Cuộc Sống Mới Của Mẹ Đơn Thân - Chương 2
Sự phản bội và sự thỏa hiệp vô số lần trong một ngàn chín mươi lăm ngày đêm thời khắc đó ngưng tụ thành bản chất như núi Thái Sơn đè ép phá tan rào cản tâm lý bên bờ vực nguy hiểm của Giang Vãn Thu
Và câu đó của Lục Hành Châu bẻ gãy cọng rơm cuối cùng của cô
Giang Vãn Thu chết vì chết tâm
Mãi cho đến hiện tại Lục Hành Châu vẫn còn hỏi đã làm loạn đủ
Anh rõ lời nhíu mày hỏi: “Cái gì”
Tôi : “Cút”
Lục Hành Châu tức giận ghét bỏ : “Cô thể chuyện tử tế ”
“Lúc chuyện đàng hoàng với coi là kẻ thù bảo cút càng xa càng bây giờ vui vẻ chuyện với bắt đầu cùng chuyện đàng hoàng” Tôi bình tĩnh đầu : “Lục Hành Châu rẻ tiền chứ”
Lục Hành Châu hít một sâu: “Cô cho rằng trong cuộc hôn nhân chịu đau khổ chỉ một cô Nếu vì con sẽ bao giờ kết hôn với phụ nữ mà yêu”
Cho nên hạ nhục lòng thành của Giang Vãn Thu làm như để trừng phạt cô
Giang Vãn Thu đã làm sai điều gì
“Người đề nghị kết hôn với là ” Tôi nhắc nhở : “Lục Hành Châu bao giờ yêu cầu chịu trách nhiệm với ”
Sau đêm đó Lục Hành Châu và Giang Vãn Thu giữ nguyên thái độ hiểu ngầm của lớn ngâm giả vờ như tất cả mọi thứ từng xảy
Giang Vãn Thu biết Lục Hành Châu yêu cô cô cưỡng ép
Cho đến khi Giang Vãn Thu phát hiện mang thai
Cô là trẻ mồ côi luôn khao khát thân cùng huyết thống với
Thế nên cô dự định giữ đứa bé
Sau đó Lục Hành Châu cũng phát hiện cô băn khoăn thấp thỏm chờ điện thoại của Lục Hành Châu
“Chúng kết hôn ”
Tôi đàn ông đạo đức giả và ích kỷ mắt hiểu tại Giang Vãn Thu yêu
“Nỗi đau của do gây là bản thân đáng nhưng giận cá chém thớt sang ”
“Vừa làm một đàn ông trách nhiệm trong mắt thiên hạ tiếc nuối tình yêu đánh mất đối với những phụ nữ đó Anh trách cản trở tình yêu của và Trịnh Tri Nguyệt nhưng cô nước ngoài dự đám tang mười ngàn cơ hội gương vỡ lành với cô Anh trách chính cũng trách cô nhưng hết lần đến lần khác trách móc Anh chỉ ngu ngốc mà còn khiến cảm thấy buồn nôn”
“ hiện tại những điều còn quan trọng nữa ”
Lục Hành Châu mặt đỏ bừng nhưng kịp mở miệng thì : “Chỉ cần đừng nhảy mặt và An An và đám oanh oanh yến yến của yêu mới yêu cũ yêu như nào lăn lộn như thế nào thì mặc kệ”
Giang Vãn Thu yêu Lục Hành Châu tình yêu dành cho yêu quyền làm hại yêu
Giang Vãn Thu
Lục Hành Châu quyền làm tổn thương
5
Lục Hành Châu thích mái tóc đen dài nên Giang Vãn Thu bao nhiêu năm vẫn giữ kiểu tóc
Việc đầu tiên khi xuất viện chính là đến tiệm làm tóc làm một kiểu tóc uốn gợn sóng
Trong mấy ngày nhập viện An An đưa đến chỗ mẹ Lục Hành Châu
Bây giờ đã xuất viện đương nhiên đón con bé về
Mẹ Lục mỗi lần thấy là nhíu mày: “Lòe loẹt chả làm ”
Mẹ Lục Hành Châu ghét bỏ gia thế của Giang Vãn Thu luôn coi thường cô
Năm đó nhà họ Lục phá sản ba Lục Hành Châu nhảy lầu
Mẹ của Lục Hành Châu chịu nỗi cú sốc nên ngã bệnh
Kẻ vô tích sự Lục Hành Châu đó gặp chuyện giải quyết chỉ biết dùng rượu để mê man bản thân
