Cuốn Sổ Đòi Mạng - Chương 7
31
Lưu Kiến Trung xin nghỉ phép buổi sáng để về nhà mang theo cả cơn giận
Suốt đường ông đã cố nén nhưng bước cửa đã lớn tiếng: “Mau tìm cách liên lạc với Triều Kỳ bảo nó xóa cái bài đăng lời xin bảo chỉ đùa thôi Không biết hổ chuyện gì cũng lôi bêu rếu cả đời mất mặt ”
“Ông mất mặt cái gì”
“Bà nghĩ sẽ gì Họ sẽ chúng vô trách nhiệm vứt nó ở quê sáu năm ngó ngàng”
“ đó là sự thật”
“Sự thật gì Là đưa nó lên thành phố Là bà ngại trông con cực khổ ngại làm việc nhà bà trai bà chị dâu bà bảo yên tâm Tôi chỉ hỏi bà họ ở chỗ nào”
Lâm Vân Hà chịu nổi nữa ném mạnh cái gối mặt Lưu Kiến Trung
“Giờ ông đổ cho Giờ ông trách ”
“Lúc đó ai học phí tốn kém bảo nghĩ cách Ai sợ kiếm tiền về quê thì mất mặt nên cứ kéo dài sáu năm kéo đến lúc con bé sắp cấp hai mới chịu đưa nó về Là ”
Lưu Kiến Trung gằn giọng: “Kéo dài sáu năm thì Tiền nó tiêu thiếu một đồng nào Tôi ngày ngày làm việc cực khổ kiếm tiền vì ai Còn bà bao nhiêu năm nay chỉ biết chơi mạt chược mua quần áo khoe khoang kiếm đồng nào ”
Lâm Vân Hà tức đến mức gào lên: “Lưu Kiến Trung đồ khốn nạn”
32
Khi sự việc lan rộng ngày càng nhiều chuyện về Lưu Triều Kỳ hé lộ nhờ những từng chứng kiến
Một bạn học tiểu học kể đã từng thấy cô tiểu m//áu nhặt rác ăn; dân cùng làng kể thường xuyên tiếng mắng nhiếc trẻ con từ phía La Tố Trân và em nhà họ Lý thậm chí còn khoe khoang với làng; giáo viên của cô cô từng để trống giấy thi trong một kỳ thi quan trọng khi về “Người yêu thương nhất”…
Lâm Vân Hà theo dõi mọi diễn biến mỗi ngày đột nhiên thấy nhớ con gái khi lục những bức ảnh gia đình trong nhà bà phát hiện lấy một tấm ảnh của con gái Bà nhớ một lần cãi với cô bà đã xé tan tấm ảnh hai mẹ con mặt cô
Khi bà gì nhỉ Bà bảo Lâm Hoan hơn con gái cả ngàn lần rằng bà cần đứa con gái nữa
Đôi mắt Lâm Vân Hà cay xè bà đưa tay lau tìm thấy trong góc phòng đánh bài một hộp bưu kiện
Bên trong là bằng nghiệp và các giấy chứng nhận của con gái ba chữ “Lưu Triều Kỳ” vẫn còn rõ nét nhưng những ảnh dán lên bằng thì đã mất tăm
Bà tìm kiếm trang cá nhân của cô cả blog của cô nhưng chẳng thấy một bức ảnh nào của con gái dù chỉ là một bóng lưng
Bà chợt nhận còn nhớ nổi dáng vẻ của con gái nữa Đường nét đôi mắt lông mày… bà dường như lấy một chút ấn tượng nào Rõ ràng chỉ mới năm con gái còn ở nhà một tháng cứ mặt bà ngày nào cũng cãi vã
Vậy mà bây giờ bà chẳng thể nhớ nổi gương mặt cô thế nào
Bà gửi lời xin đến Lưu Triều Kỳ qua WeChat và tin nhắn nhưng nhận hồi đáp Gọi điện thì máy vẫn tắt
33
Lý Diệu Bình và Lý Gia Hưng – hai em nhà họ Lý – đã chet Một ngã từ xe nông nghiệp xuống xe phía c//án qua chet tại chỗ Người còn uống thuốc trừ sâu t//ự t//ử tại nhà
Người đồn rằng cái chet của họ xảy lâu khi cảnh sát từ chối lập án vì vụ việc đã quá lâu và thiếu chứng cứ
Ngày 14 tháng 2
Lưu Kiến Trung điều tra và phát hiện hành vi vi phạm nghiêm trọng ba năm
