Dê Nướng - Chương 4
15
Mẹ và nhốt kho chứa củi ở hậu viện
Nghe sáng mai sẽ tộc lão đến mang mẹ nhốt lồng heo dìm xuống ao
Tiêu An ở viện của Lưu Mộc Dao đau đầu còn Lưu Mộc Dao đang cẩn thận thoa thuốc cho
Trong kho củi lạnh lẽo bên ngoài một con chó đen lớn cứ sủa ngừng
Ta sợ chó nép trong vòng tay mẹ run rẩy
Mẹ vuốt tóc
“A Ninh của mẹ chịu khổ ” Nàng hôn lên đỉnh đầu khe khẽ hát một bài đồng dao:
“Chú heo con ăn no nhắm mắt ngủ say đôi tai lớn phe phẩy cái đuôi nhỏ vẫy vẫy…”
Khi còn nhỏ cha thường hát bài để ru ngủ
Ta thật sự ngủ
Khi tỉnh cửa kho củi đã mở
Tiêu An ngoài cửa chỉ một
Hắn : “Nàng ”
…
Rất lâu tự hỏi liệu mẹ xúc động khoảnh khắc đó
Tiêu An vị Nhiếp chính vương nổi danh đa nghi lạnh lùng tàn bạo dù biết lừa vẫn sẵn sàng lén lút thả nàng
Đó đã là tình yêu đủ để khiến bao nhiêu nữ nhân cảm động
cơ hội hỏi
Bởi vì mẹ còn kịp trả lời Tiêu An thì ở phía xa đã truyền đến tiếng gọi:
“Vương gia vương gia… chuyện ”
Người đến là một nha vận áo vải thô theo hầu Thôi thị
“Vương phi đã giữ Lưu bà bà ở trong viện một đêm đó bà cảm thấy mọi chuyện dường như đúng”
16
Lưu Mộc Dao quá tự tin chiến thắng của
Đến mức ngay khi thành cuộc thẩm vấn trong chính đường ả đã lập tức đuổi Lưu bà bà khỏi vương phủ
Thôi thị ăn chay tín Phật bao năm nỡ một lão phụ lú lẫn bỏ mặc giữa đường liền sai đưa bà về viện riêng của còn cho mời đại phu đến xem bệnh
Sau khi xem xong sắc mặt đại phu trở nên kỳ lạ
Ông : “Cảm giác vị lão bà thực sự lú lẫn mà là… hạ dược”
Thôi thị lập tức nhận điều bất thường liền sai tìm Tiêu An
Thái y khi chẩn đoán trong phòng kín trải qua thúc nôn châm cứu và điều hòa thuốc thang cuối cùng Lưu bà bà đã tỉnh táo trở
Bà xung quanh vẻ mặt ngơ ngác
Lúc Thôi thị chỉ mẹ hỏi Lưu bà bà: “Bà đã từng gặp vị ”
Lưu bà bà gật đầu
Ngay khi sắc mặt Tiêu An trở nên trầm xuống Lưu bà bà :
“Đã gặp trong bức họa mà Lưu di nương đưa xem
“Nàng bảo kỹ bức họa đó đó ép uống một bát thuốc… khi tỉnh dậy thì đã ở đây ”
17
Khi Tiêu An bế mẹ bước khỏi sương phòng Lưu Mộc Dao lao từ viện của ả
Không quan tâm đến sự ngăn cản của thị vệ ả tóc tai bù xù lao đến chỗ Tiêu An túm lấy vạt áo
“An ca ca thật sự hạ dược Lưu bà bà thật sự …”
Tiêu An còn lời biện minh của ả nữa
Nhân chứng vật chứng đều đầy đủ tất cả hàng xóm xung quanh Lưu bà bà đều làm chứng chính Lưu Mộc Dao đã mang đến nhà Lưu bà bà ép bà uống thuốc
Hơn nữa trong phòng của Lưu Mộc Dao của Thôi thị đã tìm bức họa của mẹ
