Dê Nướng - Chương 2
05
Mẹ dắt chuyển đến phố Tây thuê một mặt tiền tạm thời tá túc
Nơi hẻo lánh khách ít cả ngày kiếm chẳng bao nhiêu tiền
Ta lên núi gần đó hái ít thảo dược định giúp mẹ đắp lên vết thương để nàng dễ chịu hơn
Mẹ hôn lên trán ném đám thảo dược lửa: “Không đắp”
Ta hiểu ý nàng nhưng kìm mà mắt đỏ hoe
Cha thương mẹ nhất Mẹ chỉ cần xước da chút ít cha đã cuống quýt cả lên
Nếu thấy mẹ bỏng như chắc cha sẽ đau lòng đến mức nào
Mẹ đôi chân bỏng của nhẹ nhàng : “Đại khái cũng đau bằng một phần vạn của cha con khi đó”
Lời dứt ngoài tiền sảnh liền vang lên tiếng bát đũa va chạm loảng xoảng
Ta chạy xem thì thấy Lưu Mộc Dao
Ả dẫn theo hơn chục nha bà tử đập phá bộ bàn ghế dụng cụ nhà bếp mà chúng khó khăn lắm mới sắm
“Các ngươi làm gì Làm gì ”
Ta lao tới định cản nhưng thể ngăn
Lưu Mộc Dao nhai hạt dưa lạnh lùng : “Con tiện nhân quyến rũ Vương gia ”
Mẹ lôi từ hậu viện
Thương tích lành nàng vững Hai chân bỏng kéo lê mặt đất thô ráp vạt váy nhanh nhuộm đỏ máu
Lưu Mộc Dao bảo ném mẹ xuống đất
Sau đó ả bước tới dùng móng tay nhọn bấu chặt lấy mặt mẹ nhổ vỏ hạt dưa mặt nàng:
“Tiện nhân ngươi nghĩ Dựa chút nhan sắc bày vẻ yếu đuối đáng thương mặt Vương gia Hôm nay nếu dạy cho ngươi một bài học sợ rằng ngươi sẽ từ bỏ ý định trèo lên giường”
Hai bà tử mỗi bên giữ chặt mẹ Lưu Mộc Dao rút cây trâm vàng định rạch lên mặt mẹ
“Không ”
Ta lao lên dùng cơ thể che chắn cho mẹ dồn hết sức mà thét: “Quý nhân xin ngài cầu xin ngài A tỷ của từng làm điều gì nếu giết thì giết đừng giết A tỷ của …”
Lưu Mộc Dao tức giận cực độ cây trâm vàng chuẩn đâm
Một chiếc đĩa bay tới trúng cây trâm làm nó rơi khỏi tay Lưu Mộc Dao
Đĩa vỡ vụn cây trâm cũng đánh bay Lưu Mộc Dao ôm cổ tay kêu khẽ một tiếng
Mẹ ôm chặt lấy Ta ngước lên thấy cửa là một bóng cao gầy thẳng tắp
Là Tiêu An
Dưới ánh sáng yếu ớt sắc mặt xanh xám
06
Những mảnh sứ vỡ cắt da thịt Lưu Mộc Dao khiến ả đau nhói ôm cổ tay mắt mở to kinh ngạc: “An ca ca …”
Sự bất ngờ lập tức biến thành cơn giận ngút trời Ả chỉ mẹ : “Chàng vì một tiện nhân hạ đẳng như mà tay với Tại Chỉ vì ả một khuôn mặt mà nam nhân ưa thích ”
Lưu Mộc Dao điên lên lao tới định xé rách mặt mẹ
Tiêu An sải bước lớn đến gần tóm lấy cổ tay Lưu Mộc Dao
“Nàng còn làm loạn đến khi nào” Hắn quát khẽ “Nếu ngăn nàng nàng sẽ gây đại họa”
Họ cãi vã kịch liệt
Cuối cùng Tiêu An tức đến tái mặt buột miệng: “Phụ nữ cả kinh thành cộng cũng bằng nửa phần ghen tuông của nàng”
Lưu Mộc Dao sững sờ
