Đại Nghiệp Báo Thù - Chương 1
1
Tỷ tỷ là nhất mỹ nhân trong kinh thành nhưng phụ thân chỉ là một lão bản quán rượu nho nhỏ
Trong xã hội sĩ nông công thương thương nhân địa vị thấp hèn nhất Kinh thành nhiều quan quyền quý tùy tiện đập tay một cái cũng đủ khiến gia đình chịu nổi
Phụ thân từ đến nay tâm tư cẩn thận khi tỷ tỷ dần lớn lên nhan sắc lộ rõ liền cho phép tỷ chúng ngoài nữa
tỷ tỷ tuổi càng lớn danh tiếng mỹ mạo như Tây Thi vẫn truyền ngoài
Phụ thân thương nữ nhi như mạng chỉ mong và tỷ tỷ gả cho một nhà bình thường bình an vô sự cả đời hạnh phúc là
Thấy phụ thân buồn rầu tóc mai đã thêm nhiều sợi bạc tỷ tỷ vô cùng hổ
Phụ thân an ủi tỷ tỷ nhan sắc là tội chỉ là ông sợ vô năng bảo vệ tỷ chúng
Ông đem một nửa lợi nhuận của tửu lâu làm từ thiện hằng năm dùng để tài trợ cho những sĩ tử tư chất
Ông nghĩ rõ ràng nếu Thẩm gia là thương hộ thể bảo vệ tỷ chúng chu thì ông sẽ đích thân bồi dưỡng một thư sinh thể bảo vệ chúng
Tỷ tỷ sắp đến tuổi cập kê để tránh phiền phức lễ cập kê của nàng chỉ thể tổ chức đơn giản
dù đã khiêm tốn như danh tiếng nhất mỹ nhân kinh thành của tỷ tỷ vẫn truyền ngoài
Ngày hôm khi tỷ tỷ cập kê Hầu phủ đã sai mang sính lễ đến
Người đến giọng điệu tùy tiện khinh thường với phụ thân rằng tiểu Hầu gia đã để mắt đến tỷ tỷ lần đến là để đón nàng về phủ làm
Tiểu Hầu gia là chất tử ruột thịt của đương kim Thái hậu Thế Tử của phủ Thừa Ân Hầu vì Thừa Ân Hầu chỉ một con trai nên cũng gọi là tiểu Hầu gia nổi tiếng là xa hoa dâm dục Những nữ tử đón Hầu phủ ai thương tích đầy cuối cùng đều vứt xác ở bãi tha ma
Phụ thân dám để tỷ tỷ bước nơi hang hùm nọc rắn đó ông cúi lưng tỷ tỷ đã hôn ước từ lâu xứng với Hầu gia cao quý
một hộ thương gia như nhà thể chống hoàng thân quốc thích quyền cao chức trọng là bảo bối của Thái hậu
Tỷ tỷ cưỡng ép mang phụ thân cũng thị vệ của Hầu phủ đánh trọng thương mẫu thân ôm thành tiếng
Phụ thân khó khăn dậy loạng choạng về phía Hầu phủ nhưng còn đến gần đã thị vệ đuổi bằng gậy gộc
Chúng chỉ phụ mẫu bàn tán mặt phụ mẫu mà cá cược xem tỷ tỷ thể sống sót trong phủ mấy ngày
Phụ thân tức giận đến mức thổ huyết nhưng vẫn tìm cách cứu tỷ tỷ về
Chỉ ba ngày tỷ tỷ đã của Hầu phủ đưa về
Khi là một thiếu nữ xinh rạng rỡ khi về là một cô nương đáng thương còn chút sức sống thân tím bầm thương tích đầy
“Còn tưởng là liệt nữ trinh tiết gì cuối cùng cũng hạ bộ của tiểu Hầu gia ”
Người đến khinh thường buông một câu bỏ
Mẫu thân tin nổi quỳ mặt đất ôm thi thể tỷ tỷ phát tiếng kêu đau đớn thê lương
Trán phụ thân đầy máu khóe miệng rỉ máu về hướng phủ Quốc cữu đau đớn tột cùng
Ông cam lòng ôm thi thể tỷ tỷ loạng choạng về phía Kinh Triệu phủ