Ông sa thải mà nhận bất kỳ khoản đền bù nào Người kể rằng hôm đó ông giãy giụa chịu rời một đời sống giữ thể diện mà giờ mất cả thể diện lẫn công việc Ông giận dữ đòi gặp con rể mặt đỏ bừng nhưng cuối cùng vẫn bảo vệ lôi thậm chí gặp Tôn tổng
Không ngờ khi về nhà ông gặp một tin dữ khác: Lâm Vân Hà ly hôn với ông
Hóa hôm đó bà Lâm nhận một email từ con gái bên trong là đoạn ghi âm cuộc cãi vã giữa hai cha con liên quan đến việc cưỡng bức nhiều năm
Thì Lưu Kiến Trung đã biết rõ sự thật về cái chet của Lâm Vân Đào từ mười bốn năm nhưng lấy lý do “vì cho con gái và vợ” để ép con gái im lặng
“Trên đời ai làm cha kiểu như ông con gái chịu oan ức mà ông làm như gì xảy ”
“Vậy làm gì Đào mồ cả trai và chị dâu bà lên Người đã chet đòi công bằng kiểu gì đây”
“ hai tên súc sinh họ Lý vẫn còn sống”
“Bọn chúng cũng chet ”
“Có vì ông mà bọn chúng chet chứ Sao ông thể mở to mắt lũ súc sinh đã làm nhục con gái vẫn sống nhởn nhơ Ông trái tim Ông thấy đau đớn ”
Lưu Kiến Trung khẽ lạnh lẽo như một đầy chính nghĩa: “Thiện ác cuối cùng sẽ báo ứng Bà thấy báo ứng của chúng đã tới đấy thôi”
“Phì Tôi thấy ông chỉ là kẻ hèn nhát Một tên vô dụng sống chet vì cái sĩ diện…”
“Chát”
Lưu Kiến Trung tát bà
Lâm Vân Hà ngẩng đầu lên chịu đựng cơn đau rát má ánh mắt khinh thường ông nhẹ bẫng cất lời: “Vậy ông dám đánh chỉ là dám đánh ngoài thôi”
34
Ngày 28 tháng 2 một ngày sinh nhật lần thứ 27 của Lưu Triều Kỳ
Lâm Vân Hà nhận bức email cuối cùng từ con gái một email đã hẹn giờ sẵn Bên trong đính kèm mật khẩu thẻ ngân hàng và một đoạn văn ngắn gọn:
[Nếu gì bất ngờ chắc mẹ đã biết tin con qua đời …]
Chỉ mới đến dòng đầu tiên tim Lâm Vân Hà đã thắt đau đớn như ai cắt ngang từng nhịp Cả gian mặt như xoay chuyển chữ màn hình nhòe nhoẹt bà thể rõ
Bà cố giữ ngã xuống run rẩy đưa tay bám chặt thành ghế đến mức ngón tay trắng bệch vì dùng sức quá mạnh Cuối cùng các dòng chữ màn hình cũng dần hiện lên rõ ràng hơn
Nhận thấy sự khác thường của vợ Lưu Kiến Trung cũng gần
[Là ung thư phổi giai đoạn cuối chữa nữa
Xin vì con đã sống như mẹ mong đợi và cũng đã thể giữ niềm hy vọng ngày nào mẹ dành cho con mong con sẽ sống vui vẻ mạnh mẽ và bình an Trước khi con báo cho mẹ biết về cuộc đời của con
Con đã trải qua 6 năm là đứa trẻ ở quê 6 năm sống nội trú 8 năm ở Tân Thành học làm
Con đã ăn thử gà xé mì dầu ớt; đã tàu lửa tàu điện ngầm; đã thấy sương mù ở làng quê mưa bụi và những vì nơi thành phố; đã kha khá sách quen một vài ; phần lớn cuộc đời là lang bạt kịp thưởng thức cảnh sắc nơi nào
Con từng xem phim từng ăn đồ ăn giao tận nơi từng lãng phí một ngày nghỉ nào cũng bao giờ tiêu một đồng cần thiết; đã cố sống kiên cường nhưng đáng tiếc là kết cục thành công
Ngày 28 tháng 2 năm 2023 thật xin vì con chỉ kéo dài cuộc đời đến đây thôi
Cuộc đời thật con hối tiếc
Mẹ con trả mẹ cô gái 27 tuổi tên Lưu Triều Kỳ Cùng với những gì cô từng trải qua số tiền cô đã sử dụng và cả phần m//áu thịt từ mẹ thiếu chút nào
Chúc mẹ Lâm Vân Hà sống thật hạnh phúc trong những ngày còn ]
