Dê Nướng - Chương 1
01
Tháng thứ hai khi cha mất mẹ mang bộ tiền còn của gia đình đến nhà Lưu bà bà ở cuối hẻm
Lưu bà bà là một nhân vật đặc biệt nổi danh với đôi tay khéo léo thể khiến những phụ nữ đã từng lập gia đình trở thành hoàng hoa đại khuê nữ
việc đó đau đớn từng một tiểu thư kêu suốt cả đêm suýt chết
Thế mà mẹ trở về mà hề kêu một tiếng chỉ là sắc mặt nhợt nhạt
Nàng gọi đến mặt: “A Ninh từ nay con gọi là mẹ nữa chỉ gọi là A tỷ con hiểu vì ”
Ta gật đầu: “Con hiểu”
Mẹ mỉm khen ngoan
Sau đó nàng dẫn đến kinh thành tìm một ngôi nhà cũ nát để tá túc
Tiếp đó nàng dựng một cái nồi lớn con phố cửa Vương phủ bắt đầu bán canh dê
02
Mẹ nấu món dê khéo tay nghề nàng học từ cha
Cha là một đầu bếp nổi tiếng món sở trường là dê nướng nguyên con
Đồng dạng là nướng nhưng dê của cha đặc biệt hơn khác gia vị ngấm sâu da giòn thịt mềm hương thơm ngào ngạt mà mùi hôi ngay cả những bình thường ăn thịt dê cũng cưỡng ăn hết miếng đến miếng khác
Khi cha nấu ăn mẹ thường ở hậu viện giúp việc
Lão bản nương nhà khác thường ở tiền sảnh đón khách nhưng mẹ bao giờ xuất hiện
Ta hiểu lý do vì mẹ đến mức dễ khiến nảy sinh ý đồ
Cả nhà đều là dân thường chỗ dựa Trong thời buổi chúng thể trêu chỉ mong tránh xa rắc rối
Cha chỉ một lần gây chú ý là khi của Nhiếp Chính vương phủ món dê nướng của ông là độc nhất thiên hạ mời ông đến nấu ăn cho Vương gia
Cha phấn khởi với mẹ: “Lần tiền thưởng chắc sẽ nhiều sẽ mua cho nàng mấy bộ quần áo mới ở kinh thành đánh một đôi thỏ nhỏ bằng vàng ròng làm của hồi môn cho A Ninh”
Ta thích thỏ nhỏ nhất liền nhảy lòng cha: “Thỏ nhỏ Con thỏ nhỏ”
Cha khanh khách cõng chạy khắp nhà mẹ ngăn: “Chàng đừng làm ngã con”
Những ngày tháng giống như một giấc mơ
Nếu biết sẽ đòi thỏ nhỏ nữa
Ta chỉ cần cha
……
Cha ném từ cửa Vương phủ
Đường phố tấp nập nhưng một ai dám đến gần ông
Bởi vì đó là một đã nướng cháy da thịt đều đen kịt chỗ nứt nẻ còn rỉ máu lẫn mủ
Cuối cùng một đại thúc đồng hương bụng nhân lúc trời tối đã dùng xe kéo chở ông về
Đại thúc rơi nước mắt mắng: “Tất cả là do ả Lưu Mộc Dao Đều tại ả…”
Lưu Mộc Dao thật là một cái tên
Ả là ái mới của Nhiếp Chính vương mỹ nhân nhất kinh thành
Mỹ nhân cha giỏi nướng dê liền hỏi ông: “Nghe ngươi thể nướng dê mà chút mùi hôi nào”
Cha thành thật đáp: “Di nương yên tâm món dê nướng chắc chắn hôi”
Lưu Mộc Dao bỗng ngừng
Ả : “Thế thể vị thịt dê”
Cha gượng: “Đã là dê nướng nguyên con thì vị thịt dê ”
Lưu Mộc Dao cầm khăn tay lạnh lùng : “Ai Hôm nay để đích thân nấu một món dê nướng vị thịt dê thế nào”
Ả bảo bịt miệng cha trói ông như một con dê đặt lên lửa nướng
Lửa cháy bừng bừng Lưu Mộc Dao dùng khăn che miệng : “Thế chẳng là dê nướng vi thịt dê ”
Cuối cùng khi cha đã thiêu đến nứt nẻ thân ánh mắt ả đầy oán độc:
“Ta đã đời sẽ làm ngay cả Vương gia cũng đồng ý ngươi là cái thá gì mà dám gọi là di nương”
03
Lưu Mộc Dao căm ghét nhất là gọi là
Ả là một cô nhi cha mẹ Tiêu An cứu về từ chiến trường
Họ đồng sinh cộng tử lấy mạng đổi mạng tình cảm sâu đậm
trong phủ của Tiêu An đã chính thê do phụ mẫu định đoạt
Chính thê xuất thân từ thế gia vọng tộc dù Tiêu An tình cảm sâu đậm cũng thể hòa ly
Vì thế danh phận duy nhất dành cho Lưu Mộc Dao là tiểu
ả chấp nhận
“Ta và An ca ca cùng sống chết nơi chiến trường đã lập lời thề sống trọn đời bên núi tuyết làm chứng Giờ làm Tuyệt đối thể”
Ả thà danh phận ở bên Tiêu An với : “Người đời thế nào cũng chỉ cần xem là thê tử duy nhất”
Tiêu An cảm động áy náy
Hắn cảm động tình yêu sâu sắc của Lưu Mộc Dao cũng áy náy vì khi xưa giấu giếm chuyện đã thê tử
Hắn chỉ thể càng đối xử với ả hơn
Lưu Mộc Dao ăn cá tôm sông Tiêu An lập tức sai ngàn dặm về phương Nam mang cá tôm tươi sống về bằng ngựa phi nước đại
Ả đau đầu sốt nhẹ Tiêu An liền hoãn cả buổi chầu ở nhà chăm sóc ả
Còn việc ả vì vui mà ngang nhiên nướng sống một dân thường vô tội với Tiêu An mà tuy chút nhức đầu nhưng cũng chẳng chuyện lớn
Hắn chỉ thở dài: “Thôi Mộc Dao để tâm chuyện danh phận cũng trách ngoài biết năng”
“Dù cũng chết bảo quản gia bồi thường nhiều bạc để chữa trị là ”
Mẹ đồng hương kể những lời gì chỉ nhẹ nhàng cầm thìa cố gắng đút nước cho cha
cha thể uống nữa
Chỉ một câu “chữa trị” nhẹ bẫng của thượng vị giả là coi như chuyện gì xảy
một thân bỏng tới sáu bảy phần da thịt cháy đen phát mủ còn thể chữa trị thế nào
Mấy vị lang trung đến xem qua ai nấy đều lắc đầu còn thuốc chữa chỉ thể trơ mắt bản thân mục nát chết
Thực cha sớm đã nên Lý do ông gắng gượng đến thở cuối cùng là vì còn lời với mẹ
Gắng gượng mở miệng cha dùng chút sức tàn cuối cùng : “Lan Phúc nàng nhất định … …”
“Biết báo thù” Mẹ dịu dàng nắm lấy tay cha khẽ đáp
“Yên tâm sẽ liều mạng
“Đó là Nhiếp Chính vương đến Hoàng thượng cũng kính trọng ba phần Ta chỉ là một nữ nhân bình thường mấy mạng để báo thù cho
“Ta sẽ mang theo A Ninh sống thật Số bạc để cũng ít Ta sẽ đóng cửa tiệm dẫn A Ninh thưởng xuân ngắm sen mùa thu làm bánh quế mùa đông đắp tuyết …”
Cha yên tâm nhắm mắt khóe mắt rơi xuống một giọt lệ
Mẹ nhẹ nhàng lau giọt lệ cử chỉ khẽ dịu dàng như sợ làm cha đau
“Ngủ một giấc thật ngon Tỉnh vẫn làm thê tử của ”
Nói xong mẹ cầm cây trâm lan mà cha tặng khi đính ước
Khép mắt nàng run rẩy chỉnh cây trâm thẳng nhắm ngay cổ họng đã cháy đen đâm xuống
Sau khi tang sự của cha tất tìm thấy trong tay nải của ông một đôi thỏ nhỏ bằng vàng
Ta ôm chặt chúng lòng
Nước mắt rửa trôi vết máu những chú thỏ nhỏ Ta lau mắt : “Mẹ con đến kinh thành”
