Đại Nghiệp Báo Thù - Chương 3
5
Trước khi cung Thì Lân đưa cho một viên mật
Hắn lo lắng : “Chước Chước thật sự làm Muội hiểu rõ tác dụng phụ của viên mật chứ”
Ta nhận lấy mật giấu trâm cài đầu hình quả lựu đỏ đó là lễ vật sinh thần mà tỷ tỷ tặng sinh nhật lần thứ mười ba cũng là vật duy nhất mang khỏi đám cháy
Ta nhắm mắt giọng nhàn nhạt : “Ca ca đây là con đường tắt nhanh nhất để đánh đổ phủ Thừa Ân Hầu”
Để Chu Lan Chi mất ngôi vị hoàng hậu chỉ là món khai vị nhỏ tặng cho Hầu phủ
Còn điều thực sự làm là lôi kẻ phủ Thừa Ân Hầu xuống nước
Mật là nhờ Thì Lân âm thầm tìm kiếm dùng một tháng thể trì hoãn kỳ kinh nguyệt giả vờ mang thai nhưng nhược điểm là dễ băng huyết
Ta sờ sờ trâm cài đầu đây là vũ khí lợi hại nhất của khi cung thể thiếu
Thì Lân ngẩn đó nghiêm túc : “Chước Chước nhớ chỉ là tỷ phu của mà còn là thân duy nhất của làm gì thì hãy bàn bạc với nếu bất đắc dĩ đừng động đến viên mật dược ”
Nỗi lo lắng trong mắt Thì Lân rõ ràng cụp mắt đáp nhẹ một tiếng
Ta biết Thì Lân vẫn luôn đồng ý để cung âm thầm thu thập chứng cứ phạm tội của phủ Thừa Ân Hầu
Hắn phủ Thừa Ân Hầu đốt giết cướp bóc tội ác tày trời chỉ cần cho chút thời gian nhất định thể tìm chứng cứ chí mạng
chờ thời gian quá lâu nóng lòng đưa bọn chúng chôn cùng tất cả những đã khuất của Thẩm gia
Sau khi cung Hoàng Đế liên tiếp nghỉ ở cung điện của mấy ngày nhưng từng bước chân cung Thừa Càn của Chu Lan Chi
Những trong cung giỏi nhất là xem xét tình hình ngầm bàn tán Chu Lan Chi sủng ái
Điều đáng ngạc nhiên là Chu Lan Chi nổi tính tiểu thư trút giận lên khác
Ta càng thêm cẩn thận những từ phủ Thừa Ân Hầu một ai là dễ đối phó
Quả nhiên Chu Lan Chi đã tay
Rằm Trung thu Chu Lan Chi chủ trì yến tiệc Trung thu tất cả các quan viên từ tam phẩm trở lên đều mời
Trong đó đương nhiên cũng nhà mẹ đẻ của nàng – phủ Thừa Ân Hầu
Càng gần đến Trung thu Chu Lan Chi càng tỏ hào phóng những bộ y phục mới nhất của thượng y cục cùng phấn son do ngự dụng đều đưa đến chỗ
Ta kén chọn thử từng món chọn bộ hợp với nhan sắc của nhất cùng mấy hộp phấn son mà ưng ý nhất
Vừa mới mấy bước Chu Lan Chi rốt cuộc nhịn cùng cung nữ nhỏ giọng chế giễu đúng là thiển cận
Ta nhướng mày nhạt đúng là như
Người vốn kiêu căng thể đổi tính tình chứ
Không chuyện gì mà ân cần gian thì cũng là trộm
Chu Lan Chi đột nhiên thay đổi tính tình như chỉ thể lên một vấn đề: Nàng đang mưu tính đối phó với đại khái là liên quan đến yến tiệc Trung thu sắp tới
Nàng đắc ý vì sự ngu ngốc của phối hợp vô cùng ăn ý
nàng nào biết cũng đang chờ nàng chui tròng đây
Yến tiệc Trung thu mặc bộ cung trang nhất trang điểm tinh xảo cửa
Bản thân vốn đã xinh mặc thịnh trang tham dự cửa cung đã hấp dẫn ánh mắt của mọi
Phía truyền đến một ánh mắt dinh dính buồn nôn
Không cần cũng đoán thân phận của đó
Ca ca ruột thịt của Chu Lan Chi thế tử phủ Thừa Ân Hầu Chu Cảnh Sơn cũng là một trong những hung thủ khiến Thẩm gia của tan cửa nát nhà
Ta nắm chặt tay trong bộ cung trang rộng lớn khóe miệng cong lên độ cong nhất giọng nhẹ nhàng mềm mại hành lễ với hoàng đế
Hoàng đế kinh ngạc mỉm giơ tay cho bên
Sắc mặt Chu Lan Chi khó coi trong mắt thỉnh thoảng lóe lên tia tàn nhẫn nhưng như thứ gì đó kiềm chế
Nàng bằng ánh mắt khinh thường: “Bộ y phục của Thì phi chọn thật là càng tôn lên vẻ kiều diễm yêu kiều của ngươi Trâm cài đầu hình quả lựu đỏ hợp cảnh nhất bản cung nhớ là tiểu phụ thân bản cung sủng ái nhất cũng một cái”