Đánh trống kêu oan phụ thân cáo trạng tiểu Hầu gia cưỡng đoạt dân nữ quỳ xin Kinh Triệu phủ trả công đạo cho tỷ tỷ
Kinh Triệu phủ tỷ tỷ đã là thất của phủ Quốc cữu đương nhiên phủ Quốc cữu thể tùy ý đánh chết
Lão quản gia của Hầu phủ đối diện với phụ thân hừ lạnh một tiếng: “Chỉ là một tiện mà cũng dám làm phiền đến đại nhân Kinh Triệu phủ ngươi coi phủ Thừa Ân Hầu của chúng là nơi trưng bày ”
Việc phụ thân cáo trạng Hầu gia đã sớm thu hút sự chú ý của một số bá tánh trong kinh nếu Kinh Triệu phủ nể mặt Thái hậu mà đè chuyện xuống thì phủ Thừa Ân Hầu chắc chắn ngự sử thích lo chuyện bao đồng dâng sớ tham tấu thêm lần nữa
Ông lạnh: “Một tên thương nhân hèn mọn mà cũng dám chống đối Hầu gia”
Phụ thân đánh đến da tróc thịt bong khiêng về phủ nửa đêm đao quang kiếm ảnh máu nhuộm đỏ cả Thẩm gia
A nương dùng tốc độ nhanh nhất trong đời giấu mật đạo thoát hiểm trong phủ
Khóe mắt nứt toác máu và nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống: “Chước Chước con trốn ngoài sống sót để báo thù cho cha cùng tỷ tỷ của con”
Trường đao chém qua cổ mảnh khảnh của a nương nàng trợn tròn mắt thở dần dần yếu ớt xuống bên cạnh a cha và tỷ tỷ
Khắp phủ đều tưới dầu một que diêm ném lửa bùng lên ngùn ngụt trong chốc lát đã thiêu rụi một nửa phủ
Ta ở góc hẻm vô hồn làn khói đen phủ Thẩm gia móng tay cắm sâu da thịt mà biết đau
Ngọn lửa cháy đến ngày thứ hai
Kinh Triệu phủ đến muộn ngọn lửa đã thiêu rụi sạch sẽ mọi dấu vết Thẩm gia từ đó biến mất khỏi kinh thành
Ta siết chặt lòng bàn tay nghiêm trang hướng về phía Thẩm gia dập đầu ba cái phụ thân Chước Chước e rằng trái với ý nguyện của
Khi còn sống và tỷ tỷ làm nhưng chỉ làm của tôn quý nhất thiên hạ mới thể báo thù cho cho mẫu thân cho tỷ tỷ chết oan
Mới thể khiến Thừa Ân Hầu cùng bộ trong Hầu phủ trả một cái giá tương xứng
2
Ta im lặng dậy về phía chùa Cam Lâm núi Ngũ Đài
Thẩm gia từ xưa đã nổi tiếng là nơi sinh mỹ nhân đều Thẩm gia một mỹ nhân đầu kinh thành là Thẩm Miểu Miểu đã đốt hết hương khói của tổ tiên
ai biết ngoài Thẩm Miểu Miểu mỹ nhân đầu kinh thành Thẩm gia còn một Thẩm Chước Chước giấu trong khuê phòng hề kém cạnh
Hàng năm mùa xuân hoàng đế đều đến chùa Cam Lâm tu hành hai tháng
Nhìn khắp thiên hạ thể chống phủ Thừa Ân Hầu chống Thái hậu chỉ hoàng đế
Gió nhẹ thổi qua cánh hoa đào bay lả tả nhón chân nhẹ nhàng bẻ một cành hoa đào trong rừng
Lông mày lá liễu làn da trắng như tuyết như dự đoán đã lọt mắt hoàng đế đang tu hành
Hắn bất động thanh sắc tới gần khom phúc thân nhanh chân rời chỉ để một bóng lưng yểu điệu
Những thứ quá dễ dàng thường quá rẻ mạt đủ để khiến thuần phục
Tốt nhất là gần xa mới khiến vô hạn tưởng tượng
Lần gặp mặt thứ hai là buổi sáng cơn mưa
Ta xách giỏ tre qua cầu nhỏ phiến đá xanh bên bờ quá trơn