Ngày nào cũng uống say bí tỉ Giang Vãn Thu giúp xử lý hậu sự ba Lục đảm nhận trọng trách chăm sóc mẹ Lục
Mẹ Lục Hành Châu sống trong nhung lụa nhiều năm cho dù rơi bước đường cùng nhưng vẫn tự cao tự đại như quý bà giàu
Nước trái cây ép tươi trái cây cắt lát
Giang Vãn Thu giống như bảo mẫu sẵn bất cứ lúc nào 24/24 mỗi ngày đến khi mẹ Lục Hành Châu xuất viện bản thân cũng gầy mấy cân
điều cũng nhận vẻ mặt dễ chịu của mẹ Lục
Có một bệnh nhân cùng phòng hỏi mẹ : “Cô gái mỗi ngày đều đến là bạn gái của con trai bà Siêng năng quá”
Mẹ Lục Hành Châu lấy tăm chọc trái cây trong đĩa lạnh nhạt : “Đó là hộ lý con trai thuê”
Sau Giang Vãn Thu gả cho Lục Hành Châu mẹ bắt bẻ cô đủ chỗ
Tóm chỉ một câu: Giang Vãn Thu xứng với con trai ngoan của bà
Bệnh trầm cảm của Giang Vãn Thu cũng liên quan đến sự giày vò của mẹ Lục Hành Châu
Mà Giang Vãn Thu vì Lục Hành Châu cho dù cô gây khó dễ như thế nào cũng nhẫn nhịn chịu đựng
thì quen giống như cô
“Tôi trẻ xinh trang điểm xinh Chẳng lẽ đợi đến khi già nua lão hóa như bà ăn diện cho quỷ xem ”
Mẹ Lục Hành Châu ngờ dám mỉa mai bà khuôn mặt trang điểm nền nã trở nên méo mó: “Đồ cha mẹ nên dạy dỗ thế mà còn dám cãi với lớn”
Mẹ Lục Hành Châu thích cái khi trẻ cũng là một mỹ nhân
đáng tiếc mỹ nhân tuổi xế chiều nên diện mạo trở nên khó
Biểu cảm hung dữ kem nền kẹt sâu trong nếp nhăn
Bộ dạng trông nhăn nhó
Tôi thờ ơ : “Tôi cho tiền ăn xin cũng thể nhận điều nhưng moi tim móc phổi đối xử với bà nhiều năm như bà chỉ xem là kẻ thù thôi Rõ ràng sự giáo dục cũng giống như ý thức cũng là gặp mạnh thì bất khuất”
Mẹ Lục Hành Châu tức giận đến mức lồng ngực phập phồng chỉ : “Cô… cô… tại con trai cưới loại như cô chứ”
“Vui vẻ ” Tôi thong thả bà tức tối giận dữ: “Nói như thế nào thì cũng là ân nhân cứu mạng của hai mẹ con bà năm đó nếu bụng giúp đỡ thì làm bà thể khỏe mạnh làm bộ làm tịch với ở đây Có thể cha mẹ đó còn thể là con trai bà”
Nói xong mặc kệ sắc mặt tức giận tái nhợt của bà già sải bước lên cầu thang xoắn ốc
An An đang ngủ trưa trong căn phòng nhỏ ở tầng hai nhẹ nhàng ôm con bé lên xuống lầu
Mẹ Lục Hành Châu chặn ở cổng lớn: “Cô mang An An ”
Tôi lạnh mặt: “Tôi là mẹ ruột của An An bà quyền ngăn cản ”
Bà hừ lạnh: “Loại mẹ giống như cô làm An An thể dạy dỗ Đứa bé là của nhà họ Lục chúng thể để cho cô làm hư ”
An An khịt mũi sấp vai động đậy
Tôi vỗ lưng an ủi con bé với mẹ Lục Hành Châu: “Nếu bà hiểu tiếng còn biết động tay đấy”
Mẹ Lục Hành Châu ngạc nhiên: “Cô còn dám động tay với ”
Tôi nhíu mày: “Thử xem”
Mẹ Lục sợ vội vàng lấy điện thoại : “Tôi quản nổi cô nữa bảo A Châu ly hôn với cô”
Tôi thẳng ngang qua bà ôm An An của rời
6
An An thức dậy thấy ngạc nhiên vui mừng
Con bé giống như chiếc đuôi nhỏ theo rời nửa bước
“Mẹ thật xinh giống như công chúa nàng tiên cá ”
