Cuộc Sống Mới Của Mẹ Đơn Thân - Chương 4
Anh mặt đất giống như một đứa trẻ đòi kẹo la hét đau cả đầu
Bầu khí một mảng im lặng một ai trả lời
Lục Hành Châu chỉ thể cuộn kem ôm bụng làu bàu
“Giang Vãn Thu đau dày”
Trong tiềm thức vẫn còn cho rằng Giang Vãn Thu giống như đây khi rượu sẽ nấu canh giải rượu cho
Sau đó để đùi cô cô sẽ dịu dàng xoa bụng cho đến khi khó chịu nữa
Tôi mặc kệ trở phòng ngủ
Một đêm yên tĩnh
Sáng hôm khi thức dậy mới biết Lục Hành Châu ốm
Anh mặt đất lạnh lẽo cả đêm dì Trương ăn sáng xong mới phát hiện mặt đất
Anh lạnh phát sốt cao nhưng khăng khăng cố chấp chịu khám bác sĩ
Dì Trương nấu cháo đưa cho nhưng đuổi ngoài
“Cô chủ cô khuyên chủ cứ ăn uống như bệnh làm khỏi ”
Dì Trương biết nhưng biết rõ là đang cố tình làm cho xem
Tôi bưng bữa sáng Lục Hành Châu lưng với giọng vẻ mất kiên nhẫn
“Tôi ăn”
“Ba ơi lời mẹ sẽ tức giận đấy”
An An chống hông tràn đầy tinh thần
Lục Hành Châu sững sờ thấy vô thức nhíu mày
Tôi phớt lờ đặt bữa sáng lên tủ đầu giường
An An chạy lên phía bưng ly nước đưa cho : “Ba ơi uống thuốc ”
Lục Hành Châu hổ khi làm bộ làm tịch mặt con gái dựa đầu giường uống thuốc cháo trắng trong tô nhíu mày
“Cô chỉ cho ăn cái ”
Tôi duỗi tay: “Ăn thì tuỳ”
Lục Hành Châu trừng mắt thấy lung lay chỉ thể bưng cháo lên ăn
Vừa thử một miếng liền nhíu mày ghét bỏ đặt tô cháo sang một bên: “Không khẩu vị”
Tôi dắt An An xoay ngoài: “Có ý kiến thì thể với dì Trương”
“Cô ”
Anh hét với
An An thay trả lời: “Mẹ đưa An An nhà trẻ ba ở nhà lời nha”
Sau khi đưa An An xong trở về Lục Hành Châu vẫn còn ở nhà
Anh bệnh nhưng công việc thể trì hoãn
Trợ lý đem giấy tờ đến cho ký khi thấy thì sững sờ
Lên tiếng chào hỏi: “Giang tổng”
Công ty của Lục Hành Châu là cùng Giang Vãn Thu một tay tạo dựng cô cũng cổ phần trong công ty
chỉ trợ lý của Lục Hành Châu gọi cô là Giang Tổng
Lục Hành Châu tiếng động biết là đã về
Anh ngoài xuyên qua cánh cửa đóng: “Giang Vãn Thu khát”
Thái độ lệnh mọi nơi mọi lúc thật sự xem là bảo mẫu
Tôi mặc kệ về phòng thay quần áo
Một lúc Lục Hành Châu đợi ở cửa
“Cô thế” Anh giữ tay
Anh hạ sốt răng môi tái nhợt cơ thể vẫn còn yếu
Tôi dễ dàng thoát khỏi tay xoay chìa khoá xe: “Đi chơi”
Lục Hành Châu trừng mắt: “Tôi bệnh Cô ở nhà chăm sóc ”
“Trừ khi chết lẽ còn từ bi nhận xác thay cho ”
Từ gara tình cờ gặp trợ lý Lục Hành Châu mang văn kiện Phong Thịnh chuẩn rời
Tôi nhớ cô tên Đường Nhất
Cô từng thấy Giang Vãn Thu từng hèn mòn mặt Lục Hành Châu trong những lời chế giễu và mỉa mai hiếm nào sẵn lòng tử tế với Giang Vãn Thu
“Giang tổng sự liên kết của cô khác”
Cô mỉm ánh mắt cô phản chiếu tối càng làm nổi bật những lọn tóc đỏ
“Không gì là thay đổi”
Tôi xua tay chân đạp ga phóng
11
Ngày tháng chờ đợi thừa kế di sản của Lục Hành Châu chắc chắn là vui vẻ đặc biệt là tiền trong thẻ ngân hàng tiêu hết
Tôi đặt lịch hẹn trọ liệu thân khi làm xong ngoài thì gặp một
“Bà Lục”
Cô gái xinh xắn như hoa ánh mắt tràn đầy tò mò : “Thật sự là cô Tôi suýt chút nữa nhận cô ”
Cô đánh giá một lượt từ đầu đến chân giấu vẻ ghen tị
Cô gái nhanh chóng trợn mắt khinh thường : “Cho dù ăn diện như thế nào cũng vô dụng trái tim của Lục tổng vẫn luôn dành cho cô”
Tôi : “Để xem là ai nào hoá là bé năm của chồng ”
Cô gái là một trong những tình nhỏ của Lục Hành Châu yêu thích
