Dê Nướng - Chương 3
11
Màn sa mỏng vấn vít giữa làn hương trong sân từng khúc từng khúc bổ than cho lư hương
Mùi hương thật dễ chịu
Hệt như hương thơm mẹ
Đến khi trời sáng Tiêu An mới bước
Ta đã sớm cho ngựa của ăn no lau sạch đao cho
Khi trao đao cho cúi đầu
Hắn xổm xuống hỏi : “Sao ”
Ta cố nén nước mắt : “Ta mừng thay cho A tỷ sợ thay cho tỷ ”
Dáng vẻ hẳn đáng thương nét mặt Tiêu An thoáng hiện vẻ xúc động
Hắn xổm xuống xoa đầu
“Từ nay về bảo vệ các ngươi A Ninh cần sợ gì cả”
12
Ngày mẹ đưa vương phủ Lưu Mộc Dao phát điên một trận dữ dội
Ả cầm kiếm định giết chết mẹ nhưng bước đến cửa viện đã thấy một hàng quỳ xuống
Đó là những tên vô và bà tử mà Lưu Mộc Dao phái đến để nhục mạ mẹ giờ đây từng trong số họ đều cắt lưỡi phát những tiếng gào rú mơ hồ đau đớn
Cảnh tượng thực sự quá đỗi đáng sợ khiến Lưu Mộc Dao ngất ngay tại chỗ
Khi ả tỉnh dậy cả căn phòng ngập đầy tiếng vỡ của đồ sứ kèm theo tiếng hét chói tai: “Tiện nhân ngươi nhất định sẽ gặp báo ứng”
Người trong vương phủ còn e dè sợ sệt ả như
Bởi lẽ ai ai cũng biết mà vương gia sủng ái nhất đã còn là Lưu Mộc Dao mà là Thẩm Lan Phúc
Thế nhưng Thẩm Lan Phúc giống Lưu Mộc Dao kiêu ngạo tùy tiện Ngược nàng điềm đạm giữ lễ ngày thứ hai khi nhập phủ đã đến vấn an vương phi
Thôi vương phi trong Phật đường thân vận áo vải thô gõ mõ
Khi mẹ bước nàng chỉ lạnh nhạt : “Trong vương phủ ngờ vẫn còn nhớ đến ”
Thôi thị đã lạnh nhạt từ lâu
Tiêu An sủng ái Lưu Mộc Dao thì bắt nạt khiến hạ nhân cũng cả gan coi thường nàng
Thậm chí khi nàng Lưu Mộc Dao hại mất một đứa con Tiêu An cũng chỉ thờ ơ : “Mộc Dao cố ý”
Yêu yêu sự khác biệt thật rõ ràng
Thôi thị từ đó rút Phật đường lòng nguội lạnh như tro tàn
Không còn ai nhớ đến vị chính thất vô dụng cả vương phủ chỉ tôn sùng Lưu Mộc Dao
lúc mẹ dâng lên một tách trà khẽ : “Thiếp vẫn luôn ghi nhớ vương phi nương nương”
Nàng đẩy về phía : “A Ninh nhận lễ vật mà cảm tạ vương phi”
Ta cầm một cặp thỏ vàng nhỏ ở đế khắc một chữ “Thôi” nhỏ xíu
Ta : “A Ninh cảm tạ vương phi nương nương”
Đôi tay của Thôi thị bắt đầu run rẩy đôi mắt vốn yên ả như giếng cổ của nàng nay nổi lên sóng dữ
Nàng nhớ
… Trong cơn bão tố thảm khốc đó
Thôi thị là duy nhất trong vương phủ từng giúp cha
Từ khi tín Phật nàng đã bắt đầu ăn chay trường nên đến dự buổi tiệc dê nướng hôm
Đến khi thấy ngọn lửa cháy bừng bừng mà chạy tới cha đã trói lửa thiêu đến mức còn nhận hình dạng
Thôi thị từ lâu đã quyết định lánh đời tranh chấp với Lưu Mộc Dao nữa
hôm nàng vẫn chỉ Lưu Mộc Dao mà nổi trận lôi đình: “Chà đạp mạng gây họa nhân gian ngươi sợ xuống địa ngục ”
Lưu Mộc Dao lớn Thôi thị: “Ôi chao tỷ tỷ đã quyết định hỏi chuyện đời nữa giờ nổi giận lớn thế Chẳng lẽ ở trong Phật đường tâm tĩnh nướng lửa là tình lang của tỷ”
Dẫu Lưu Mộc Dao vẫn phất tay: “Chán con dê nướng chẳng gì đừng nướng nữa vứt ”
Thôi thị biết nên nhúng tay chuyện
Tiêu An thiên vị Lưu Mộc Dao quá mức nếu làm ả vui xui xẻo cuối cùng vẫn là nàng
nàng rốt cuộc vẫn nỡ
Nàng sai báo tin cho đồng hương của cha mở bọc đồ của ông
Bên trong một danh sách ghi rằng: “Mua cho A Ninh một đôi thỏ vàng”
… đôi thỏ vàng trong bọc đồ
Không cha mua vì ông khi đó kịp mua
Mà là Thôi thị danh sách rơi nước mắt đó phòng lấy một cặp thỏ vàng từ của hồi môn
Đó là món đồ mà cha quá cố của nàng để
Nàng đã đặt cặp thỏ vàng bọc đồ của cha giúp một cha tặng món quà cuối cùng cho con gái