Ả lập tức đỏ hoe đôi mắt nước mắt rơi lã chã
“ cả thiên hạ ai ghen tuông như ”
Lưu Mộc Dao thê lương:
“ ngoài ai là từng bước cõng từ tuyết sơn về khi trọng thương Ai cắt máu làm thuốc cứu Ai thà chết cũng bảo vệ Bây giờ thì Ta thà chết ở Bắc Cương còn hơn ít nhất khi đó sẽ luôn nhớ đến hơn là bây giờ chịu ấm ức vì một tiện nhân”
Lưu Mộc Dao trừng mắt mẹ đó tháo khóa đồng tâm cổ ném mạnh xuống đất lưng bỏ
Đám nha bà tử hoảng hốt quỳ rạp xuống
Một bà tử to gan nhặt khóa đồng tâm lên giơ cao qua đầu:
“Vương gia Mộc Dao cô nương sinh trưởng tại Bắc Cương quen quy củ của kinh thành nhưng tình cảm nàng dành cho ngài thực sự là một mảnh chân tâm Nếu trái tim một cô nương đã vỡ nát e rằng khó mà hàn gắn”
“ Vương gia ngài mau đuổi theo Mộc Dao cô nương thôi Nàng quen thuộc kinh thành nếu gặp nguy hiểm thì biết làm ”
Tiêu An nhặt khóa đồng tâm lên
Hắn về phía mẹ
Mẹ quỳ đất cúi đầu từ góc của chỉ thể thấy chiếc cổ trắng muốt của nàng
Nàng rõ ràng cảm nhận ánh mắt Tiêu An nhưng hề ngẩng lên
Tiêu An nhắm mắt
Cuối cùng nắm chặt khóa đồng tâm lưng đuổi theo Lưu Mộc Dao
07
Từ hôm đó thật nhiều ngày cũng gặp Tiêu An
Chỉ những lời đồn ngoài quán liên tiếp truyền —
Tiêu An đã dỗ Lưu Mộc Dao trở về họ hòa hợp như xưa
Vào sinh thần của Lưu Mộc Dao Tiêu An mua cả một tiệm ngọc làm quà
Tại hội hoa đăng Tiêu An cho thả nghìn chiếc đèn lồng sặc sỡ chỉ để khiến Lưu Mộc Dao mỉm
…
Người cảm thán rằng Tiêu An sủng ái Lưu Mộc Dao hết mực
Cũng quên mỉa mai mẹ
“Nàng đúng là mơ mộng hão huyền Cái mặt yêu mị dám lượn lờ mặt Nhiếp Chính vương dụ dỗ thì là gì”
“Chờ Mộc Dao cô nương rảnh tay nàng sẽ lập tức xử lý”
“Nghe thủ đoạn của Mộc Dao cô nương độc ác Yêu nữ liệu còn sống mấy ngày…”
Khó trách bọn họ bàn tán như
Trước từng nữ tử định xen giữa Tiêu An và Lưu Mộc Dao chỉ vì cài vài bông hoa bên tóc mỉm với Tiêu An mà hôm đã phát hiện chết trong giếng khuôn mặt đầy vết rạch
Người chen giữa Tiêu An và Lưu Mộc Dao kết cục luôn thê thảm như
Đêm khuya sợ hãi nắm tay mẹ
Bàn tay mẹ lạnh buốt nhưng nụ vẫn dịu dàng
Mẹ hôn lên trán :
“A Ninh con hãy nhớ đời đa phần con đều cách sự thật xa Vì lời của họ đáng để lắng Chúng chỉ cần làm công việc của ”
Sau khi Lưu Mộc Dao làm loạn quán còn mấy vị khách nữa
mẹ vẫn ngày ngày lau sạch bàn ghế chuẩn nguyên liệu thật kỹ lưỡng
Cuối cùng một đêm tĩnh mịch một con ngựa xuất hiện ở cuối con hẻm
Là Tiêu An
Hắn một đẩy cánh cửa gỗ
“Đóng cửa ”
Mẹ từ hậu viện bước Tiêu An mẹ mẹ cũng Tiêu An