Ta giơ tay sờ sờ trâm cài đầu mím môi mỉm : “Lan phi đùa trâm cài là di vật mà mẫu thân để cho phụ thân đích thân định chế đời chỉ một cái”
Hoàng đế vuốt tay nhàn nhạt với nàng : “Ánh mắt của ngươi càng ngày càng kém”
Sắc mặt Chu Lan Chi rõ ràng cứng đờ yến tiệc nhiều cũng ai tỉ mỉ quan sát biểu cảm của nàng
6
Rượu qua một tuần Hoàng Đế việc rời khỏi cung nữ thân của là Bích Vân vô tình làm đổ rượu lên y phục của
Nàng hoảng hốt quỳ xuống đất cầu xin tha thứ Chu Lan Chi thấy liền thẳng lưng giọng mang theo sự mạnh mẽ và gấp gáp
“Thật đáng thương chẳng chỉ là một chén rượu thôi Bích Vân Thì phi là lương thiện nhất thể so đo với ngươi chứ Hôm nay bản cung mang theo cung trang dự phòng ngươi còn mau lấy dẫn Thì phi thay y phục”
Bích Vân vội vàng dậy cúi giọng mang theo sự sợ hãi và run rẩy: “Thì phi nương nương mời mời theo nô tỳ đến…”
Ánh mắt lướt qua chỗ của các khách khứa quả nhiên vị trí của Chu Cảnh Sơn đã sớm trống
Trong lòng thầm lạnh xem bản lĩnh của Chu Lan Chi cũng chỉ đến thế mà thôi
Ta xung quanh một cung nữ thân khác là Lục Thủy vẫn trở về từ nhà xí
Chu Lan Chi thấy do dự càng thêm gấp gáp
“Bích Vân ngươi ngây đó làm gì nếu Thì phi cảm lạnh bệ hạ trách tội xuống ngươi là tiện tỳ gánh vác nổi ”
Mọi trong yến tiệc đều thầm khen Chu Lan Chi bụng phong thái của mẫu nghi thiên hạ
Ta khẽ một tiếng dậy theo Bích Vân ngoài
Bích Vân đưa đến một cung điện tương đối hẻo lánh bên cạnh bên trong ánh nến ấm áp dường như đã từng đặt chân đến
Bích Vân khom hành lễ động tác qua loa và hời hợt còn sự cung kính khiêm nhường như thường ngày giống như đã chắc chắn rằng thể lật nữa
“Thì phi nương nương thay y phục nô tỳ sẽ canh giữ bên ngoài cho ”
Khóe môi cong lên liếc nàng một cái theo ý nàng
Thật là một kẻ ngu ngốc nàng tưởng rằng thể leo lên cành cao nào ngờ lẽ tối nay đã mất mạng
Người Chu gia làm việc luôn luôn theo đuổi phong cách tàn nhẫn
“Thân hình thật là uyển chuyển biết nếm thử mùi vị thế nào”
Chu Cảnh Sơn say khướt trong phòng liếm môi vô tư đánh giá
Ta giả vờ sợ hãi đầu thì phát hiện Bích Vân đã biến mất cửa cũng mở
“Ngươi là ai Dám xông hậu cung của Hoàng Thượng sợ Hoàng Thượng trị tội ”
Chu Cảnh Sơn lớn: “Bản thế tử cũng chỉ một nữ nhân tin hoàng đế biểu ca sẽ trị tội ”
Nói liền xông tới bịt miệng Ta lạnh một tiếng rút trâm cài đầu dùng sức đâm tới
Trâm cài đâm trúng mắt của Chu Cảnh Sơn ôm mắt kêu rên dùng hết sức tát hai cái miệng ngừng chửi bới:
“Đồ tiện nhân bản thế tử coi trọng ngươi là phúc khí của ngươi tin lát nữa gia sẽ giết chết ngươi Chỉ là một đứa thôn dã may mắn tiến cung mà cũng cưỡi lên đầu ruột của bản thế tử…”
Ta nhổ máu trong miệng buông trâm cài rút một trâm cài khác đầu lần nữa dùng hết sức đâm xuống
Chu Cảnh Sơn theo bản năng dùng tay đỡ trâm cài đâm xuyên hơn nửa cánh tay
“Đồ tiện nhân Ngươi dám làm thương bản thế tử Ngươi biết bản thế tử là ai Ta nhất định sẽ để thái hậu cô mẫu ban ngươi cho bản thế tử để ngươi ngàn cưỡi vạn đè…”
Ta thèm để ý Chu Cảnh Sơn là một tên phế vật ăn no bụng chỉ biết chơi gái thận hư đến nỗi ngay cả một nữ nhân như cũng đánh
Ta lạnh lùng rút từng chiếc trâm cài đầu nhanh tay đâm
Rất nhanh Chu Cảnh Sơn cắm đầy các loại đồ trang sức đầu máu từ vết thương chảy nhuộm đỏ cả áo ngoài
Hắn sõng soài đất như một con lợn chết dám cử động lung tung sợ làm tổn thương thêm nhiều kinh mạch chỉ trừng mắt sợ phát điên
Trong lòng lạnh chằm chằm cánh cửa đóng chặt
Nghĩ đến cảnh Chu Lan Chi sai mở cửa thấy cảnh tượng mà kinh hãi trong lòng vô cùng sảng khoái