… Cứ thế một chính thất nhu nhược đẩy Phật đường và một thất nhỏ bé yếu ớt như lá cỏ ánh nắng lặng lẽ
Số mệnh cuối cùng cũng gắn chặt Mẹ cúi hành đại lễ: “Vương phi nương nương từng giúp một lần nay cả gan xin nương nương giúp lần nữa”
13
Hận thù thực chất là thứ cảm xúc mãnh liệt nhất đời còn kéo dài hơn cả tình yêu
Chỉ là hận thù thường lặng lẽ ẩn sâu nước tĩnh lặng tiếng động ai thể nhận
Người chỉ biết rằng vương phủ đã trở nên yên tĩnh
Tiêu An mỗi đêm đều đến phòng mẹ mẹ luôn chuẩn sẵn một bát canh dê nóng hổi xoa dịu mệt mỏi của một ngày
Thôi thị thì vẫn ở trong Phật đường tụng kinh làm một vương phi đời lãng quên
Còn về Lưu Mộc Dao ả hiếm khi giữ sự im lặng như bây giờ
Không còn lóc làm loạn tranh giành với mẹ
mẹ và đều biết lòng hận thù của ả đã trở nên sâu sắc hơn như dòng nước lặng chảy ngầm sẽ ngày bùng phát
Quả nhiên một đêm cực kỳ yên bình mẹ như thường lệ nấu xong canh dê chờ đợi Tiêu An
mãi đến
Mẹ đợi đến sáng cuối cùng thấy tiếng động ở cổng sân
Người đến là nha của Lưu Mộc Dao
Nàng mẹ đôi lông mày nhướng cao đầy kiêu ngạo: “Thẩm di nương theo một chuyến”
Mẹ ép quỳ suốt cả đoạn đường cho đến khi tới chân Lưu Mộc Dao
Ta định lao cứu mẹ nhưng hai gia đinh mỗi bên giữ chặt một tay ấn xuống sàn nhà
“Vương gia” Ta hướng lên chính điện hét lớn “Sao như Ngài từng sẽ bảo vệ chúng …”
Lời còn dứt
Một cái tát đã giáng thẳng mặt
Lưu Mộc Dao vung cổ tay lạnh lùng : “Tiểu tiện nhân tỷ tỷ ngươi đã làm chuyện nhục nhã như ngươi còn dám gọi vương gia”
Ta Tiêu An qua màn nước mắt
Hắn tựa đầu ngai cao nhất ánh mắt cụp xuống cũng mẹ
Sắc mặt khó coi vô cùng
Khuôn mặt mẹ dần dần tái nhợt nàng thể dậy chỉ thể cố gắng : “Mộc Dao tiểu thư A Ninh còn nhỏ gì xin cứ với ”
Lưu Mộc Dao nhạt: “Đừng vội nhanh sẽ đến lượt ngươi Chờ nhân chứng lên ngươi cứ từ từ mà ”
Ả phất tay: “Đưa lên đây”
Hai nha dìu một bà lão bước tới
Bà lão chắc đã ngoài tám mươi tuổi tóc bạc trắng tay nhăn nheo đầy nếp gấp ánh mắt đờ đẫn ánh đục ngầu
Mẹ thấy bà lão sắc mặt lập tức trắng bệch như tuyết
Lưu Mộc Dao biểu cảm của mẹ bật lớn: “Sao nào nhận chứ”
Ta và mẹ đều nhận
Người phụ nữ già nua chính là Lưu bà bà ở cuối con hẻm
14
“Lưu thị ngươi gì thì rõ mang một già lú lẫn lên đây làm gì”
Người đặt câu hỏi là Thôi thị
Bởi vì chuyện liên quan đến nội viện hôm nay nàng cũng đến
Lưu Mộc Dao xưa nay vốn ghét Thôi thị thấy nàng lên tiếng chỉ lạnh: “Bà lão đầu năm nay trúng gió quả thật thần trí còn minh mẫn nữa”
“ đây bà là một vu y nổi danh khắp Trung Nguyên”
“Luyện độc dùng cổ và đặc biệt hơn cả…”
“Bà thể khiến một phụ nữ đã từng kết hôn trở như xử nữ”
Mỗi một lời sắc mặt mẹ càng trở nên tái nhợt hơn
Như đang tận hưởng sự đau khổ của mẹ Lưu Mộc Dao chằm chằm gương mặt nàng cuối cùng nở một nụ rực rỡ: “Thẩm di nương cũng từng đến gặp Lưu bà bà chữa trị đúng ”
Tiêu An thẳng mẹ
Mẹ cúi đầu khẽ : “Thiếp vương gia tin ”
“Đừng giả vờ đáng thương nữa” Lưu Mộc Dao hét lên chói tai “Ngươi thừa nhận cũng để Lưu bà bà tự nhận định”
Lưu Mộc Dao kéo mạnh Lưu bà bà đến chỉ mặt mẹ : “Bà kỹ xem phụ nữ từng tìm đến bà ”
Đôi mắt đục ngầu của Lưu bà bà chằm chằm mẹ bà lâu chậm rãi gật đầu
Có tiếng ly trà vỡ nát
Là Tiêu An vô tình làm rơi chén trà tay
Mảnh vỡ bắn tung tóe một mảnh cắt tay máu nhỏ xuống nhưng dường như cảm nhận đau đớn
Tiêu An lên từng bước rời suốt cả quãng đường mẹ một lần nào
Lưu Mộc Dao bật
Ả cúi nhổ nước bọt lên mặt mẹ : “Tiện nhân Dám quyến rũ vương gia đây là kết cục của ngươi”