Ánh trăng xuyên qua song cửa hai đối diện dường như ngắn ngủi mà cũng như dài đằng đẵng
Khoảnh khắc trôi qua mẹ nhường lối khẽ :
“Khách quan mời ”
08
Lưu Mộc Dao lẽ mãi mãi biết
Trước khi ả dẫn đá đổ quán Vương phủ Tiêu An từng là khách quen của mẹ
Mỗi lần huấn luyện xong ở Đại Liễu doanh trở về trong màn đêm khi đã mệt mỏi rã rời
Mẹ luôn nấu sẵn một bát canh dê nóng hổi là niềm an ủi duy nhất trong đêm tối
Tiêu An mỗi lần đều ăn một bát mới trở về ngủ
Hắn mặc y phục giản dị tự nhận là lính canh đêm trong Vương phủ
Chúng cũng giả vờ như biết thân phận thật của
Đó là thời gian
Tiêu An là Nhiếp Chính vương quyền khuynh triều dã mà chỉ là một binh sĩ đói bụng ghé quán của hai tỷ chúng ăn chút gì đó đôi câu chuyện phiếm
Khi đó mẹ Lưu Mộc Dao giật rơi mũ che Tiêu An thấy mặt mẹ nhưng thể ngửi hương thơm nhẹ nhàng ngọt ngào nàng
Giống như những bông hoa mùa xuân
Tính cách của mẹ cũng ấm áp và rực rỡ như hoa Nàng sẽ luôn để đèn chờ Tiêu An về muộn lo lắng cho những vết sẹo lạnh buốt tay
Thậm chí nàng còn đùa cợt thăm dò Tiêu An: “Tiểu quân gia trong lòng ”
Tiêu An mỉm gì nhưng vành tai đỏ lên
…
Giờ đây những thời gian còn nữa
Ta cẩn thận bưng đồ ăn lên vẫn là những món mà Tiêu An yêu thích nhất
bầu khí khác xưa
Mẹ còn còn đùa cợt Nàng cúi đầu cách xa dường như dám Tiêu An
Dưới ánh trăng mặt nàng vẫn còn những vết thương do Lưu Mộc Dao gây
Tiêu An rõ ràng cảm thấy khó chịu
Hắn mấy lần đặt đũa xuống định mở miệng gì đó nhưng cuối cùng vẫn thốt nên lời
Cuối cùng khó khăn lắm mới tìm một chủ đề: “Rượu hoa hạnh ”
…
Rượu hoa hạnh là do mẹ đặc biệt ủ cho Tiêu An chỉ vì từng nhắc qua rằng thích mùi hương của hoa hạnh
Mỗi lần mang rượu đó cho Tiêu An đều chu môi vui: “Đại ca a tỷ của thật ngốc loại rượu khách khác trả bao nhiêu tiền nàng cũng bán mất bao nhiêu tiền lời”
Tiêu An ngẩng đầu mẹ mẹ liền hổ lưng
…
Giờ khắc Tiêu An ngẩng đầu mẹ nhưng mẹ còn lưng nữa
Nàng chỉ lặng lẽ đó ngoài cửa sổ
Tiêu An dõi theo ánh mắt nàng
Bên ngoài cơn mưa lớn thân cây trơ trụi
…
Hoa hạnh đã rụng
Sau lần đó Tiêu An đến nữa
Ngoài phố thỉnh thoảng vang lên tiếng vó ngựa là Tiêu An dẫn binh đến đại doanh Liễu Dương
Hắn mỗi ngày đều ngang qua đây nhưng nữa
Ta và mẹ mỗi ngày đều dậy sớm nhóm lửa nấu ăn nhưng thường đến lúc đóng cửa cũng khách
Mọi chuyện dường như càng ngày càng tệ hơn
Không những khách mà còn vài tên vô công nghề cùng mấy bà tử xổm ở cửa dùng những lời lẽ khó để chửi rủa mẹ
Chúng rằng mẹ khắp nơi bấu víu kẻ quyền quý chỉ mong leo lên giường của công tử nhà quyền thế