Lâm Vân Hà dòng chữ bất ngờ khoác vội chiếc áo lên nhét chìa khóa chứng minh thư nắp chai hộp tăm và đủ thứ linh tinh túi dáng vẻ rối bời đến mức Lưu Kiến Trung giữ bà cũng
“Đừng chạm Triều Kỳ của chắc đang tìm cách kết thúc cuộc đời tìm nó” Bà giọng đầy hoảng loạn
“Thế còn thẻ ngân hàng”
Bà sang ông đôi môi trắng bệch hỏi: “Thẻ mà Triều Kỳ đưa Đưa trả nó”
“Tôi cần tiền của nó Tôi cần tiền nó làm gì chứ Nó nghĩ sẽ trả hết nợ cho Mơ cũng đừng hòng”
Lâm Vân Hà lẩm bẩm trong cơn hoảng loạn tay rút chiếc thẻ ngân hàng con gái đưa từ ví của Lưu Kiến Trung lấy cuốn sổ tiết kiệm và mấy thỏi vàng trong ngăn kéo Do tay run nên mấy thỏi vàng cứ rơi loảng xoảng xuống sàn
Miệng bà ngừng lẩm bẩm: “Triều Kỳ ung thư phổi cứu nó để nó sống để nó thấy vì nó mà bỏ bao nhiêu để nó xem liệu trả hết …”
“Đừng lấy nữa cẩn thận lấy hết làm mất” Lưu Kiến Trung cố giữ nhưng nổi vì lúc Lâm Vân Hà sức mạnh khác thường cứng đầu như một con bò
Cuối cùng còn nhịn Lưu Kiến Trung hét lên câu mà ông đã cố kìm nén bấy lâu: “Cứu cái gì nữa nó chet chet hẳn ”
Lâm Vân Hà khựng ông tin nổi mắt đỏ hoe từng chút từng chút
Bà lấy điện thoại cố tìm một lý do để phủ nhận: “Không thể nào nó gửi tin nhắn cho đấy Xem 13 giờ 16 phút mới đây thôi Không tin thì tự …”
“Đó là tin nhắn hẹn giờ”
Lưu Kiến Trung nhặt thỏi vàng rơi sàn lau sạch để dám mắt bà Giọng ông nhỏ như đang với chính : “Ngày Tết chúng đã thấy x//ác của nó bà quên ”
“Đó Triều Kỳ”
Làm thể chuyện đó đã xảy cách đây một tháng Triều Kỳ của bà làm mà thể lúc đó
Lâm Vân Hà thở phào nhẹ nhõm nhanh chóng phủ nhận: “Triều Kỳ dáng vẻ như thế”
Người đó trông xa lạ lắm bà chẳng chút ấn tượng nào về đôi mắt gương mặt
Lưu Kiến Trung : “Ngón út bên tay nó vết sẹo là do móc thép cứa năm ba tuổi Tôi đã thấy ”
Ông thêm: “ vì bà nên cũng chẳng gì”
Lâm Vân Hà sững sờ bà cũng để ý đến ngón tay của x//ác chet
bà vẫn tin: “Dù cũng ”
Triều Kỳ của bà gầy guộc đến mức đó
Lưu Kiến Trung gằn
“Tôi tra qua giai đoạn cuối ung thư phổi thường ăn uống và sụt cân nhanh chóng”
Sau cú sốc thất nghiệp khiến ông mất hết thể diện mấy tháng trông ông già trông thấy Nhận đã mất con gái nụ ông đượm vẻ chua chát đến cùng cực
Ông mỉa mai hỏi: “Vân Hà bà chắc bà nhớ rõ Triều Kỳ trông thế nào ”
“Tất nhiên là nhớ…”
Lâm Vân Hà định cãi nhưng chẳng thể thêm câu nào
Vì Lâm Vân Hà thật sự nhớ
Trong ký ức Triều Kỳ của bà lặng lẽ ít thích cúi đầu luôn co ro trong góc phòng Tóc mái bao giờ cắt tỉa rủ xuống che nửa gương mặt
Bà từng chế nhạo cô: “Trẻ mà chẳng sức sống sống như ma”
Trong những ngày con ở nhà bà cũng chẳng cô mấy lần dù cô đang chuyện ngay mặt
Ký ức cuối cùng của bà là hình ảnh hôm cô tin nhà tr//ộm cạy cửa hớt hải chạy về Ngày hôm cô trang điểm đậm bà chỉ liếc buông một câu: “Xấu quá”
“Triều Kỳ của …”
Trong khoảnh khắc Lâm Vân Hà cảm giác như bộ m//áu trong cơ thể đã đông cứng cái lạnh c//ướp tất cả sức lực niềm kiêu hãnh yếu ớt trong lòng bà phút chốc sụp đổ tan biến thành cát bụi