Nuông chiều cô đến mức biết trời cao đất dày thậm chí còn diễu võ dưỡng oai ngoài khiêu khích to mỗm bảo Giang Vãn Thu nhường địa vị cho cô
Sau đó khi bên cạnh Lục Hành Châu mới dần dần thơ ơ với cô cô mới dừng
Không ngờ hôm nay tình cờ như thế mà để cho gặp mặt
Giọng của to nhưng đủ để cho những mặt tại hiện trường
Thẩm mỹ viện qua kẻ bao lâu nhiều đến xem
Người phụ nữ đó đỏ bừng mặt: “Cô bậy bạ gì đó Cái gì mà bé năm”
Tôi thương hại cô : “Ngay cả thứ ba cũng đủ tư cách làm tình nhân thấp kém hơn khác bé năm thật đáng tiếc cho cô”
Xung quanh phát tiếng khúc khích trong mắt phụ nữ hổ đến mức giết ai đó đeo mắt kính rời
Bên cạnh thẩm mỹ viện một quán cafe mới mở khung cảnh khá yên tĩnh tạo vị trí gần cửa sổ gọi một phần trà chiều
Một vài trai giống như sinh viên đại học đang xô đẩy qua một nam trai trong số đó mặc quần bò trắng đẩy ngoài
Cậu mặt đỏ mặt: “Chị thể mời chị một ly cafe ”
Trẻ tuổi thật thôi cũng khiến vui vẻ
Tôi cong môi mỉm : “Gọi các bạn em cùng qua đây chị mời các em trà chiều”
…
Khi và An An về đến nhà dì Trương đã làm xong bữa tối
Lục Hành Châu bàn ăn đen mặt giống như dịch bệnh
Tôi thèm quan tâm đến tại vui
Dì Trường nấu món cả kho sở trường món An An thích ăn
Con bé còn nhỏ vẫn biết nhả xương cá
Tôi sợ con bé mắc xương ở cổ nên tập trung gỡ sạch xương cá cho con bé
Bất chợt một trận ho ngẩng đầu Lục Hành Châu che miệng ho đỏ tía mặt mày
An An thích ăn cá là di truyền từ Lục Hành Châu cũng biết nhả xương cá
Khi ăn cá luôn là Giang Vãn Thu gỡ xương cá giúp
Tôi chỉ liếc Lục Hành Châu đập đũa mạnh xuống bàn một lời lên lầu
12
Sau khi An An ngủ say Lục Hành Châu đợi ở ngoài cửa: “Tôi chuyện với cô”
Tôi thẳng ngang qua đến phòng khách: “Tôi với chẳng gì để cả”
“Cô chỉ chuyện với tiểu bạch kiểm đó đúng ”
Anh giơ điện thoại mặt một tấm ảnh chiếu tầm mắt
Tấm ảnh là chụp lén và trai trẻ nụ xinh ánh mắt long lanh
Lục Hành Châu nghiến răng nghiến lợi khuôn mặt như mưa giông bão tố: “Cô mỗi ngày sớm về khuya đều là ở bên ngoài chơi bời với ”
Tôi cảm thấy hoang đường bật thành tiếng: “Suy bụng bụng dùng như một tấm ảnh bất kỳ tiếp xúc thân thể nào đều thể khiến mê man bất định Lục Hành Châu cho rằng tất cả mọi đều bẩn thỉu giống như Một ánh mắt liền thể ngủ cùng lạ ”
Lục Hành Châu lời làm kích động đỏ mắt đè lên tường: “Cô bẩn thỉu”
“Anh bẩn ” Tôi chằm chằm mắt lần lượt gỡ từng ngón tay của đặt vai : “Anh bao nhiêu phụ nữ chạm qua đếm hết Đàn ông tự yêu thì giống như củ cải thối bẩn đến mức cũng cảm thấy buồn nôn”
“Được Rất ”
Lục Hành Châu giận quá hoá đột nhiên nắm lấy tay dùng đầu gối ấn mạnh giữa hai chân gì mà hôn
Nụ hôn thể gọi là tàn bạo thể tránh mở miệng cắn thật mạnh
Mùi máu tràn ngập môi và răng Lục Hành Châu đau đớn buông
Tôi nhân cơ hội thoát khỏi xiềng xích của giơ tay dùng hết sức tát
Lục Hành Châu nghiêng đầu sang một bên nắm chặt nắm tay buông
“Cô hận lắm đúng ”
Anh nhẹ nhàng hỏi
Hận
Câu thực sự là nên hỏi Giang Vãn Thu
Còn thì chút tình cảm sâu đậm nào với cả
Tôi chỉ là hy vọng chết
Lục Hành Châu nhận câu trả lời thôi
Tôi ngang qua dùng lực lau môi hôn
Sau đêm đó thái độ Lục Hành Châu lạnh lùng với
Cùng sống chung một mái nhà nhưng cũng khác như sống với lạ
Tôi vui vẻ tận hưởng sự yên tĩnh