Tôi vui vẻ hôn khuôn miệng nhỏ nhắn của con bé dỗ con bé chơi một lúc đeo tạp dề chuẩn nấu bữa tối
An An ầm ĩ ngoan ngoãn kéo chiếc ghế gập nhỏ ở cửa bếp ngẩng đầu
Tôi tò mò: “An An con cứ mẹ hoài ”
“An An sợ chớp mắt mẹ biến mất mấy ngày thấy”
Từ khi con bé chào đời đến nay bao giờ rời xa mẹ lâu như
Trong nguyên tác khi tận mắt chứng kiến thi thể của Giang Vãn Thu An An ốm một trận nặng
Tôi đau lòng ôm cơ thể bé nhỏ của con bé: “ Mẹ hứa mỗi ngày đều sẽ bên cạnh An An”
Lúc nỗi lo lắng của con bé trở thành niềm vui
Sau khi ăn tối xong An An chơi đồ chơi ở phòng khách rửa chén ở phòng bếp
Lục Hành Châu trở về thấy An An đang đắm chìm trong thế giới đồ chơi phòng bếp
Anh thấy mái tóc xoăn gợn sóng màu đỏ đó của ngây : “Giang Vãn Thu”
Tôi lười biếng : “Có rắm thì thả”
Bầu khí im lặng một lúc giọng Lục Hành Châu vẻ khó chịu: “Nghe cô suýt động tay với mẹ Giang Vãn Thu trong mắt cô rốt cuộc còn sự tôn trọng ”
Tôi chuyên tâm chà cọ vết dầu đĩa: “Không già thì thể cậy sức già biết đạo đức thì mới xứng để tôn trọng”
Lục Hành Châu biết thái độ mẹ đối với nhưng bao giờ chống lưng cho
“Mẹ là lớn dù làm loạn mâu thuẫn như thế nào cô cũng thể nhẫn nhịn ” Lục Hành Châu cho kéo ngoài: “Bây giờ cô dẫn An An về nhận với mẹ ”
Tôi hất tay cởi chiếc găng tay cao su ném mặt
Bọt xà phòng dính đầy mặt trông nhếch nhác
“Ngay cả cũng nhịn còn hy vọng nhịn mẹ ”
Tôi nhanh khỏi phòng bếp bế An An lên tầng hai tắm rửa
Sau khi tắm xong kể chuyện khi ngủ như thường lệ
An An lấy trong chồng truyện tranh cổ tích một cuốn 《Con gái của biển》: “Mẹ An An chuyện công chúa nàng tiên cá”
Tôi mở cuốn truyện tranh nhẹ nhàng kể sạch câu chuyện trong sách
“Đột nhiên các cô chị xuất hiện Bọn họ vì cứu em gái về nên đã thỏa thuận với phù thủy biển”
“Phù thủy biến lấy mái tóc dài của bọn họ đưa cho bọn họ một con dao sắc”
“Chỉ cần nàng tiên cá dung con dao đâm ngực hoàng tử cô liền thể biến trở đuôi cá trở về biển lớn”
“Nàng tiên cá cầm con dao một chút do dự đâm ngực hoàng tử Cô trở về biển trở cuộc sống vui vẻ”
An An vốn đang mơ màng buồn ngủ xong liền phấn chấn ngay lập tức: “Mẹ mẹ sai nàng tiên cá biến thành bọt biển”
Tôi vuốt mái tóc mềm mại của con bé: “Vậy An An nàng tiên cá biến thành bọt biển ”
An An lắc đầu
Câu chuyện nàng tiên cá con bé bao giờ chán mỗi lần đến đoạn nàng tiên cá biến thành bọt biển An An đều rơi nước mắt
Xem con bé cũng chấp nhận kết cục
Tôi với con bé: “Nếu một đoạn tình cảm chỉ mang đến cho con sự đau khổ thì nên ngừng ngay việc hy sinh động lực cho chính kết thúc đoạn tình cảm Chỉ thực sự yêu bản thân mới dây dưa bởi tình yêu cảu khác”
“Tương tự như” Tôi cúi đầu đôi mắt bối rối của An An: “Nếu con thích kết cục của một câu chuyện thì nên tự ”
An An vẫn còn quá nhỏ cũng thể hiểu hết đạo lý thâm sâu
hy vọng thể gieo trái tim con bé một hạt giống nhỏ mang tên “yêu bản thân ”