Dù Lưu Mộc Dao lóc kêu oan thế nào Tiêu An cũng tin nữa
Hắn chỉ ả bằng ánh mắt chán ghét quăng ả xuống mặt đất lầy lội cơn mưa
Ta ả lóc làm loạn đó lén trèo tường đến cửa vương phủ
Lưu bà bà đó chờ
Ta nhét một túi lớn đầy vàng tay bà khẽ : “Cảm ơn bà cũng xin bà thay mẹ cảm ơn mọi ”
Lưu bà bà nhận túi vàng từ tay
Bà xoa đầu hít một thật sâu: “Mỗi lần miệng nhạt nhẽo nhớ món thịt dê của cha ngươi…”
18
Lưu Mộc Dao cấm túc
Ả ở trong phòng kêu gào cầu xin gặp Tiêu An một lần
Tiêu An nhất quyết gặp
Hắn cả ngày ở trong viện của mẹ
Cơn mưa đầu tiên của mùa thu rơi xuống Lưu Mộc Dao đổ bệnh
Bệnh nặng
Trên ả một vết thương cũ là do năm xưa ả liều mạng cứu Tiêu An
Khi đó ở chiến trường Tái Bắc ả đã đỡ một mũi tên cho
Đầu mũi tên tẩm độc dù đã khẩn cấp hút máu ngay lúc đó vẫn còn chút độc tố sót trong cơ thể
Giờ đây lẽ do tích tụ phiền muộn nhiều ngày hoặc vì thời tiết trở lạnh
Vết thương cũ phát tác Lưu Mộc Dao hôn mê bất tỉnh
Nha thân cận của ả quỳ hành lang gào cầu xin Tiêu An: “Vương gia xin hãy đến gặp Mộc Dao tiểu thư lần cuối Nàng sợ rằng qua khỏi”
Cùng với lời cầu xin là một chiếc khóa đồng tâm cũ kỹ
Trên đó còn vết máu loang lổ rửa sạch minh chứng cho quãng thời gian sinh tử bên của hai
Dù cũng là những kỷ niệm khó quên
Tiêu An nắm chặt chiếc khóa đồng tâm mẹ : “Ta thăm Mộc Dao một chút”
Mẹ ngoan ngoãn gật đầu đồng ý
Tiêu An bước viện của Lưu Mộc Dao cùng còn cả một đội thái y của Thái y viện
Khi ả làm loạn ghét bỏ ả
giờ đây khi ả sắp chết rốt cuộc vẫn nỡ buông tay
Vô số dược liệu quý hiếm đưa ba ngày Lưu Mộc Dao cuối cùng cũng tỉnh từ cơn hôn mê
Việc đầu tiên ả làm khi tỉnh dậy là ôm chặt Tiêu An òa nức nở: “An ca ca cần một đời một kiếp một đôi nữa Là quá tham lam nên như chỉ cầu xin đừng rời bỏ đừng vứt bỏ …”
Trong thư phòng Thôi thị mang trà nóng đến cho Tiêu An
Nàng : “Phụ thân của ở Giang Nam một ngôi nhà bên đó còn một vị thái y quen biết Chi bằng để Mộc Dao đến đó dưỡng bệnh”
Tiêu An xoa trán trầm ngâm
Thôi thị khẽ : “Thiếp biết vương gia đối với Mộc Dao tình cảm cũ nhưng thái y đã khi dưỡng bệnh cần tránh nổi giận
“Tính tình của Mộc Dao vương gia cũng hiểu rõ nếu nàng ở phủ chẳng sẽ nổi nóng nếu thấy Thẩm di nương Huống chi bụng của Thẩm di nương cũng ngày càng lớn …”
Thôi thị sai trong lúc Lưu Mộc Dao bệnh nặng nhất mẹ chẩn đoán mang thai
Vì để hài tử có thể bình an sinh cũng để Lưu Mộc Dao tức giận làm tổn thương thân thể Tiêu An cuối cùng đồng ý
Lưu Mộc Dao rời