Mẹ những đồng tiền giấy trắng xóa bay khắp trời im lặng hồi lâu khẽ :
“Tất nhiên chúng nhất định đến kinh thành”
04
Người kinh thành đắt đỏ khó mà sống yên
đối với và mẹ dường như cũng quá khó khăn
Mẹ nấu ăn khéo dựng một cái nồi lớn ngửi mùi thơm liền kéo đến
Ta nhanh nhẹn quầy chào khách thu tiền
“Khách quan canh dê của ngài đây Ngon nhớ nhé”
Canh dê trắng đục rắc hành lá xanh tươi thơm ngon vô cùng
Chúng làm ăn thịnh vượng
Cho đến một lần khi bưng canh eo một cú đá mạnh từ phía
“A Ninh” Mẹ kinh hô
Nàng định chạy tới cứu nhưng cái nồi lớn liền đá lật nàng cũng hất ngã xuống
Nửa nồi canh dê nóng hổi hắt lên váy của mẹ
Trước mặt là đám gia đinh của Nhiếp Chính vương phủ cả một hàng vạm vỡ như thùng sắt phía họ là một mỹ nhân mặc áo váy vàng nhạt
Mỹ nhân nhíu mày vẻ mặt đầy bất mãn: “Đập nát quầy hàng của bọn chúng ”
“Vâng”
Nhìn đám gia đinh lao tới vội lao lên bảo vệ cái nồi hét lớn: “Cứu mạng Cứu mạng”
Một gia đinh đưa tay định kéo liền cắn mạnh tay Hắn đau đến hét lên giơ tay toan đánh
Trong cảnh hỗn loạn một giọng lạnh lùng vang lên:
“Có chuyện gì ”
Đám đông dân chúng tự giác dạt để lộ một con đường
Một đàn ông mặc áo dài màu xanh thẫm bước tới
Y phục của xa hoa bên cạnh chỉ một tùy tùng
khi đám gia đinh thấy lập tức quỳ xuống:
“Tham kiến Vương gia”
Nhiếp Chính vương thúc phụ của Hoàng đế đương triều – Tiêu An
Hắn bước tới sắc mặt vui:
“Giữa thanh thiên bạch nhật đất kinh thành trọng yếu các ngươi làm như giết phóng hỏa còn thể thống gì”
Lưu Mộc Dao lập tức tiến lên khoác tay Tiêu An chu môi ủy khuất
“An ca ca biết mà ghét nhất mùi thịt dê
“Ta vốn định bàn với bọn họ xem thể dời chỗ khác ai ngờ con nhóc lao lên cắn Đám gia nhân của mới bất cẩn làm đổ nồi canh…”
Một gia đinh lập tức giơ bàn tay đầy máu mà cắn lên làm chứng cho Lưu Mộc Dao
Tiêu An thở dài:
“Thôi bảo giúp bọn họ dời quầy hàng ”
“Vâng”
Lập tức hai gia đinh tiến lên kéo mẹ
Mẹ cố gượng dậy nhưng ngã xuống
Vạt váy rơi lộ đôi chân bỏng đỏ rực
Trong lúc giằng co chiếc khăn choàng đầu mẹ rơi xuống lộ dung nhan của nàng
Người quần áo thô sơ che vẻ quốc sắc thiên hương
Trong khoảnh khắc hai tên gia đinh kéo mẹ đều sững sờ
Ngay cả Tiêu An cũng thoáng ngây
Huống hồ mỹ nhân lệ rơi càng thêm vẻ đáng thương
Mẹ nhẫn nhịn nước mắt chậm rãi dậy cúi đầu hành lễ với Tiêu An:
“Va chạm quý nhân dân phụ tội đáng muôn chết
“Dân phụ lập tức dời nơi khác nhất định xuất hiện mặt quý nhân nữa”
Nói xong mẹ vịn tay khó nhọc dậy định khiêng cái nồi lớn rời
Đôi chân nàng bỏng cái nồi nặng
Mẹ loạng choạng trông vô cùng đáng thương
Trong thoáng chốc thấy Tiêu An vô thức đưa tay định đỡ lấy mẹ
nhanh rụt tay về
Cảnh cũng lọt mắt Lưu Mộc Dao
Ả Tiêu An ánh mắt oán độc ngừng hướng về phía chúng