cáo mẹ cũng từng khiến Thôi thị mất đứa con
Những chuyện trong mắt chỉ là tranh chấp nội viện đáng kết thành mối thù chết
Về phần những khác
Những chết thảm vì Lưu Mộc Dao trong thế giới của Tiêu An chẳng qua chỉ là những con sâu cái kiến căn bản nhớ đến
Mẹ xoa trán nhẹ nhàng : “A Ninh mẹ mệt con với vương gia ”
“Dạ mẹ”
Tiêu An mở to mắt
Hắn ánh mắt đầy kinh hãi như thấy ma quỷ: “Ngươi gọi nàng là gì”
22
Ta kể cho Tiêu An một câu chuyện
Ta với : “Ngài thích mẹ vì sắc nhưng như ”
Cha như
Bởi vì năm đó khi cha gặp mẹ nàng chẳng hề xinh
Trong đám tị nạn gầy như cây đậu giá tóc tai rối bù chỉ lộ đôi mắt sáng ngời
Có kẻ cướp bánh bao của nàng nàng lao giằng giành liền dùng răng cắn cắn đến mức miệng đầy máu
Cha đã đánh tên đó giúp mẹ đó bẻ đôi chiếc bánh của đưa cho nàng
Mẹ ăn ngấu nghiến hết sạch : “Đói”
Cha đành đưa nốt nửa chiếc bánh còn cho nàng
Mẹ ăn xong trở nên ngại ngùng cúi đầu: “Vẫn đói”
Cha gì
Mẹ nghĩ chắc hẳn trai nhỏ đã chán ghét và cần nữa
Ngay khi mẹ từ từ tới chân tường xuống cha đã
“Tất cả ở đây” Cha đưa túi lương khô cho mẹ
Cha còn : “Chờ sẽ mang tất cả món ngon nhất đời đến cho ngươi ăn”
…
Ông đã thực hiện lời hứa đó
Suốt mười mấy năm ông học nấu đủ các món ngon đời từng món từng món làm cho mẹ
Họ một cô con gái một cửa tiệm nhỏ vốn dĩ tương lai thể hạnh phúc viên mãn như thế
Cho đến khi Nhiếp chính vương nơi kinh thành danh tài nấu nướng của ông bắt ông đến để nướng dê
23
Ta xuống hầm đưa Lưu Mộc Dao
Ả và Tiêu An từng thề nguyện chân núi tuyết rằng sẽ một đời một kiếp một đôi
Họ nên chết cùng
Lưu Mộc Dao chỉ còn thoi thóp ả mắng : “Đồ tiện nhân biết ngươi là ai Ngươi và cái tên tiện dân đáng chết nướng giống như đúc Chờ cho vương gia biết…”
Ả khựng
Bởi vì ả thấy Tiêu An
Tiêu An trói tứ chi đặt đống củi
“Kia con dê thứ nhất” Ta chỉ đó mắt Lưu Mộc Dao thưởng thức nỗi sợ hãi dâng trào như sóng dữ trong ánh mắt ả :
“Còn ngươi là con dê thứ hai”
24
Hai tháng cái chết của Tiêu An và Lưu Mộc Dao mẹ hạ sinh một đứa trẻ
Nàng trao đứa trẻ cho Thôi thị
Thôi thị luôn khao khát một đứa con nhưng vì Lưu Mộc Dao cả đời nàng thể con ruột
Thôi thị ôm lấy đứa bé trong tã lót rơi nước mắt hạnh phúc
Nàng hỏi mẹ : “Ngươi định ”
Mẹ cởi bỏ bộ trang phục lộng lẫy thay một chiếc áo vải thô giản dị
“Đến nơi nên đến”
Người trong con hẻm nhỏ bao gồm cả Lưu bà bà và hàng xóm phát hiện cửa tiệm nhỏ mở cửa
Hương thơm trong đó lan tỏa xa
Hơi ấm truyền lồng ngực của mỗi vị thực khách
25
Nhiều năm vùng gần kinh thành gặp nạn đói nhiều dân tị nạn đổ kinh thành
Phu nhân các gia đình giàu đều mở quán cháo phát cháo cứu tế cho dân
Mẹ cũng trong số đó
Bà đã già còn xinh nhưng nụ vẫn hiền hòa trông như một nữ Bồ Tát
Một bé mười tuổi đến xin cháo lần nào cũng xin hết bát đến bát khác
Những tị nạn khác chịu định đánh
Mẹ vội vàng dẫn can ngăn
Bà hỏi bé: “Con ăn đủ no ”
Cậu bé hổ lắc đầu chỉ về phía một đống rơm ở xa nơi một cô bé đang rụt rè ló đầu
“Cậu luôn đói” Cậu bé ngượng ngùng “Uống hết một bát đói uống thêm một bát vẫn đói”
Sau nhiều năm mắt mẹ đỏ hoe
Bà lau mắt : “Đủ mà tất cả đều đủ A Ninh dẫn qua chỗ Thôi nương nương lấy thêm 20 bao gạo”
Ta chỉ huy xe ngựa chở thêm gạo tới
Dân tị nạn đều đủ cháo ăn
Cậu bé bưng một bát lớn đưa cho cô bé cô uống hết
“Còn đói ”
“Không đói nữa”
“Không đói là ”
Cậu bé vỗ ngực
“Chờ sẽ mang tất cả món ngon nhất đời đến cho ngươi ăn”
Hết