Ta bất cẩn trượt chân suýt ngã xuống ao
Trong khoảnh khắc nguy cấp một bàn tay to lớn hữu lực vòng lấy eo : “Sao bất cẩn thế ”
Gương mặt nhỏ của đỏ bừng nhẹ nhàng ngẩng đầu đôi mắt mỉm của : “Cảm… Cảm ơn công tử”
Hoàng đế vẫn buông tay cúi đầu e thẹn đưa cành sen trong tay cho nhanh chân chạy
Trong khí chỉ còn một câu ngọt ngào: “Đây đây là quà cảm ơn…”
Hoàng đế sửng sốt hồi lâu mới bật
Rời khỏi ao sen bước chân dần chậm nụ đã biến mất
Dựa nụ vui vẻ của hoàng đế biết bước thứ hai cũng đã thành công
Quả nhiên ngay trong ngày hôm đó hoàng đế đã phái điều tra thân phận của
Ba trang giấy mỏng đặt lên bàn ánh mắt hoàng đế dần sâu thẳm sắc mặt đen như mực
Lại qua hai ngày cầm đồ chay ngang qua ao sen – nơi hoàng đế thường dừng chân lưu
“Công tử…”
Lời còn dứt hoàng đế hừ lạnh một tiếng phất tay áo bỏ
Tôi theo bóng lưng rời trong mắt đọng ý mọi chuyện đều như dự liệu
Là một bậc đế vương cảm xúc dễ gì dao động trừ khi động tâm động tình
Ta vội vàng tiến lên theo phía : “Công tử sắp rời khỏi chùa Cam Lâm …”
Bước chân hoàng đế khựng
“Khi nào thì ”
Ánh mắt nhàn nhạt của hoàng đế dừng một lát mới đè nén cảm xúc hỏi
“Ngày mai”
Tôi nhỏ giọng đáp
Hắn hồi lâu mới chậm rãi hỏi: “Ngươi lần đến đây chẳng là để tìm vị hôn phu đã định ước từ nhỏ của ngươi ”
Ta gật đầu nghi hoặc trong mắt rõ ràng là ý “Làm ngươi biết”
Hoàng đế nhíu mày thật chặt: “Bây giờ tìm ngươi trở về định ăn thế nào với nhà”
Ta ngượng ngùng : “Ta đến kinh thành chủ yếu là để cùng ca ca tham gia khoa cử tìm vị hôn phu chỉ là tiện đường mà thôi Huống hồ phụ mẫu đã mất từ lâu cho dù tìm nhà đó cũng chắc họ còn nhận mối hôn sự
“Ý của ca ca là nếu đối phương ý thì tự khắc sẽ đến tìm bây giờ chúng tìm thì coi như thôi dù cũng chỉ là lời lúc say của lão nhân bằng chứng gì”
Hoàng đế đã sớm điều tra về thân phận hiện tại của đương nhiên là nữ nhi của chưởng quầy tửu lâu mà là của học tử hàn môn Thì Lân
Từ nhỏ Thì Lân đã mất cả cha lẫn mẹ may quý nhân giúp đỡ mới thể nuôi sống ấu tiếp tục học hành
Hoàng Đế biết tài trợ cho Thì Lân chính là phụ thân
Là chưởng quỹ tửu lâu Thẩm gia từng phủ Thừa Ân Hầu lệnh diệt cỏ tận gốc
Ánh mắt hoàng đế giãn : “Vậy thì ngày mai sẽ đưa ngươi xuống núi tiện thể làm quen với trưởng của ngươi”
Ta kinh ngạc hoàng đế chút tự nhiên hồi lâu mới thốt một câu: “Ta duyên với sách…”
Ta cúi đầu một tiếng nhưng lời từ chối
“Ca ca học thức uyên bác ở nhà viện trưởng thư viện coi trọng nhất công tử nhất định thể trò chuyện vui vẻ với ca ca”
Hoàng đế thoải mái đáp nhẹ một tiếng “Ừ”
Ta cụp mắt khóe môi cong lên trong mắt lóe lên tia sáng điên cuồng
Diễn lâu như chẳng là để chờ tỏ thái độ
Nếu thiếu mất thì kế hoạch tiếp theo thể triển khai