Cuối Chân Trời Trăng Lặn, Có Thuyền Trở Về - Chương 3
21.
Con người thật là sinh vật kỳ lạ. Sao cứ nhất định phải ràng buộc bổn mèo chứ?
Bổn công chúa sống tự do tự tại, phong lưu phóng khoáng biết bao, thế mà lại bắt bổn công chúa nhốt trong nhà! Thôi thì, mấy cái hộp pate này đúng là ngon thật, còn thơm hơn cả đồ trong thùng rác… Nhưng! Đó cũng không phải lý do để ngươi dắt bổn công chúa đi triệt sản, hiểu chưa!
Miaooo cái nỗi gì chứ! Bổn công chúa còn chưa được thử cảm giác hôn gió với chú mèo tam thể cool ngầu dưới nhà kìa, cái anh chàng lông vàng ấy cũng không tệ! Ngươi đúng là đồ khốn khiếp!
Tức điên lên, tôi cào lấy ống quần của Tần Xuyên, mắng hắn không chừa lời.
“Giang Giang, đừng giận nữa. Đám mèo hoang ngoài kia không xứng với em đâu. Nhìn anh này, anh tốt thế cơ mà, ở lại bên anh đi.”
“Meo~ Meo meo~”
Tên cẩu độc thân như ngươi thì tốt chỗ nào! Thật là tức chết bổn công chúa rồi!
Tức tối, tôi nhảy tót lên giá sách, thế nhưng Tần Xuyên lại chẳng giống mọi khi. Hắn nâng niu một vật gì đó trông rất kỳ lạ.
Meo? Cái gì thế?
“Giang Giang, đừng làm rơi cái này đấy nhé, đây là khuôn tay của mẹ đấy.”
Hắn nói rồi nhẹ nhàng bế tôi xuống, vừa vuốt ve vừa gãi gãi dưới cằm tôi.
Tôi thoải mái phát ra tiếng rù rù, nhưng không hiểu sao, khi thấy hắn rơi nước mắt trước vật kia, tim tôi bỗng đau nhói.
Chắc là di chứng sau khi bị triệt sản thôi. Hai chân, bổn công chúa và ngươi đời này thù không đội trời chung!
Về phần thứ kia… thôi được rồi, nể tình ngươi đáng thương thế, tha cho nó một lần.
Công bằng mà nói, hai chân cũng không tệ. Mỗi lần đi đâu xa đều mang tôi theo.
Tôi nhìn hắn nhẹ nhàng chia thức ăn cho từng người một, trên người dần lan tỏa mùi hương dễ chịu — là mùi của công đức.
Nhưng tôi không hiểu… tại sao hắn hay khóc thế?
Thôi kệ đi. Hắn thích khóc thì bổn công chúa sẽ ở bên hắn.
22.
Hai chân cứ hay dẫn tôi tới một nơi âm u đáng sợ. May mà tôi gan to, nhưng thật lòng thì chẳng thích nơi này chút nào.
Bởi vì mỗi lần đến đây, hắn đều nhuốm đầy nỗi buồn. Tôi cũng không hiểu sao mà mỗi lần tới nơi này, tim lại đau như vậy.
Chẳng phải hai chân sống rất lâu sao?
Sao tôi lại cảm nhận được sự sống của hắn dần yếu đi?
Tay cầm tờ giấy gì đó gọi là phiếu xét nghiệm hay bệnh án gì đấy, hắn lại cười tươi đến thế.
Tôi nhảy lên đùi hắn, không hiểu gì mà nhìn hắn:
“Meow~” Nhìn tờ giấy đó làm gì? Nhìn bổn công chúa đây này, vuốt lông cho ta, gãi cho ta đi.
Hắn bỗng đặt tờ giấy xuống, ôm tôi chặt, giọng run rẩy:
“Giang Giang, tốt quá rồi. Cuối cùng anh cũng có thể đi tìm cô ấy rồi.”
Meow? Tìm ai? Người phụ nữ quen quen trong ảnh kia à? Có dắt bổn công chúa theo không?
“Nhưng còn em thì sao đây? Anh phải gửi em cho ai chăm sóc bây giờ?”
Tôi tức giận cắn tay hắn một cái. Tự nhiên thấy giận quá chừng.
Ngươi nói sẽ để ta ở bên ngươi mãi mãi mà. Giờ lại định vứt bỏ ta sao? Đúng là đồ cẩu!
“Đừng giận nhé, Giang Giang. Anh đã chờ cô ấy rất lâu rồi, mà cô ấy cũng chờ anh rất lâu. Bọn anh sắp được gặp lại rồi. Anh sẽ tìm cho em một người chủ tốt, để em không phải lo cơm áo. Anh cũng không nỡ rời xa em đâu…”
Nói xong mấy câu ấy không lâu, hai chân liền biến mất.
Tôi nằm dưới bức tranh khiến tôi cảm thấy dễ chịu nhất, đợi hắn rất lâu… nhưng hắn chẳng quay lại nữa.
Sau đó có người đến đón tôi.
Tôi biết — đây là chủ mới mà hai chân đã chọn cho tôi.
Nhưng… tôi thấy tim đau lắm. Tôi không nỡ rời khỏi nơi này, càng không nỡ rời khỏi hắn.