Chúng còn mẹ thì vẻ là gái chồng nhưng lưng đã lén lút với biết bao nhiêu nam nhân là một đôi giày rách chơi đùa vứt bỏ
Ta lao ngoài dùng gậy nhóm lửa đánh bọn chúng
Chúng sợ còn đùa trêu chọc nhéo đá
Cho đến khi tiếng giày đạp lên đá xanh vang lên ngoảnh thấy Tiêu An thân áo đen
Dưới màn đêm ẩm ướt tóc mái ướt rõ ràng đã trong bóng tối một lúc lâu
Ban đầu vẫn cắn răng lên tiếng nhưng ngay khoảnh khắc thấy Tiêu An bật nức nở
…
Tiêu An lệnh cho thân binh dẫn những kẻ đó ôm lên:
“A tỷ của ngươi ”
Ta nức nở : “A tỷ luôn nhốt trong phòng chịu ngoài Ta gọi nàng cũng đáp cửa khóa mở thế nào cũng …”
Sắc mặt Tiêu An đột nhiên thay đổi
Hắn bế xông hậu viện một cước đá văng cửa phòng
Ngay đó trong phòng vang lên tiếng kêu thảm thiết của :
“A tỷ”
…
Mẹ treo xà nhà
Tiêu An rút đao chặt đứt tấm lụa trắng ôm lấy nàng
Nàng nhắm mắt sắc mặt trắng bệch đến cực điểm giống như một tuyết thể tan chảy bất cứ lúc nào
Ta đến khản giọng:
“A tỷ a tỷ xin đừng chết Ta chỉ còn thôi Chỉ còn thôi”
Tiêu An ôm lấy mẹ ngừng gọi:
“Lan Phúc Lan Phúc nàng tỉnh ”
Đó là tên của mẹ
Năm xưa khi Tiêu An lần đầu đến quán ăn mẹ cố tình để quên một chiếc khăn tay
Trên đó thêu tên nàng cùng một bông hoa lan sống động như thật
Khi đó Tiêu An nhặt lên cứ để nó rơi mặt đất
giờ xem chiếc khăn nhặt lên đã lưu trong tim
Cuộc chiến tâm tư dài đằng đẵng
Từng bước đến đây giờ rốt cuộc đã đến thời khắc then chốt nhất
Trong tiếng gọi ngừng của Tiêu An mẹ cuối cùng cũng gắng sức mở mắt
Lúc rõ đến là Tiêu An nàng khẽ nhắm mắt một giọt lệ lăn dài xuống
“Vương gia nên tới đây”
Tiêu An lập tức nổi giận:
“ bản vương quả thực nên đến Dù đến cũng chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng của nàng”
Hắn nhắm mắt gân xanh trán nổi rõ:
“Tại Thẩm Lan Phúc Rõ ràng nàng biết bao cơ hội để cầu bản vương giúp đỡ mà vì nàng từng mở lời”
“Nàng biết rõ những kẻ lời gièm pha đó là do Lưu Mộc Dao phái đến cũng biết rõ bản vương vẫn luôn âm thầm bảo vệ nàng nhưng nàng thèm bản vương lấy một lần”
“Có vì lúc bản vương lừa dối nàng nên dù chết nàng cũng chịu cầu xin bản vương một câu”
Nói xong những lời Tiêu An chút thở dốc
Ta bao giờ thấy kích động như
Mẹ chỉ lặng lẽ chờ Tiêu An trút hết nỗi lòng cúi đầu nhẹ giọng : “Vương gia xong chứ Nếu xong thì xin hãy về…”
lời của nàng kịp dứt
Tiêu An đã dùng môi phong bế lời nàng
Giữa những lần môi lưỡi quấn quýt nghiến răng :
“Thẩm Lan Phúc nàng thử đuổi lần nữa xem”