Ả lóc dữ dội cầu xin gặp Tiêu An: “An ca ca ở bên cạnh hết”
Tiêu An dịu dàng an ủi: “Mộc Dao đợi nàng dưỡng bệnh xong sẽ đón nàng về”
Lưu Mộc Dao còn cách nào khác ả đến ngất đưa lên xe ngựa đến Giang Nam
19
Thời gian trôi qua nhanh
Ban đầu Tiêu An vẫn bận tâm đến Lưu Mộc Dao thỉnh thoảng hỏi thăm Thôi thị về tình hình của ả
Sau số lần Tiêu An hỏi thăm ngày càng ít
Tâm tư của đều dồn hết mẹ
Mẹ thực đã bắt đầu già khóe mắt xuất hiện những nếp nhăn dung nhan cũng dần phai nhạt
nàng vẫn nấu ăn ngon
Tiêu An vẫn thích nhất món canh dê mẹ nấu vài ngày uống là thấy nhớ
Khi mẹ một lần nữa dâng lên bát canh dê Tiêu An vuốt tóc mẹ khẽ thở dài: “Lan Phúc nàng đã tóc bạc ”
Mẹ nhạt gì
Thực tóc nàng đã bạc từ lâu
Đêm cha qua đời nàng đã bạc trắng cả đầu
Mái tóc đen mà Tiêu An thấy khi gặp mẹ chỉ là nhuộm bằng thuốc gỗ mun
Bụng của mẹ ngày một lớn thái y nên tiếp tục chung phòng với Tiêu An
Trong những đêm dài tĩnh lặng ánh mắt Tiêu An rơi lên
Ta đã mười ba tuổi như một nhành cây non đang dần trưởng thành thoát khỏi dáng vẻ trẻ con bước độ tuổi xuân thì
Tiêu An thường xuyên đến viện của mẹ
Hắn kể về sự tích Nghiêu Hoàng Nữ Anh nhắc đến hai vị Tiểu Chu Hậu
Ý tứ đơn giản là tỷ chung chồng
Mẹ vẫn dịu dàng như : “E rằng phúc phận ”
Tiêu An ôm lấy nàng: “Sao Nàng và A Ninh đều là phúc”
Hắn hiểu
Mẹ phúc phận kỳ thực là đang
Nàng đã quyết định giết
20
Mùa đông năm Tiêu An bệnh nặng
Cơn bệnh đến dữ dội
Thôi thị dẫn các nữ quyến thay phiên chăm sóc
Ban đầu nghĩ gì nghiêm trọng ai ngờ chỉ trong nửa tháng bệnh tình ngày càng trầm trọng
Có vài nữ quyến trong lúc chăm sóc bệnh Tiêu An mắng thậm chí còn thương
Ai cũng nhận Tiêu An bắt đầu nghi ngờ
Không lý do gì mà bệnh nặng như ngoại trừ trời chiều lòng thì chỉ một khả năng
Đó là hãm hại
Ngày tuyết tan đầu tiên Tiêu An gọi mẹ và đến chăm sóc
Hắn rằng những ngày qua uống thuốc khiến miệng nhạt nhẽo uống canh dê mẹ nấu
Mẹ nấu canh dâng cho Tiêu An
uống mà mỉm : “A Ninh đây uống bát canh ”
Mẹ khựng : “Vương gia làm là ”
Tiêu An trả lời
Hắn khẽ : “Lan Phúc tại canh nàng nấu luôn một mùi thơm kỳ lạ”
Mẹ đáp: “Bởi vì trong đó máu của ”
Tiêu An nhướn mày mẹ chằm chằm
Khuôn mặt bệnh tật của lúc trông u ám hơn nhiều : “Máu của nàng nàng vết thương nào cả”
Mẹ trả lời nữa chỉ nhẹ nhàng : “Vương gia nghi ngờ nguyện uống ”
Nàng cầm bát lên định uống nhưng Tiêu An chặn tay nàng
“Để A Ninh uống” Hắn khẽ “Lan Phúc biết nàng thương A Ninh nhất”
Ta bước tới cầm bát lên uống một cạn sạch
Thật ngon