Tôi vùng vẫy khỏi vòng tay của người đó, lần theo hơi thở của hai chân, theo mùi thuốc khử trùng đậm đặc… tìm đến được nơi hắn đang ở.
23.
Hai chân gầy đi trông thấy. Có cần ta đi bắt chuột về cho hắn tẩm bổ không?
Tôi nhảy lên giường hắn, hắn kinh ngạc:
“Giang Giang, sao em tìm được đến đây vậy?”
“Meow~” Bổn công chúa bản lĩnh mà~
“Giang Giang, em giỏi lắm. Nhưng hư quá nha, sao lại không tới nhà mới?”
Giọng hắn yếu ớt, ngắt quãng.
“Anh không chăm sóc em được nữa rồi, xin lỗi em.”
Tôi liếm bàn tay hắn. Tôi cảm nhận rõ — hắn sắp đi rồi.
“Giang Giang, anh hơi sợ… em nói xem, khi xuống đó anh có thể gặp được cô ấy không? Cô ấy có tha thứ cho anh không? Có tin rằng hôm đó anh thực sự không làm gì không?”
“Giang Giang, anh nhớ cô ấy lắm…”
Hắn lại khóc. Tôi cũng cảm thấy nghẹt thở, ngực như bị đè nén.
Tôi muốn nói với hắn: “Ngươi tốt như vậy, cô ấy nhất định sẽ tha thứ cho ngươi.” Nhưng hắn đã thiếp đi vì quá yếu.
Tôi bị y tá phát hiện rồi bị đuổi ra ngoài không chút nhân nhượng.
24.
Tôi quanh quẩn bên ngoài bệnh viện, ngày ngày cùng đám người trong viện chơi trò mèo-vờn-người, tối đến lại lén vào thăm hắn.
Người định nhận nuôi tôi thở dài mỗi lần đem thức ăn tới, khen tôi là con mèo có tình có nghĩa.
Tất nhiên rồi. Ai bảo hai chân là cẩu trung thành của bổn công chúa cơ chứ.
Tối nay, tinh thần hắn có vẻ đặc biệt tốt. Hắn vừa chải lông cho tôi, vừa đặt tôi lên đùi, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ.
“Meow~” Hai chân, ngươi sắp đi rồi sao?
“Giang Giang, sau khi anh đi rồi, em phải ngoan, đừng kén ăn, cũng đừng cào đồ đạc. Anh đã để lại phí nuôi dưỡng cho em rồi, chủ mới sẽ đối xử tốt với em.”
“Meow~” Nhưng hắn không phải ngươi, ta không nỡ xa ngươi…
“Giang Giang, nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ đi đón cô ấy. Giống như em vậy, luôn ở bên cạnh anh, như vậy thì sẽ không có chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra nữa. Ha ha… Giang Giang, nếu có kiếp sau, anh sẽ yêu cô ấy nhiều hơn. Khi ấy, em có còn muốn làm mèo của anh nữa không?”
Tôi tức giận cắn nhẹ hắn một cái. Lại nói mấy lời cẩu huyết gì thế hả? Kiếp sau không định làm cẩu độc thân nữa, lại bắt ta làm mèo của ngươi, còn triệt sản ta, bắt ta ăn cám mèo nữa chứ?
“Cái vẻ tức giận của em… giống cô ấy thật đấy. Giang Giang, anh hình như… sắp đi gặp cô ấy rồi…”
“A Dao…”
Bàn tay hắn buông thõng, không còn chút sức lực nào. Tôi biết — hắn đã đi rồi, đi tìm người mà hắn luôn nhớ thương.
Nhưng tôi đau quá, đau đến mức chỉ muốn đi cùng hắn.
Phải làm sao đây? Cuộc đời tôi từ nay không còn hắn nữa rồi…
25.
Chủ mới nuôi tôi rất tốt, cũng cho tôi đầy đủ tự do.
Tôi thỉnh thoảng lại về bên mộ hai chân, meo meo gọi hắn, âm thầm cầu chúc hắn sớm gặp lại A Dao.
Vài năm sau, tôi cũng đã già, không còn đủ sức bò đến bên mộ hắn nữa.
Tôi nghĩ… có lẽ sau khi chết, tôi sẽ được gặp lại hắn.
Khi linh hồn rời xác, muôn vàn ánh sáng vàng bao phủ lấy tôi. Trong sự che chở ấy, tôi cười chua xót.
Luân hồi chuyển kiếp… tôi lại trở thành mèo của Tần Xuyên.
Mà Tần Xuyên, đã đem toàn bộ công đức của mình trao lại cho tôi.
Tôi lấy tư cách gì chứ? Hại hắn thê thảm đến thế, còn từng đẩy hắn về phía người khác…
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, chắc hắn đã đầu thai rồi nhỉ…
Tôi quen thuộc đi vào địa phủ, xếp hàng chờ sắp xếp.
Bỗng nhiên, tôi cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt đang hướng về mình.
Tôi ngẩng đầu lên — trên cầu Nại Hà, thân ảnh cao lớn, thẳng tắp kia… vẫn như thuở ban đầu gặp gỡ.
Tần Xuyên…
Lâu rồi không gặp.
– Hết –